<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924</id><updated>2012-02-02T11:14:25.762+07:00</updated><title type='text'>Huy Quang Piano</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>420</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8342805599423690860</id><published>2012-01-30T13:35:00.003+07:00</published><updated>2012-02-02T11:14:25.777+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Chặng đường tuy còn dài, nhưng nếu Hiếu đủ sức và may mắn, có thể cậu sẽ tìm thấy tương lai ở đâu đó: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2012/01/hoc-tro-ngheo-viet-ve-dong-tien-di-du-hoc/"&gt;Kết thúc có hậu của Nguyễn Trung Hiếu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2011/11/tro-ngheo-truong-amsterdam-viet-ve-dong-tien/page_1.asp"&gt;Thư gửi mẹ&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8342805599423690860?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8342805599423690860/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chang-uong-tuy-con-dai-nhung-neu-hieu-u.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8342805599423690860'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8342805599423690860'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chang-uong-tuy-con-dai-nhung-neu-hieu-u.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8741573629327258962</id><published>2012-01-26T11:36:00.004+07:00</published><updated>2012-01-26T11:50:41.646+07:00</updated><title type='text'>Hai câu chuyện, cùng một tờ báo, đăng cùng một ngày</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c167/s167-559725/noi-buon-ngay-tet-cua-co-be-10-tuoi.htm"&gt;Nỗi buồn ngày Tết của cô bé 10 tuổi&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c23/s23-559721/thu-hang-nguoi-mau-dai-gia.htm"&gt;Thu Hằng: “Người mẫu đại gia”&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tài khoản ủng hộ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:&lt;br /&gt;Tên TK: Báo Khuyến học &amp; Dân trí&lt;br /&gt;Số TK: 045 100 194 4487&lt;br /&gt;Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Cháu Nguyễn Thị Thanh Lai, mã số 490.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8741573629327258962?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8741573629327258962/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/hai-cau-chuyen-cung-mot-to-bao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8741573629327258962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8741573629327258962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/hai-cau-chuyen-cung-mot-to-bao.html' title='Hai câu chuyện, cùng một tờ báo, đăng cùng một ngày'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7099021167815723159</id><published>2012-01-26T03:13:00.001+07:00</published><updated>2012-01-26T03:13:42.049+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/01/obama-canh-cao-iran-trong-thong-diep-lien-bang/"&gt;&lt;br /&gt;Obama cảnh cáo Iran trong Thông điệp liên bang&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7099021167815723159?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7099021167815723159/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/obama-canh-cao-iran-trong-thong-iep.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7099021167815723159'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7099021167815723159'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/obama-canh-cao-iran-trong-thong-iep.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2715017866038313341</id><published>2012-01-25T11:11:00.007+07:00</published><updated>2012-01-26T11:28:12.253+07:00</updated><title type='text'>Chuyện đầu năm</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-HfuK8bTuz-c/Tx-CP-YcvpI/AAAAAAAAA5U/YaMHkKbHqqA/s1600/hs42512011_a3951.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 301px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-HfuK8bTuz-c/Tx-CP-YcvpI/AAAAAAAAA5U/YaMHkKbHqqA/s320/hs42512011_a3951.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5701418864229531282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Năm mới, những người "lành lặn" nghĩ gì? Và đây là câu chuyện mà những người như họ đã giúp tôi yêu quê hương hơn:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bại liệt hai chân nhưng Hùng “nhí” vẫn là nỗi kinh hãi của nhiều tên giang hồ cộm cán tại thành phố Đà Nẵng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lần chỉ mới nghe tiếng hô: “Cướp” đã thấy anh lao vút ra, chỉ ít phút đã tròng được chiếc khóa số 8 vào tay đối tượng. Với Hùng “nhí”, cứ thấy bọn trộm cắp, cướp giật là anh nóng hết cả người...&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Lành lặn phải thán phục:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gặp Lưu Văn Hùng vào một buổi chiều muộn, khi anh đang tất tả chỉ đạo nhân viên sắp xếp nước giải khát để đưa đi phân phối cho các quán cà phê, đại lý trên địa bàn. Nhìn anh, thấy cái biệt danh “nhí” mà người ta đặt cho anh chẳng hợp tí nào. Hùng “nhí” vừa rót nước mời khách vừa giải thích cho sự bận rộn của mình: Ban ngày tranh thủ làm việc nhà để ban đêm cùng anh em đi tuần tra, bắt cướp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịp cuối năm cũng là thời điểm bọn cướp lộng hành. Mà hễ thấy bọn “đầu trộm, đuôi cướp”, là máu trong người anh lại chảy rần rật, không chịu được. Đó cũng là lý do để năm 2001 anh xin gia nhập Đội dân phòng. Sau 4 năm, năm 2005 anh “lên chức” đội trưởng Đội dân phòng cơ động phường Hoà Khánh Bắc, lập nhiều thành tích xuất sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hùng “nhí” nhớ lại một vụ việc xảy ra vào năm ngoái. Hôm ấy, khoảng 20h, có ba đối tượng vào hát karaoke tại quán H ở phường Hoà Khánh Bắc. Sau khi trả tiền xong và đi khỏi quán, bất ngờ ít phút sau chúng quay lại, tay tên nào cũng nhăm nhăm cầm mã tấu, ào ạt tấn công vào quán. Chuông điện thoại đổ vang, Hùng “nhí” tức tốc đến hiện trường. Phía ngoài quán có rất nhiều người hiếu kỳ đứng xem, cũng có rất nhiều thanh niên, nhưng không ai dám can thiệp bởi những đối tượng gây sự quá hung dữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình thế cấp bách, Hùng “nhí” chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, anh tông thẳng xe máy vào các đối tượng khiến một trong ba tên té ngã. Tiếp đó anh tung người khỏi xe, nhanh như sóc, móc chiếc còng số 8 vào tay tên côn đồ rồi kéo mạnh tay hắn, móc đầu còn lại vào hàng rào sắt của quán. Động tác của anh quá nhanh khiến đối tượng không kịp phản ứng gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai tên đồng bọn thấy dân phòng đến đã bỏ chạy, nhưng bỗng dừng lại rồi cầm đá ném anh Hùng. Nhanh chóng lết người ra chỗ chiếc xe máy ba bánh, anh Hùng nhảy lên. Anh vừa né tránh những viên đá, vừa khởi động xe rồi đâm tiếp vào một trong hai đối tượng. Tên này ngã quỵ, Hùng “nhí” nhờ người dân lấy dây trói lại và phi xe đuổi theo tên thứ ba. Chạy được một đoạn, tên thứ ba nhảy xuống bờ ruộng để thoát thân, nhưng cuối cùng vẫn bị tóm gọn. Sau vụ việc này, anh Hùng được UBND TP Đà Nẵng thưởng “nóng”, tặng Bằng khen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào một lần khác, trên đường đi tuần tra, phát hiện ba đối tượng đi trên chiếc xe máy không có biển số. Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Hùng “nhí” nhận ra ba người này có vấn đề. Nhìn vào biểu hiện của chúng, anh suy đoán, có thể đây là ba tên trộm từ nơi khác đến, đang đi “rình mồi” nên lặng lẽ bám theo. Tuy nhiên ba tên này đã phát hiện ra đang bị theo dõi, chúng lập tức tăng tốc bỏ chạy. Hùng “nhí” cũng tăng tốc chiếc xe ba bánh, bắt đầu một cuộc rượt đuổi ngoạn mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba đối tượng chạy với tốc độ rất nhanh, do đường đông nên chúng lạch lách, đánh võng rất nguy hiểm. Hùng “nhí” vẫn lì đòn bám đuổi. Đến khúc cua hẹp, ít người, Hùng “nhí” xiết mạnh tay ga, xe của anh chồm lên, vượt được xe bọn chúng. Anh ép được xe của đối tượng vào sát vào lề đường. Hai tên ngồi sau nhảy nhanh ra khỏi xe thoát thân, nhưng tên cầm lái thì đã bị anh Hùng bập vào tay chiếc còng số 8. Sau khi bị giải về công phường tên này khai nhận hắn đang chở đồng bọn đi “tăm” để trộm cắp xe máy. Khi đã biết được lai lịch của hai tên còn lại, công an đã tổ chức truy bắt và chúng đã sa lưới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần khác, trên đường đi tuần tra ở đường Đại Nghĩa- Đại Lộc (tỉnh Quảng Nam) về Hoà Khánh Bắc, anh Hùng và đồng đội lại phát hiện ra ba tên có điệu bộ khả nghi. Đội của anh Hùng lập tức bám theo. Để tránh bị phát hiện, mọi người đều thay đổi đồng phục thành thường phục, theo chân ba đối tượng vào quán cà phê. Như suy đoán, sau khi trả tiền, những tên này đã lợi dụng sự sơ hở của khách để “nhảy” xe máy. Chỉ chưa đầy 2 phút chúng đã nổ máy được chiếc xe, nhưng chưa kịp nhấn số, tăng ga thì đã bị nhóm của anh Hùng quật ngã. Cả ba tên mặt ngơ ngác tra tay vào còng số 8. Có lẽ điều chúng kinh ngạc là mình lại bị bắt bởi một người...liệt cả hai chân!