Nếu được đặt câu hỏi: "Bạn có vui mừng vì đã được sinh ra?"Sau vài giây suy nghĩ, có lẽ, bạn sẽ trả lời: "Ừ, có lẽ được sinh ra còn hơn là không".
Khi bạn sống, bạn luôn phải đối diện với 2 vấn đề:
1.Làm thế nào để không ốm (và những người bạn yêu thương không ốm) cho đến khi bạn phải chết?
2.Làm thế nào để làm việc hiệu quả?
Thực ra, làm việc hiệu quả sẽ giải quyết được vấn đề cơ bản là không bị đói rét, và nhiều khi, có thể giúp được người khác cũng không đói rét như mình.
Còn làm thế nào để không bị ốm cho đến lúc chết thì nền y học tân tiến đang hàng ngày, hàng giờ đổ hàng đống tiền để tìm ra giải pháp.
Nhiều khi, tôi cũng không hiểu mình sống làm gì khi suốt ngày hầu hạ mấy đứa trẻ để rồi sau này, vì nghĩa vụ, tình thương, và trách nhiệm, chúng lại phải hầu hạ những đứa con của chúng.
Cuộc đời chúng liệu có sướng hơn cuộc đời tôi?
Có thể khá hơn một tí, nhưng sướng hơn nhiều thì tôi không nghĩ thế. Khi có con, nếu là người có trách nhiệm, khó có thể sung sướng được nữa. Có thể tôi hơi cực đoan. Ông ca sĩ Tuấn Ngọc có bài phỏng vấn có thể gây sốc. Ông khuyên 3 con gái của mình không nên có con, lấy chồng thì OK, nhưng có con thì không.
Người ta đặt câu hỏi là như thế có hơi ích kỷ không? Nếu không xây dựng gia đình mà làm được điều gì đó to lớn, thay đổi thế giới như các vĩ nhân thì cũng đáng, ít nhất cũng được như ông Trịnh Công Sơn; nhưng nếu chẳng làm được gì thì chịu khó rửa đít cho con có khi lại còn có ý nghĩa.
Song, ý nghĩa cho cái gì và cho ai?
Người ta bảo có con để lấy nơi nương tựa khi về già. Thời buổi bây giờ, ai nghĩ thế nhỉ? Có mấy người nghĩ rằng có con để nương tựa khi về già? Hay là trước khi chết, có đứa bên cạch để nó khóc thương (??!!)
Người ta hỏi ông Ngọc rằng ông khuyên các con của ông không nên có con, vậy khi ông mất, các con ông về già, đâu là chỗ nương tựa cho chúng. Ông bảo: "Như thế còn sướng hơn là có con mà con không lo cho mình. Mà điều đó thì xảy ra rất nhiều...".
Trái đất ngày nay có khoảng 7 tỉ người sinh sống. Thiếu lương thực, rất nhiều người đang cố làm điều gì đó để cải thiện thực trạng này, nhưng làm được đến đâu còn cần phải có thêm thời gian, tiền bạc và sự đồng thuận. Thực ra lương thực không thiếu, vấn đề là phải đầu tư vào cái gì thôi. Nếu tiếp tục đầu tư vào vũ khí để giữ vị trí dẫn đầu như nước Mỹ thì e vấn đề lương thực cần nhiều thời gian hơn để giải quyết - đến lúc đó, sẽ có rất nhiều người chết vì đói. Tuy nhiên, nếu vị trí dẫn đầu lại để cho "ông" Trung Quốc, Bắc Hàn, Cu Ba, Iran hoặc "ông" nào tương tự như thế thì thực sự là đáng lo vì các "bố" này chẳng biết đằng nào mà lần, có ngày nó cho mình ăn "kẹo đồng" không chừng (?).
Vì thế, tôi ủng hộ vị trí dẫn đầu của nước Mỹ.
Nếu bạn thường trú ở Mỹ, bạn phải đóng thuế, tiền chi phí cho chiến tranh chính là tiền thuế. Người dân đóng tiền và đóng góp cả....người. Trong khoảng 7 năm rưỡi chiến tranh Irac, 4500 ngàn lính Mỹ đã chết và khoảng hơn trăm ngàn người dân Irac đã chết. Chiến tranh Việt nam, người Mỹ chết khoảng 58 ngàn người và phía Việt nam, kể cả dân thường, con số khoảng từ 3 đến 5 triệu.
Dù bạn ủng hộ bằng tiền (tự nguyện hay bắt buộc) hay tinh thần thì bạn cũng chịu trách nhiệm một phần cho số thương vong đó.
Câu hỏi đặt ra là nếu cứ để chế độ Saddam Hussein thống trị thì người chết có lên tới số đó không - có thể chết vì đói, vì thiếu ăn, vì đàn áp...?
Câu hỏi nữa đặt ra là nếu Mỹ không can thiệp vào Việt nam thì tổng tuyển cử đã thống nhất đất nước sau hiệp định Geneve dưới chính quyền của ông Hồ Chí Minh và Việt nam sẽ là nước thuần Cộng sản. Liệu người Việt có giống Bắc hàn ngày nay, số người bị chết vì đói có lên tới vài triệu không?
Cũng vậy, 2 quả bom nguyên tử ném xuống Nhật bản trong thế chiến II, giết chết trên 200 ngàn người Nhật, đã góp phần chấm dứt cuộc chiến sớm hơn, tiết kiệm xương máu cho cả hai bên, nhưng nếu cuộc chiến tiếp diễn không có 2 quả bom đó thì số thương vong có lên tới hơn 200 ngàn không (?). Vì chống lại thường dân là hành vi vô đạo đức (?).
Tuy nhiên, lật lại vấn đề, phát xít Nhật đã gây ra tai họa bao nhiêu cho thường dân thế giới, trong đó có 2 triệu người Việt chết vì nạn đói năm 1945?
Tất cả hãy cho lên bàn cân.
Và thật khó có câu trả lời chính xác cho vấn đề này.
Cũng rất khó để có thể nói người Mỹ đúng, sai trong những vấn đề trên; song để một Iran, Trung Quốc, hay Bình Nhưỡng sở hữu vũ khí giết người hàng loại là điều làm tôi không yên tâm.
Người Việt theo chế độ Việt nam Cộng hòa trách người Mỹ đã bỏ rơi miền Nam sau Hiệp định Paris vì muốn lấy lòng Bắc Kinh chống lại Liên xô (cũ).
Nếu người Mỹ còn ở lại Việt nam, chiến tranh sẽ tiếp diễn, máu sẽ tiếp tục đổ đến khi nào? Bao nhiêu người sẽ chết?
Người Mỹ đi đã để lại thảm họa thuyền nhân và sự nổi lên của Khơ me đỏ với tội ác diệt chủng.
Khoảng 2 triệu người Căm pu chia đã bị giết.
Thế giới là như vậy, "rất dở"!; chẳng có cách nào khác, chỉ có cách chấp nhận nó và thắp ngọn đèn nhỏ để cho nó bớt dở đi thôi.
Nói chuyện gần, chuyện xa, chuyện nhỏ, chuyện lớn để tự tìm ra phương hướng cũng như lối nghĩ cho chính bản thân mình.
"Thà thắp ngọn đèn nhỏ, còn hơn ngồi nguyền rủa bóng đêm !"Huy Quang Piano, đêm San Jose ngày 10 tháng 1 năm 2012

0 comments:
Post a Comment