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Tuổi thơ “thừa sống thiếu chết”:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hùng “nhí” sinh ra trong một gia đình đông con ở làng quê nghèo xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Sau đó, anh cùng gia đình chuyển ra sinh sống tại vùng ngoại ô phía Bắc TP Đà Nẵng. Tuổi thơ của Hùng “nhí” không mấy êm đềm. Năm lên 9 tuổi, sau một trận sốt “thừa sống thiếu chết” đã đẩy anh vào cõi đời...liệt cả hai chân. “Đó là một ngày định mệnh đối với tôi. Trận sốt xảy ra khi tôi mới học lớp 3 cướp đi đôi chân nhanh nhẹn của tôi. Lúc đó tôi khóc hết nước mắt, tưởng chừng như không sống được. Mọi thứ dường như đều sụp đổ, tan hết hoài bão và ước mơ”, anh nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình đã chạy chữa thuốc men khắp nơi nhưng vẫn không cứu được đôi chân của Hùng “nhí”. Từ lúc đó, cậu bé Hùng bắt đầu sống trong vô vọng, cuộc đời tươi đẹp của một cậu bé thích tung tăng, chạy nhảy dường như khép lại. Mọi vận động, đi lại của anh phải phụ thuộc vào đôi nạng gỗ. Những năm chống nạng đến trường, trong sâu thẳm con người của Hùng “nhí” nuôi nấu một ý chí là làm sao vượt qua hoàn cảnh và trở thành một người có ích cho xã hội. “Lúc đi học ở trường cấp 2, tôi quyết học thêm nghề sửa xe để đỡ đần cho ba mẹ. Gia đình nghèo quá không có tiền để học, đành phải đi học lỏm nghề của mấy anh sửa xe trước cổng trường. Mặc dù tôi sửa xe ngon lành nhưng khách hàng nào vào sửa thấy tôi hai tay chống nạng họ đều ái ngại và không tin tưởng. Buồn lắm!”, anh Hùng tâm sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trong cái rủi, có cái may, Hùng “nhí” nghỉ học sau khi học hết THPT và từ đây cuộc đời anh bước sang một trang mới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Liệt chân nên tay “vô địch”:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết mình thiệt thòi về thể hình, đặc biệt là đôi chân, Hùng “nhí” xin làm ở quán cà phê rồi phụ xe khách. Nhưng ở đâu Hùng “nhí” cũng chỉ làm được một thời gian ngắn rồi bị chủ cho nghỉ vì họ ái ngại... đôi chân. Không thể phụ thuộc vào người khác, anh liền nghĩ ra công việc mới: mua đá lạnh ở các xưởng sản xuất, sau đó tự cưa nhỏ rồi vận chuyển giao cho các nhà hàng, quán ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc này vừa có thêm thu nhập, vừa hợp với sức khỏe của anh. Tuy hai chân bị liệt, nhưng đổi lại hai tay của Hùng “nhí” thì khỏe vô cùng. Cả một bao đá lạnh nặng nề nhưng anh dùng hai tay bốc lên-xuống xe bình thường. “May mà tôi còn hai cánh tay khỏe để kiếm sống. Vừa làm tôi vừa nghĩ, tay mình khỏe nên chơi một môn thể thao nào đó để đi thi đấu Paragames, biết đâu được”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng ngày, vừa làm, anh vừa luyện tập môn bóng bàn. Sự kiên trì khổ luyện đã đem lại một thành công lớn cho anh. Năm 1997, anh được tuyển chọn vào đội vận động viên thể thao khuyết tật TP Đà Nẵng đi thi đấu toàn quốc. Năm 2003, anh được cử đi tham gia Paragames tổ chức tại Hà Nội và mang về tấm huy chương Vàng cho đội tuyển bóng bàn Việt Nam và được Thủ tướng Phan Văn Khải tặng Bằng khen. Năm 2009 anh còn đạt Huy chương Bạc giải Thể thao văn nghệ Toàn quốc dành cho người khuyết tật tổ chức tại Quảng Trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Nghiệp bắt cướp:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể về công việc bắt cướp thì anh rất say sưa, nhưng khi nói về gia đình mình, đặc biệt về vợ và con thì anh lại... e thẹn. Bởi theo anh, để có một gia đình nhỏ như bây giờ là một niềm vui lớn nhất trong cuộc đời. Anh không ngờ mình liệt hai chân nhưng vẫn có một người con gái vượt qua mặc cảm, lấy anh làm chồng. “Mấy hôm nay thằng cu bị sốt cao nên vợ tôi phải vào bệnh viện chăm sóc cho cháu. Tôi phải ở nhà trông coi nhà cửa và bán hàng”, anh nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hùng “nhí” và vợ là chị Nguyễn Nguyên Mai Trâm (SN 1976) quen nhau từ khi anh đi tập thể thao. Sau nhiều hẹn hò, đồng cảm, năm 2006 họ cưới nhau và mới sinh được một đứa con trai kháu khỉnh. “Hồi đó yêu nhau tôi mặc cảm lắm. Vợ là một thiếu nữ lành lặn, dễ thương, phải nói rằng nằm mơ tôi cũng không nghĩ là mình lấy được Trâm về làm vợ. Nhưng nhờ một người bạn của Trâm xúc tiến và Trâm đồng cảm, yêu thương tôi thật lòng nên chúng tôi đã cưới nhau. Ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời của tôi”, Hùng “nhí” nghẹn ngào khi nói đến ngày vui này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng ngày, Mai Trâm đi làm công nhân may ở Khu CN Hòa Khánh, còn anh phụ giúp chị gái bán bún buổi sáng. Ngoài ra, anh còn nhận làm đại lý phân phối nước giải khát, bia cho các quán cà phê, tạp hóa trên địa bàn. Nhờ cái quán nhỏ mà anh còn tạo công ăn việc làm cho ba lao động với mức lương từ 2,5 triệu đồng/tháng. “Đã mang nghiệp bắt cướp vào thân thì dứt không ra. Nhiều đêm đi về khuya, để vợ con ở nhà tôi cũng lo lắm. Đặc biệt, những đêm cuối năm, thời khắc giao thừa, bọn cướp thường hoạt động mạnh, anh em trong đội phải tuần tra thường xuyên. Tôi là Đội trưởng nên phải gương mẫu, thường về sau cùng so với anh em trong đội. Có hôm về tới nhà là 4 giờ sáng, vợ giận vì lo lắng. Nhưng cứ nghĩ đến mấy thằng cướp là trong lòng lại sôi máu lên, muốn bắt hết bọn chúng để xã hội được bình yên”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện của chúng tôi bị dang dở khi có khách hàng chạy xe đến mua hàng. Rời ghế với đôi nạng chống, Hùng “nhí” chỉ đạo công nhân bốc xếp thùng bia, nước ngọt lên xe. Trời chiều cuối năm mưa lất phất, anh nói phải làm nhanh việc nhà để chập tối lên đường cùng anh em bắt cướp để cho người dân đón một cái Tết thật vui và bình yên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo &lt;a href="http://dantri.com.vn/c20/s20-559517/hiep-si-khong-chan-bat-cuop.htm"&gt;Dantri.com.vn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và câu chuyện "hay"(?!) sau đây cũng của Dantri:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c23/s23-559721/thu-hang-nguoi-mau-dai-gia.htm"&gt;Thu Hằng: “Người mẫu đại gia”&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2715017866038313341?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2715017866038313341/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chuyen-au-nam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2715017866038313341'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2715017866038313341'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chuyen-au-nam.html' title='Chuyện đầu năm'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-HfuK8bTuz-c/Tx-CP-YcvpI/AAAAAAAAA5U/YaMHkKbHqqA/s72-c/hs42512011_a3951.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4086793022926199472</id><published>2012-01-23T01:57:00.000+07:00</published><updated>2012-01-23T01:58:58.928+07:00</updated><title type='text'>Chúc mừng năm mới!</title><content type='html'>Sang năm 2012 âm lịch, Huy Quang xin chúc quí khách một năm mạnh khỏe, đủ ăn và hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng xin cảm ơn sự ủng hộ lớn của quí vị trong thời gian qua, đã bỏ qua những khiếm khuyết mà chúng tôi mắc phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi luôn mong nhận được ý kiến đóng góp của quí vị để có thể làm việc tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn! Chúc mừng năm mới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;HUYQUANG PIANO &amp; NHẠC CỤ&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4086793022926199472?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4086793022926199472/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chuc-mung-nam-moi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4086793022926199472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4086793022926199472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/chuc-mung-nam-moi.html' title='Chúc mừng năm mới!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-635226054724307819</id><published>2012-01-22T15:15:00.003+07:00</published><updated>2012-01-22T15:20:28.578+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-JapjDtPVfd4/TxvGiKIeuaI/AAAAAAAAA48/cd-pOqY6MUU/s1600/IMG0748_d9487.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-JapjDtPVfd4/TxvGiKIeuaI/AAAAAAAAA48/cd-pOqY6MUU/s320/IMG0748_d9487.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700368043505269154" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c167/s167-558853/xot-thuong-be-tho-4-tuoi-bi-bong-nang.htm"&gt;Xót thương bé thơ 4 tuổi bị bỏng nặng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn những rủi ro nhiều người mắc phải, cảm thấy thật ngu xuẩn và đần độn cho những kẻ đang có hạnh phúc trong tay mà không cảm nhận được hạnh phúc đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố lên bé nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-635226054724307819?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/635226054724307819/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/xot-thuong-be-tho-4-tuoi-bi-bong-nang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/635226054724307819'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/635226054724307819'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/xot-thuong-be-tho-4-tuoi-bi-bong-nang.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-JapjDtPVfd4/TxvGiKIeuaI/AAAAAAAAA48/cd-pOqY6MUU/s72-c/IMG0748_d9487.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1676702172032364091</id><published>2012-01-22T11:02:00.007+07:00</published><updated>2012-01-23T01:40:21.475+07:00</updated><title type='text'>3. Lòng tin bị đánh đổ? (Trật tự)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-69KF4ZQdgiA/Txu8fno-nII/AAAAAAAAA4w/jB6CEEEwvfU/s1600/index.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 265px; height: 190px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-69KF4ZQdgiA/Txu8fno-nII/AAAAAAAAA4w/jB6CEEEwvfU/s320/index.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700357004770319490" /&gt;&lt;/a&gt;Tuanvietnamnet hôm 16 tháng 1 đưa tin người Mỹ cắt giảm &lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-01-16-hop-tac-tu-the-manh-hoa-ky-trung-quoc-va-bien-dong"&gt;450 tỉ đô chi tiêu quân sự&lt;/a&gt;. Có những ý kiến trái chiều. Ông Max Boot, chuyên gia của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại cho rằng:&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "... cuộc duyệt xét này phát đi thông điệp rất nguy hiểm cho cả thế giới là Hoa Kỳ đang rút lui. Hiện nay không có ai có thể thế chỗ chúng ta để trở thành một người bảo vệ trật tự, ổn định và cổ võ cho tự do dân chủ trên thế giới. Trong lúc phải đối mặt với nhiều mối đe dọa cùng một lúc và binh sĩ của chúng ta còn đang chiến đấu ở Afghanistan, việc cắt giảm chi tiêu quốc phòng đánh đi những tín hiệu nguy hiểm. Nó làm cho đồng minh của chúng ta cảm thấy thất vọng trong lúc khích lệ những kẻ thù hoặc những người có thể sẽ là kẻ thù của chúng ta"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến sĩ Richard Betts, một chuyên gia khác, cũng của Hội đồng kinh tế đối ngoại, lại cho rằng: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"....chiến lược này hướng tới một định nghĩa khiêm tốn hơn về an ninh quốc gia và không làm cho chúng ta bị lẫn lộn với sứ mạng duy trì trật tự thế giới. Sứ mạng đó đã làm cho chúng ta gặp phải rất nhiều rắc rối trong mấy mươi năm qua"&lt;/span&gt;. Ông Betts còn nói thêm rằng: ...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Hoa Kỳ nên tiếp tục hối thúc các đồng minh giàu có của mình chia sẻ nhiều hơn gánh nặng của việc bảo vệ an ninh thế giới".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất ít người có bằng chứng thật rõ về sự tồn tại sau khi chết, vì vậy, không ít thì nhiều, ai cũng sợ chết. Mà đã sợ chết thì khi sống, ai cũng muốn nhiều thứ cho mình - cái đó có thể là tài sản, sự hưởng thụ, vợ đẹp, con khôn, không bị đói rét...&lt;br /&gt;Xuất phát từ tâm lý này, thật dễ hiểu khi ta thấy từ khi có con người tới nay, bất công không bao giờ chấm dứt, nó chỉ biến thái ở những dạng khác nhau mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phật giáo tìm cách &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"cân bằng" &lt;/span&gt;việc này bằng cách diệt cái &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tham"&lt;/span&gt; trong 3 thứ cần diệt là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tham, sân, si"&lt;/span&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không tham gì cả, chỉ cần ăn thôi, không &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tham"&lt;/span&gt; khoa học kỹ thuật để chống lại thiên nhiên hoang dã, không &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tham" &lt;/span&gt;tìm hiểu về con người để chữa trị bệnh tật thì có lẽ lúc nào đó, chúng ta sẽ về với thời tiền sử. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và ta phân biệt thế nào giữa khát vọng và lòng tham?&lt;br /&gt;Người ta có thể giải thích là khát vọng hướng thiện và kìm giữ lòng tham. Nghe rất hay, nhưng nếu không có khát vọng lớn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nghe có vẻ hơi tham rồi!)&lt;/span&gt; thì loài người liệu có đủ thời gian và kinh nghiệm để chống lại động đất, sóng thần, thiên tai....À, mà thân này là thân tạm! Nghe vẫn hay, nhưng dù là thân tạm thì vẫn cứ phải sống, mà muốn sống tử tế thì phải có ý chí và khát vọng, nếu không, anh sẽ bị loại trừ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay chúng ta diệt luôn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"dục"&lt;/span&gt; để thế giới ngừng phát triển về số lượng. Việc này nghe có vẻ hay, nhưng ai sẽ làm được điều đó nếu không có vẻ là trái với tự nhiên? Bản thân ông thầy Chùa được sinh ra bằng cách nào? Hay bản thân ông là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"có có, không không, không cũng như có....".&lt;/span&gt; Ông sinh ra cũng được mà không sinh ra cũng không sao (?). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cá nhân tôi thấy thật khổ thân cho ai đã sinh ra ông, dưỡng dục để ông mang hình hài con người vì dường như ông không hiểu giá trị sự sống của chính ông. Có là có, không là không vì ông sinh ra có một linh hồn, và theo tôi hiểu, linh hồn đó là có, không thể &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"có có, không không, không cũng như có"&lt;/span&gt; được (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng hiểu là cái tham của con người không thể diệt được vì ít nhất, khi người ta đói, người ta sẽ tham ăn, dù lý thuyết hay mĩ từ nào lý giải cho lòng tham đó cũng là vô ích vì tham là tham, và có lẽ không có khái niệm &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"khát vọng ăn"&lt;/span&gt; (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta cũng lý giải là con người có thể đơn giản hóa, luyện tập để tự tăng sức chịu đựng trước thiên nhiên, sống bằng cỏ cây, hoa lá....&lt;br /&gt;Tôi tự xem xét những nơi được coi là cái nôi của Phật giáo như Ấn độ, Trung Quốc, và &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"hội đàn em"&lt;/span&gt; như Campuchia, Thái lan, Lào &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(có thể là Việt nam)&lt;/span&gt;, thì thấy lạc hậu, đói nghèo, bệnh tật....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lý thuyết có vẻ hay nhưng khi thấy thực tế như vậy, tôi không thể coi đó là chân lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cũng chính vì vậy, thế giới vẫn cần một trật tự để bắt con người phải sống tốt, để kìm hãm lòng tham, mà hiệu quả nhất vẫn là sức mạnh của cái gọi là bạo lực nếu cần. Bạo lực đó có thể là B52 ném bom Hà Nội hoặc có thể là Việt cộng đánh Mỹ, buộc Mỹ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"trong danh dự"&lt;/span&gt; phải rời khỏi Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trật tự đó đến nay vẫn được duy trì chủ yếu bởi người Mỹ và đồng minh. Trật tự đó cần súng đạn, vũ khí tối tân trong khi cảnh chết đói vẫn hàng ngày diễn ra trên hành tinh; trật tự đó cũng được duy trì bởi cường độ làm việc cật lực của người lao động Mỹ, song một phần không nhỏ số tiền họ kiếm được lại &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ra đi"&lt;/span&gt; trong danh nghĩa nhân đạo và&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2012/01/bill-gates-cuu-song-6-trieu-nguoi-tren-the-gioi/"&gt; 178,5 tỉ USD đã được cam kết đóng góp cho chương trình “The Giving Pledge” do Bill Gate và vợ ông khởi xướng.&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bằng sự đóng góp, lao động miệt mài, khát vọng và có khi cả lòng tham, người giàu Mỹ đã lấy đi rất nhiều của người dân Mỹ, của cả thế giới; và ngược lại, họ cũng tìm cách trả lại người dân Mỹ và người nghèo của thế giới trong giới hạn có thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc nào đó, có lẽ, chúng ta phải chấp nhận cái &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"logic" &lt;/span&gt;của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Kinh_Th%C3%A1nh"&gt;Trong Wikipedia viết: &lt;/a&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Nhiều nhà giáo dục thấy rằng Kinh thánh Ki-tô đã ăn rễ vững chắc vào văn hoá phương Tây đến nỗi 'bất cứ ai, dù có niềm tin hay không', nếu không quen thuộc với các giá trị và giáo huấn của Kinh thánh sẽ trở nên dốt nát về văn hoá".&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Và&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Kinh Thánh trọn bộ, hoặc một phần, đã được dịch sang hơn 2.100 ngôn ngữ của 90% dân số thế giới. Kể từ năm 1815, ước tính có khoảng hơn 5 tỉ ấn bản Kinh thánh trọn bộ hoặc các phần quan trọng của Kinh Thánh được phân phối, trở nên sách bán chạy nhất trong mọi thời đại".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hay dùng cụm từ "Văn minh Âu - Mỹ". Khó có thể phủ nhận ảnh hưởng của Kinh Thánh đối với nền văn minh này lớn như thế nào; và tôi tin rằng sẽ còn lâu, họ sẽ giữ vai trò &lt;span style="font-style:italic;"&gt; "đầu tàu" &lt;/span&gt;hay &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"lãnh đạo thế giới"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghe lại lời kết án Thánh Kinh:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cuốn sách này, cuốn Thánh Kinh, đã truy tố cho đến chết những người thông thái nhất và tốt nhất. Cuốn sách này đã chặn đứng sự tiến bộ của loài người. Cuốn sách này đã đầu độc những nguồn kiến thức và lạc dẫn năng lực của con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn sách này là kẻ thù của tự do, là cột chống của chế độ nô lệ. Cuốn sách này đã gieo những hạt giống thù hận trong gia đình và quốc gia, nhúm ngọn lửa chiến tranh, và làm cho thế giới nghèo khổ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn sách này là công sự của hôn quân bạo chúa – là chủ nhân của các nô lệ phụ nữ và trẻ em. Cuốn sách này đã làm đồi bại nghị viện và triều chính. Cuốn sách này đã biến các trường đại học [Ki Tô Giáo] thành thầy dạy của sự sai trái và kẻ thù ghét khoa học. Cuốn sách này chất đầy những nước theo KiTô giáo với những tông phái thù hận, độc ác, ngu tối, chém giết lẫn nhau. Cuốn sách này dạy con người giết đồng loại vì tôn giáo". &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://sachhiem.net/TCN/TCNdt/TCNdt031.php"&gt;Trích Khổ thân củ khoai của tôi của ông Trần Chung Ngọc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã đi khắp Châu Âu, tôi đang ở Mỹ, tôi cũng đọc nhiều, và hôm nay, tôi không nhìn thấy những điều ông Ngọc viết. Có thể ngày xưa, hoặc ngay bây giờ, vẫn có những người nhân danh Kinh thánh để làm điều không đúng, nhưng hãy nhìn những thành quả mà &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"văn hóa Thánh Kinh"&lt;/span&gt; đã đem đến cho nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có ai đi đến thành công mà không phạm sai lầm, càng thành công lớn thì khả năng xảy ra những sai lầm nghiêm trọng là có thể. &lt;br /&gt;Nếu các bạn muốn tìm những điều xảy ra ở những nơi có tín ngưỡng khác đem lại, hãy đến những nơi ông Ngọc đặt niềm tin vào đó; và bản thân chính ông Ngọc, nếu tôi không nhầm, ông vẫn đang nương nhờ vào một thứ gọi là &lt;span style="font-weight:bold;"&gt; "trật tự Mỹ".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;HQ - San Jose, những ngày cuối năm âm lịch 2011.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1676702172032364091?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1676702172032364091/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/3-long-tin-bi-anh-o-trat-tu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1676702172032364091'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1676702172032364091'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/3-long-tin-bi-anh-o-trat-tu.html' title='3. Lòng tin bị đánh đổ? (Trật tự)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-69KF4ZQdgiA/Txu8fno-nII/AAAAAAAAA4w/jB6CEEEwvfU/s72-c/index.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8784401661722004690</id><published>2012-01-21T14:40:00.002+07:00</published><updated>2012-01-21T14:49:46.256+07:00</updated><title type='text'>Xin lỗi con vì mẹ là người thứ ba</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-HMUU_M9mgyk/Txpt7eF7YgI/AAAAAAAAA4k/CVVr3gHtm90/s1600/1276939582_em%2Bbe.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 316px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-HMUU_M9mgyk/Txpt7eF7YgI/AAAAAAAAA4k/CVVr3gHtm90/s320/1276939582_em%2Bbe.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5699989146848420354" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Gửi con yêu của mẹ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là con tồn tại trong bụng mẹ được 8 tuần rồi. 8 tuần đó là khoảng thời gian chỉ một mình mẹ vật lộn với những triệu chứng ốm nghén, với cảm giác mệt mỏi bất tận, với những cơn giật mình thao thức, những giọt nước mắt lăn giữa đêm dài và cả những căng thẳng mẹ phải âm thầm chịu đựng trong công việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi mẹ nghĩ đến lúc con chào đời và khôn lớn, sẽ có khi nào con trách mẹ không, vì mẹ đã không mang lại cho con một gia đình trọn vẹn. Con chỉ có thể lớn lên trong vòng tay của mẹ mà thiếu vắng sự nuôi dưỡng của cha, vì mẹ chỉ là người thứ ba, một người thứ ba mù quáng vì trái tim yêu lầm đường lạc lối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mẹ báo tin có con đang hiện diện trên đời, cha con đã chọn giải pháp từ bỏ đứa con của mình, vì cha còn gia đình riêng, còn một đứa con hợp pháp cần bảo vệ. Cũng từ đó đến nay, chưa bao giờ cha con hỏi han, quan tâm đến mẹ con mình dù chỉ một lời. Cha con không biết con đang lớn dần lên trong bụng mẹ ra sao, con háu ăn và hành mẹ đến mức nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con ơi! Mẹ hiểu mình chỉ là người thứ ba, nên chỉ có thể câm lặng chịu đựng một mình. Nhưng chưa bao giờ Mẹ có ý định từ bỏ con của mình, con là món quà vô giá mà Thượng đế đã ban tặng cho mẹ. Vậy nên, mẹ chọn giải pháp đương đầu với mọi điều tiếng và những khó khăn sắp tới, chỉ để giữ con tồn tại và sinh con ra trên cõi đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tin rằng con sẽ hiểu, và không trách mẹ đâu, phải không con? Đâu phải mái ấm không có tiếng nói của người đàn ông thì sẽ không có nụ cười và hạnh phúc? Dù rằng hạnh phúc đó không nguyên vẹn nhưng mẹ nguyện với lòng sẽ cố hết sức để nuôi dạy con nên người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha con có lẽ đinh ninh rằng mẹ đã phá thai, vì mẹ nói thế. Cha con không hiểu rằng khi mẹ đưa ra các giải pháp cho cha con lựa chọn, trong đầu mẹ đã xác định mình sẽ làm gì cho dù cha con quyết định như thế nào đi chăng nữa. Nhưng lúc ấy, mẹ mong biết bao cha con có thể nắm tay mẹ vượt qua khó khăn này để chào đón con ra đời. Nhưng cha con đã không làm điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà ngoại con khi biết chuyện đã dạy mẹ rằng: “Bất cứ giá nào cũng không được phá hoại gia đình người khác”. Mẹ đã chọn giải pháp im lặng và rút lui, và làm cho cha con tin rằng, con đã không còn tồn tại nữa. Ngày con chào đời, chắc cha con cũng không biết mình có thêm một đứa con nữa trên đời. Nhưng con đừng lo, bên mẹ con mình còn có ông bà ngoại, những người thực sự yêu thương con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như mẹ, ông bà mong ngày con chào đời biết bao. Ngày ấy, con sẽ ngập tràn trong tiếng cười hạnh phúc, trong vòng tay ấm áp của những người yêu thương con, con nhé. Và khi con lớn lên, đừng vì mặc cảm không cha mà con trách mẹ. Nếu con hiểu những gì mẹ phải chịu đựng ngày hôm nay, thì con sẽ biết rằng mẹ yêu con đến nhường nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả cuộc đời mẹ là những chuỗi ngày đầy đau khổ và nhiều vấp ngã, nhưng mẹ tin rằng con sẽ là nguồn hạnh phúc và động lực lớn lao để giúp mẹ đủ sức bước tiếp trên chặng đường dài còn lại. Yêu con nhiều lắm, con yêu của mẹ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/tam-su/2012/01/xin-loi-con-vi-me-la-nguoi-thu-ba/"&gt;Nguồn Vnexpress&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Có thể có những mối tình sai lầm, nhưng đừng cho rằng những đứa trẻ sinh ra trong cuộc tình đó là sai lầm".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8784401661722004690?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8784401661722004690/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/xin-loi-con-vi-me-la-nguoi-thu-ba.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8784401661722004690'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8784401661722004690'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/xin-loi-con-vi-me-la-nguoi-thu-ba.html' title='Xin lỗi con vì mẹ là người thứ ba'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-HMUU_M9mgyk/Txpt7eF7YgI/AAAAAAAAA4k/CVVr3gHtm90/s72-c/1276939582_em%2Bbe.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3385416242521531010</id><published>2012-01-21T13:23:00.001+07:00</published><updated>2012-01-21T14:40:31.088+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-25gJKDOfWxg/TxpZ5_xt7UI/AAAAAAAAA4Y/d49WKymIv-0/s1600/cam_chon_cat_tai_khu_vuc_nghia_dia.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 197px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-25gJKDOfWxg/TxpZ5_xt7UI/AAAAAAAAA4Y/d49WKymIv-0/s320/cam_chon_cat_tai_khu_vuc_nghia_dia.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5699967131298164034" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3385416242521531010?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3385416242521531010/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/blog-post.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3385416242521531010'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3385416242521531010'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/blog-post.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-25gJKDOfWxg/TxpZ5_xt7UI/AAAAAAAAA4Y/d49WKymIv-0/s72-c/cam_chon_cat_tai_khu_vuc_nghia_dia.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7579050837364752140</id><published>2012-01-19T14:47:00.002+07:00</published><updated>2012-01-19T15:48:01.247+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/ba-ba-suong-duoc-dinh-chi-dieu-tra/"&gt;Bà Ba Sương được đình chỉ điều tra &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-01-16-hop-tac-tu-the-manh-hoa-ky-trung-quoc-va-bien-dong"&gt;&lt;br /&gt;Hợp tác từ Thế mạnh: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Biển Đông&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-01-12-phat-ngon-tuan-vn-loa-me-dop-va-chuyen-ho-nha-ty-"&gt;Phát ngôn Tuần VN: "Loa mẹ Đốp" và chuyện họ nhà...tý!&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7579050837364752140?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7579050837364752140/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ba-ba-suong-uoc-inh-chi-ieu-tra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7579050837364752140'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7579050837364752140'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ba-ba-suong-uoc-inh-chi-ieu-tra.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1156578519129852572</id><published>2012-01-19T13:06:00.004+07:00</published><updated>2012-01-19T13:44:19.997+07:00</updated><title type='text'>SOPA</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-2Q9YyVxX0lY/Txe6ujQ83gI/AAAAAAAAA4M/vb0DMZpsNAA/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 198px; height: 254px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-2Q9YyVxX0lY/Txe6ujQ83gI/AAAAAAAAA4M/vb0DMZpsNAA/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5699229162363739650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trước sự phản đối quyết liệt này, Quốc hội Mỹ tạm thời ngừng biểu quyết thông qua SOPA cho đến khi nhận được sự đồng thuận rộng rãi. Dự luật này đang được ủng hộ bởi các nhà sản xuất nội dung như Hiệp hội điện ảnh Mỹ, Hiệp hội công nghệ ghi âm Mỹ, Phòng thương mại Mỹ, Liên minh phần mềm doanh nghiệp (BSA) và các nhà phát triển phần mềm như Microsoft, Adobe, Apple.."&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2012/01/cuoc-bieu-tinh-quy-mo-cua-cac-ong-lon-tren-internet/"&gt;Cuộc biểu tình quy mô của các 'ông lớn trên Internet'&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Độc quyền sẽ đảm bảo cho những sản phẩm trí tuệ được đền đáp xứng đáng, song nhiều khi, nó lại làm cho đồng tiền, vốn đã bất công, lại tiếp tục chui vào túi những kẻ tham lam và giàu có. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trái đất này đã chưa đủ bất công hay sao? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Internet, cuộc cách mạng lớn đã khiến cho từng em nhỏ, từng con người, từ những góc khuất xa xôi, cho dù nghèo đói, vẫn có thể nghe được những tiếng nói của lương tri, những bài ca bất hủ và những kiến thức vô tận. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Hãy chia sẻ kiến thức một cách ngay thẳng và khôn ngoan! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng biến Internet trở thành thế giới khô khan của luật pháp và quyền lực. Như thế vẫn chưa đủ hay sao hỡi những kẻ giàu có, tham lam và ngu dốt. Hãy để cho kẻ nghèo được nhìn thấy ánh sáng của lương tri, tri thức và những kỳ tích của nhân loại. Đừng lôi luật bản quyền ra để đòi cả đồng xu cuối cùng của em bé nghèo khi em muốn nghe giọng ca tuyệt vời của một ca sĩ mà em yêu thích. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Đừng qui tất cả ra tiền và hãy làm điều đó dựa trên lòng trắc ẩn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếc thay, Microsoft, Apple đều có mặt trong số đó.&lt;br /&gt;Trong bụng ai cũng có thứ bẩn, thứ bẩn đó là sự tham lam, và Microsoft, Apple không phải là ngoại lệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thật tiếc!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2011/12/du-luat-ban-quyen-internet-gay-tranh-cai/"&gt;Dự luật bản quyền Internet gây tranh cãi &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2012/01/bieu-tinh-chong-du-luat-internet-lan-tu-online-sang-offline/"&gt;Biểu tình chống dự luật Internet lan từ online sang offline&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1156578519129852572?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1156578519129852572/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/sopa.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1156578519129852572'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1156578519129852572'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/sopa.html' title='SOPA'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-2Q9YyVxX0lY/Txe6ujQ83gI/AAAAAAAAA4M/vb0DMZpsNAA/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8041966036610677694</id><published>2012-01-16T05:27:00.003+07:00</published><updated>2012-01-16T06:32:39.648+07:00</updated><title type='text'>10 năm trên đất Mỹ</title><content type='html'>Qua các bài viết về cuộc sống trên đất Mỹ của nhiều tác giả với nhiều ý kiến trái ngược, tôi cũng xin đóng góp một bài viết về cuộc sống và kinh nghiệm thực của bản thân tôi qua 10 năm sinh sống, học tập và làm việc ở Mỹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 2/2001, tôi đến Mỹ để bắt đầu một cuộc sống mới sau khi kết thúc năm đầu tiên đại học, hành trang chẳng có gì ngoài vốn liếng tiếng Anh lớp 12, nhưng tôi không bi quan vì tôi biết tôi có một vũ khí lợi hại, đó là tiềm năng và nhiệt huyết của tuổi trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khó khăn đầu tiên ập đến ngay sau khi bước ra khỏi sân bay Mỹ, một luồng không khí lạnh -3 độ C giữa tháng hai thổi đến tới tấp, trong khi mới cách đó 24h, tôi còn đang ngập trong ánh nắng chan hòa 25 độ C của TP. HCM. Luồng gió như một lời cảnh báo sớm, cuộc sống nơi đây chẳng dễ dàng chút nào, quần áo lạnh sắm từ Việt Nam không chịu nổi, lạnh run người, tê tái. Tôi tự nhủ thầm, mặc kệ, cùng lắm thì uống thuốc, không chết đâu mà lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm đầu ở Mỹ, khó khăn mọi bề, khó nhất là ngôn ngữ, đi đâu, làm gì cũng phải có người kèm theo. Tôi đã rất sớm nhận ra một điều, ngôn ngữ đóng vai trò vô cùng vô cùng to lớn trong cuộc sống sau này, nếu muốn có một địa vị xã hội tốt ở Mỹ, tôi phải giỏi tiếng Anh. Phải giỏi, chứ không phải học cho đủ dùng, học cho đủ sống. Tôi cũng không chấp nhận thứ tiếng Anh &lt;span style="font-style:italic;"&gt;“bồi”&lt;/span&gt;, sai ngữ pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm đầu tiên, tôi theo học chương trình GED &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(tương đương PTTH dành cho học sinh quá tuổi chính quy)&lt;/span&gt;, đặc biệt học cùng lúc 3 lớp ESL &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(English as Second Language)&lt;/span&gt;. Thời gian còn lại, tôi lang thang trong thư viện, mượn những quyển sách truyện có chữ và băng audio kèm theo &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(lọai dành cho những bé 3-4 tuổi tập đọc, nên audio rất chậm và rõ)&lt;/span&gt;, mang theo lên xe điện ngầm và nghe trên đường đi học mỗi ngày, có người xung quanh nhìn mình cười tủm tỉm, kệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất thích xem tivi, ở đây có rất nhiều chương trình truyền hình thực tế, vừa hài hước vui nhộn, vừa phác thảo chân thật cuộc sống gia đình tiêu biểu ở Mỹ, vừa dạy tôi rất nhiều từ lóng không có trong sách vở, những thứ này giúp tôi hội nhập xã hội mới dễ dàng hơn rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2002, lần đầu tiên trong đời tôi làm ra đồng tiền. Sau năm đầu học ngôn ngữ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(tôi rất cảm ơn ba mẹ tôi đã tằn tiện hết mọi chi phí cuộc sống để dành cho tôi năm đầu quan trọng này)&lt;/span&gt;, tôi bắt đầu có khả năng khám phá xã hội Mỹ, tôi quyết định kiếm một việc làm bán thời gian và có trong tay hai sự lựa chọn. Một là đi làm móng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nail)&lt;/span&gt; và hai là làm bồi bàn ở nhà hàng Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời điểm năm 2002, làm nail có thể kiếm được 80$/ngày so với 50$/ngày ở nhà hàng. Đến tận bây giờ, tôi không một chút hối tiếc vì đã chọn nhà hàng. Tôi muốn khuyên các bạn trẻ làm việc bán thời gian rằng, hãy luôn luôn coi công việc part time là một cơ hội mở rộng tầm nhìn, tiếp xúc với nhiều tầng lớp xã hội và học hỏi để tăng thêm hiểu biết, chứ đừng xem việc part time lúc còn đi học là một công cụ kiếm tiền, vì rất nhiều khả năng đồng tiền kiếm được trước mắt sẽ khóa chặt bạn với công việc đó mãi mãi và bạn sẽ mất đi nhiều lựa chọn triển vọng khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã có rất nhiều bạn bè từ công việc bồi bàn, có người hướng dẫn tôi nhiều thứ cần thiết trong cuộc sống, có người chỉnh lại cách phát âm tiếng Anh chưa đúng, có người giới thiệu cho tôi một số cơ hội việc làm khác, thậm chí tôi còn quen bạn gái trong thời gian làm ở quán phở này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2003, tôi học đại học. Ở Mỹ có trường công trường tư, và học phí cũng một trời một vực, trường công thì chỉ khoảng 5.000$/năm học phí, còn trường tư thì gấp 10 lần con số đó. Tôi không muốn viết nhiều về các trường và chương trình học, tôi chỉ muốn nhấn mạnh với các bạn trẻ một số điều:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Hãy suy nghĩ và tìm hiểu thật kỹ càng trước khi chọn một ngành học, chọn sai và chuyển sang ngành học khác tốn rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc của bạn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(cứ tính đơn giản, bạn ra trường muộn một năm là mất đi 50.000$ tiền lương của năm đó&lt;/span&gt;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Nếu bạn quyết định đầu tư một lượng tiền lớn để học tập, hãy chắc chắn rằng tấm bằng của ngành học đó là tối cần thiết cho công việc sau này. Lấy ví dụ, nếu bạn muốn thành bác sĩ hay luật sư, bạn chắc chắn phải có bằng tốt nghiệp trường y hay trường luật, nhưng nếu bạn muốn thành kỹ sư CNTT, bạn không nhất thiết phải có bằng 4 năm đại học, vì ngành này đòi hỏi kiến thức cập nhật và kinh nghiệm thực tiễn. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Dạo trước tôi đọc báo, có người đóng hết 80.000$ học phí theo học ngành sức khỏe cộng đồng, rồi tốt nghiệp không kiếm được việc làm, quay lại kiện nhà trường, không hiểu nổi).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Điều cuối cùng nhưng cực kỳ quan trọng tôi muốn nhắc các bạn sinh viên mới ở Mỹ, ở đây mượn tiền học rất dễ dàng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(student loan)&lt;/span&gt;, lãi suất thấp và thời gian chi trả không giới hạn. Có điều, nếu bạn lạm dụng student loan, nhiều khả năng bạn phải trả nợ suốt đời. Tôi có người họ hàng mới tốt nghiệp bác sĩ, biết rằng lương cao, nhưng nợ tới 150.000$ tiền học, tôi tự hỏi dù là bác sĩ, nhưng không biết khi nào mới trả hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2004, đây là một năm buồn của tôi với tai nạn giao thông. Tôi sống ở một bang mà phương tiện giao thông công cộng rất tiện lợi, nên mãi 3 năm sau khi đến Mỹ, tôi mới có bằng lái và mua chiếc Toyota Camry 1993. Nhưng chỉ một tháng sau khi có xe, tôi gặp tai nạn. Tôi không sao, nhưng chiếc xe thì nát bét. Việc này dẫn tới một vụ kiện tụng dân sự kéo dài tới 5 năm sau đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn cho các bạn biết rằng có một thực tế ở Mỹ, xe cộ là một thứ phức tạp và nhạy cảm ở Mỹ, xin các bạn mới ở Mỹ đừng bao giờ mượn xe người khác, mấy chú bác ở đây có người còn đùa rằng mượn vợ còn được chứ mượn xe thì không bao giờ. Lý do là chiếc xe liên quan trực tiếp tới hồ sơ pháp lý cá nhân, tín dụng, bảo hiểm, tài sản, trách nhiệm hình sự và nhiều khía cạnh khác nữa. Vụ đụng xe này để lại hậu quả thê thảm tôi phải gánh chịu nhiều năm sau đó mà tôi không muốn kể ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2006, lần đầu tiên trong đời, tôi thắt cà-vạt, mặc vest đi làm. Tôi nhận được việc làm thông qua một công ty môi giới &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(staffing company)&lt;/span&gt;. Thật ngốc ngếch, đến nơi làm việc tôi mới biết mình là kỹ thuật viên máy tính, đến để tháo rời những bộ máy vi tính vì công ty này đang chuẩn bị chuyển văn phòng đi nơi khác, công việc đòi hỏi chui xuống gầm bàn và rất bụi bậm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói là tôi thất vọng tràn trề và xấu hổ khủng khiếp. Những người làm ở đó đều mặc áo ngắn tay, quần jean và cười tôi trong bộ đồ vest không phù hợp tí nào. Tôi đã mất hơn 15 phút đứng trong toilet để định thần lại, rất muốn bỏ về, nhưng cuối cùng tôi lại tự nói với mình: Vạn sự khởi đầu nan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2007, mọi người đều có một cơ hội lớn trong đời, tôi tin điều này. Cơ hội của tôi đến vào tháng 4/2007 khi tôi nhận được cú điện thọai lạ gọi tôi đi phỏng vấn ở một công ty máy tính Nhật Bản, nơi tôi làm việc hai năm sau đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi muốn nói với các bạn rằng, những kiến thức hàng ngày, những phép giao tiếp, những kinh nghiệm nho nhỏ góp nhặt được từ những lần đi tháo lắp máy tính, sửa chữa máy in, cộng với khả năng ngôn ngữ được rèn dũa cẩn thận đã góp phần to lớn giúp tôi chiến thắng đợt tuyển dụng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như Steve Job đã nói, kết nối những sự kiện, khi đã nhận được công việc CNTT yêu thích, tôi mới thấy được tầm quan trọng lớn lao trong việc định hướng và những quyết định của tôi trong quá khứ để tôi có được ngày hôm nay. Ở đất Mỹ, đừng e ngại tốn công phí sức, những việc bạn đang làm, đang học hiện giờ, một lúc nào đó sẽ quay lại đền đáp bạn xứng đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2009, sau 8 năm ròng rã học tập và làm việc, tôi đã đủ vững vàng để suy nghĩ như một người Mỹ bản xứ. Và hãy tin tôi, tất cả những bạn trẻ đến Mỹ qua năm thứ 6 thì bắt đầu đạt được thành tựu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghiệm ra rằng, tôi không thể kiếm được nhiều tiền nhờ vào việc tăng lương 5% mỗi năm, vì vậy, tôi chọn cách nhảy việc. Đây là con dao hai lưỡi nhưng tôi đã thành công trong việc áp dụng nó theo chiều hướng có lợi cho mình. Tính đến hiện nay, tôi đã làm ở hơn 10 công ty khác nhau và mức lương của tôi đã gấp 3 lần công việc năm 2007.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin giữ lại những chi tiết cho riêng mình, tôi chỉ muốn nêu lên một tôn chỉ quan trọng, được tôi xem như kim chỉ nam trong sự nghiệp, đó là dù trong môi trường làm việc nào, công ty lớn hay nhỏ, bằng cách này hay cách khác, tôi phải nổi bật giữa đám đông, chính nhu cầu này là động lực cho tôi vươn lên những tầm cao mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ, tôi từng từ bỏ công việc kỹ sư mạng ở Cisco Systems chỉ sau 4 tháng để đến làm việc cho một công ty nhỏ với chỉ 10 kỹ thuật viên, lý do là có quá nhiều sự cạnh tranh ở Cisco, những cơ hội học tập, cơ hội tiếp xúc thực tiễn, cơ hội thăng tiến đều bị đồng nghiệp giành giật không ngừng nghĩ. Ở Cisco, tôi là một kẻ vô danh, không ai biết tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi quyết định chuyển về công ty khác nhỏ hơn nhiều, nơi tôi được phong là “chuyên gia an ninh mạng”, tôi lấy hết mọi cơ hội cọ xát thực tế, cái gì không biết thì Google hoặc liên hệ hãng sản xuất để được hỗ trợ. Chỉ trong vòng một năm, trình độ tay nghề của tôi tăng đến mức chóng mặt và tôi lại nhận được nhiều cơ hội việc làm khác ở tầm cao hơn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin dừng ở đây, kết thúc câu chuyện 10 năm qua. Tôi hy vọng những kinh nghiệm này của tôi sẽ cung cấp những thông tin bổ ích, đặc biệt cho cho những bạn trẻ đang có ý định đặt chân đến Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn bạn đọc và quý báo VnExpress.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tuan La&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2010/11/3ba22e09/"&gt;30 năm trên đất Mỹ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2012/01/tam-su-tuoi-xe-chieu-o-hai-ngoai/"&gt;&lt;br /&gt;Tâm sự tuổi xế chiều ở hải ngoại&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8041966036610677694?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8041966036610677694/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/10-nam-tren-at-my.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8041966036610677694'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8041966036610677694'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/10-nam-tren-at-my.html' title='10 năm trên đất Mỹ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3950786292769310711</id><published>2012-01-16T00:55:00.000+07:00</published><updated>2012-01-16T00:56:33.557+07:00</updated><title type='text'>Cưa nhầm đối tượng</title><content type='html'>Cô gái chăm chú nhìn một anh chàng rất đẹp trai hồi lâu, rồi hít hơi dài đánh bạo tiến lại hỏi: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Anh có bạn gái chưa?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;- Chưa em ạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái cười tủm một cách khó hiểu.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;- Thế ấy đã có bạn trai chưa?&lt;/span&gt; - Chàng đẹp trai hỏi.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;- Em chưa có, cô gái hơi đỏ mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì ấy kém hơn tớ rồi, tớ có bạn trai lâu rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3950786292769310711?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3950786292769310711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/cua-nham-oi-tuong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3950786292769310711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3950786292769310711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/cua-nham-oi-tuong.html' title='Cưa nhầm đối tượng'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3130026327975360212</id><published>2012-01-15T15:57:00.003+07:00</published><updated>2012-01-15T16:10:01.500+07:00</updated><title type='text'>Bài học kinh doanh từ một câu chuyện nhỏ</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-8hUJR6RdL_4/TxKWuVwNxNI/AAAAAAAAA38/do-JVqIWNvI/s1600/FF20754714754187BC42FC57300BA136.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 318px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-8hUJR6RdL_4/TxKWuVwNxNI/AAAAAAAAA38/do-JVqIWNvI/s320/FF20754714754187BC42FC57300BA136.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5697782201434621138" /&gt;&lt;/a&gt;Ngày xửa ngày xưa, có một ngôi làng nhỏ bé đáng yêu. Ngôi làng ấy là một chỗ ở thật tuyệt vời nhưng tiếc thay lại gặp phải một vấn đề nghiêm trọng. Khi trời không mưa, làng chẳng có một chút nước nào để dùng. Nhằm giải quyết vấn đề, các già làng quyết định gọi thầu cung cấp nguồn nước hàng ngày cho người dân. Có hai người đứng ra nhận thầu là Addy và Bill. Các già làng đều nhận ký thỏa thuận với cả hai vì các già cho rằng một sự cạnh tranh nho nhỏ giữa hai bên vừa có thể làm cho giá cả giảm xuống, lại vừa đảm bảo có đủ nước dự trữ cho cả làng.&lt;br /&gt;Addy là người to khỏe nhất làng, anh ta lập tức lên chợ mua ngay hai cái thùng và ngược xuôi chở nước từ hồ vào làng cách đó khá xa. Với hai thùng nước đó, anh ta làm việc miệt mài từ sáng sớm đến chiều muộn. Công việc thật cực nhọc nhưng Addy cảm thấy rất hạnh phúc vì đã kiếm được khá nhiều tiền.&lt;br /&gt;Còn anh chàng Bill thì biến mất một dạo. Cả làng không ai nhìn thấy anh ta trong nhiều tháng và điều đó làm Addy rất sung sướng vì không có đối thủ cạnh tranh. Thay vì đi mua ngay hai thùng nước như Addy, Bill đã đi chu du, học hỏi khắp nơi và phác thảo một kế hoạch kinh doanh chi tiết. Bill trở về và miệt mài đào đào, lắp lắp. Không ai trong làng hiểu Bill đang làm gì, còn Addy ngày ngày gánh nước qua&lt;span style="font-style:italic;"&gt; “công trình”&lt;/span&gt; của Bill đều bĩu môi chế giễu:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Này anh bạn Billy yếu ớt, anh đang làm cái trò gì vậy? ha ha ha….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bill bỏ ngoài tai những lời chế giễu và tiếp tục công việc của mình. Nhiều năm sau, sức khỏe của Addy không còn được như xưa nữa, số gánh nước mà anh ta cung cấp cũng ít dần đi. Trong khi đó công trình của Bill hoàn thành và nước được dẫn từ hồ vào hệ thống máy lọc, cung cấp tận nơi cho mỗi người dân trong làng.&lt;br /&gt;Đến một ngày, Addy đổ bệnh, chẳng thể kiếm ra một đồng, số tiền tích góp cũng dần mòn cạn kiệt. Trong lúc này, Bill đã mở rộng hệ thống cung cấp nước cho tất cả các làng bên cạnh và tiền cũng theo đó mà đổ nhiều hơn vào túi của Bill. Đến lúc này, Addy mới hiểu…&lt;br /&gt;Câu chuyện về Bill và Addy luôn nhắc nhở những người làm kinh doanh rằng:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Tôi sẽ đi gánh nước hay đi xây dựng một đường ống dẫn nước?”&lt;br /&gt;“Tôi sẽ lao động một cách cực nhọc hay một cách khôn ngoan?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều doanh nghiệp Việt Nam đang kiếm tiền theo cách của Addy, khi có cơ hội là làm bán sống bán chết mà chẳng xây dựng kế hoạch lâu dài, khi sức cùng lực kiệt thì vêu vao, tan tác, chồng chất nợ nần. Không biết cách xây dựng mô hình kinh doanh, không có tầm nhìn chiến lược thì sự phát triển của doanh nghiệp cũng giống như hành động gánh nước của Addy, có thể kiếm được khá nhiều tiền trong một thời gian ngắn nhưng chẳng thể tồn tại được lâu dài. Bill biết cách học tập, quan sát, có tầm nhìn và Bill hoàn toàn thoải mái về tương lai. Đó là lý do vì sao chúng ta phải luôn luôn học tập, học để thay đổi tư duy, học để biết cách xây dựng mô hình kinh doanh và học để tìm kiếm sự tự do về tài chính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ &lt;a href="http://pti.edu.vn/main/vi/ban-tin-pti/574-bai-hoc-kinh-doanh-tu-mot-cau-chuyen-nho.html"&gt; PTI&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3130026327975360212?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3130026327975360212/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/toi-se-i-ganh-nuoc-hay-i-xay-dung-mot.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3130026327975360212'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3130026327975360212'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/toi-se-i-ganh-nuoc-hay-i-xay-dung-mot.html' title='Bài học kinh doanh từ một câu chuyện nhỏ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-8hUJR6RdL_4/TxKWuVwNxNI/AAAAAAAAA38/do-JVqIWNvI/s72-c/FF20754714754187BC42FC57300BA136.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3283436015653487535</id><published>2012-01-15T13:16:00.002+07:00</published><updated>2012-01-15T13:33:13.729+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/d9NF2edxy-M" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=0WrBeyUDW2c"&gt;Ném đĩa&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3283436015653487535?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3283436015653487535/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/nem-ia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3283436015653487535'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3283436015653487535'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/nem-ia.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/d9NF2edxy-M/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5076181699768937021</id><published>2012-01-12T12:19:00.018+07:00</published><updated>2012-01-14T07:58:12.745+07:00</updated><title type='text'>Be nice or leave!</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-m2IxPFCejds/Tw5xyvrm-dI/AAAAAAAAA3k/b9T3zFHpfNM/s1600/6a00d8341c7b1d53ef0120a8d7fc0a970b-320wi.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 150px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-m2IxPFCejds/Tw5xyvrm-dI/AAAAAAAAA3k/b9T3zFHpfNM/s200/6a00d8341c7b1d53ef0120a8d7fc0a970b-320wi.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696615695277029842" /&gt;&lt;/a&gt;Ngày xưa, khi xem thể thao, tôi rất ngạc nhiên vì với kỹ thuật thời đó, đặc biệt, người ta có thể dùng camera quay chậm để biết chính xác từng centimet các tình huống thể thao, nhờ đó, có thể sửa lỗi trọng tài &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nếu trọng tài bắt lỗi sai)&lt;/span&gt;, sau đó, thay đổi kết quả cho nó thật công bằng.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, cho đến ngày nay, khi trọng tài đã quyết thì không thể bẻ ngược lại phán quyết đó, dù nó vô lý đến đâu. Điều đó đã và đang làm cho không ít người hâm mộ thể thao dở khóc, dở cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tại sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thể thao là một trò chơi giống như trò chơi cuộc đời, mà quan tòa &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hay trọng tài)&lt;/span&gt; cuộc đời là con người, mà đã là &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;con người&lt;/span&gt; thì không thể không có khiếm khuyết, vì vậy, cái sai của trọng tài hay con người là tất yếu.&lt;br /&gt;Nếu anh đã sống, đã &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chơi"&lt;/span&gt; thì phải chấp nhận &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;sự vô lý&lt;/span&gt;, như một phần của cuộc chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-cIhi9urg-CQ/Tw5x6nutBqI/AAAAAAAAA3w/4pWnzhHFWj0/s1600/be-nice-or-leave.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 154px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-cIhi9urg-CQ/Tw5x6nutBqI/AAAAAAAAA3w/4pWnzhHFWj0/s200/be-nice-or-leave.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696615830581479074" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nếu không, anh đừng tham gia vào trò chơi cuộc đời!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tôi hiểu, đó cũng chính là triết lý bất thành văn của thể thao.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Be nice or leave&lt;/span&gt; - &lt;span style="font-style:italic;"&gt; niềm nở hoặc....biến! (đã sống thì phải niềm nở, nếu không thì biến đi, đừng chơi nữa!)!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5076181699768937021?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5076181699768937021/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/be-nice-or-leave.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5076181699768937021'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5076181699768937021'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/be-nice-or-leave.html' title='Be nice or leave!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-m2IxPFCejds/Tw5xyvrm-dI/AAAAAAAAA3k/b9T3zFHpfNM/s72-c/6a00d8341c7b1d53ef0120a8d7fc0a970b-320wi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1163392243119663504</id><published>2012-01-12T10:25:00.005+07:00</published><updated>2012-01-12T10:53:05.462+07:00</updated><title type='text'>Từ việc nhỏ đến việc lớn</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-mccjKuieOYg/Tw41IBFQOEI/AAAAAAAAA20/XU8m6yvLW8A/s1600/margraten-cemetery.gif"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 263px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-mccjKuieOYg/Tw41IBFQOEI/AAAAAAAAA20/XU8m6yvLW8A/s320/margraten-cemetery.gif" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696548990515951682" /&gt;&lt;/a&gt;Nếu được đặt câu hỏi:&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "Bạn có vui mừng vì đã được sinh ra?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau vài giây suy nghĩ, có lẽ, bạn sẽ trả lời:&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "Ừ, có lẽ được sinh ra còn hơn là không".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn sống, bạn luôn phải đối diện với 2 vấn đề:&lt;br /&gt;1.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Làm thế nào để không ốm&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(và những người bạn yêu thương không ốm)&lt;/span&gt; cho đến khi bạn phải chết?&lt;br /&gt;2.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Làm thế nào để làm việc hiệu quả?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, làm việc hiệu quả sẽ giải quyết được vấn đề cơ bản là không bị đói rét, và nhiều khi, có thể giúp được người khác cũng không đói rét như mình.&lt;br /&gt;Còn làm thế nào để không bị ốm cho đến lúc chết thì nền y học tân tiến đang hàng ngày, hàng giờ đổ hàng đống tiền để tìm ra giải pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi, tôi cũng không hiểu mình sống làm gì khi suốt ngày hầu hạ mấy đứa trẻ để rồi sau này, vì nghĩa vụ, tình thương, và trách nhiệm, chúng lại phải hầu hạ những đứa con của chúng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Cuộc đời chúng liệu có sướng hơn cuộc đời tôi? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể khá hơn một tí, nhưng sướng hơn nhiều thì tôi không nghĩ thế. Khi có con, nếu là người có trách nhiệm, khó có thể sung sướng được nữa. Có thể tôi hơi cực đoan.&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/12/20/tu%E1%BA%A5n-ng%E1%BB%8Dc-khong-co-con-thi-t%E1%BB%91t-h%C6%A1n/"&gt; Ông ca sĩ Tuấn Ngọc có bài phỏng vấn có thể gây sốc&lt;/a&gt;. Ông khuyên 3 con gái của mình không nên có con, lấy chồng thì OK, nhưng có con thì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta đặt câu hỏi là như thế có hơi ích kỷ không? Nếu không xây dựng gia đình mà làm được điều gì đó to lớn, thay đổi thế giới như các vĩ nhân thì cũng đáng, ít nhất cũng được như ông Trịnh Công Sơn; nhưng nếu chẳng làm được gì thì chịu khó rửa đít cho con có khi lại còn có ý nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Song, ý nghĩa cho cái gì và cho ai?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta bảo có con để lấy nơi nương tựa khi về già. Thời buổi bây giờ, ai nghĩ thế nhỉ? Có mấy người nghĩ rằng có con để nương tựa khi về già? Hay là trước khi chết, có đứa bên cạch để nó khóc thương (??!!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta hỏi ông Ngọc rằng ông khuyên các con của ông không nên có con, vậy khi ông mất, các con ông về già, đâu là chỗ nương tựa cho chúng. Ông bảo: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Như thế còn sướng hơn là có con mà con không lo cho mình. Mà điều đó thì xảy ra rất nhiều...".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-lvKxbfDLQck/Tw44V2woPeI/AAAAAAAAA3A/xxhvZig6OdM/s1600/sudan2.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 218px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-lvKxbfDLQck/Tw44V2woPeI/AAAAAAAAA3A/xxhvZig6OdM/s320/sudan2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696552526798142946" /&gt;&lt;/a&gt;Trái đất ngày nay có khoảng 7 tỉ người sinh sống. Thiếu lương thực, rất nhiều người đang cố làm điều gì đó để cải thiện thực trạng này, nhưng làm được đến đâu còn cần phải có thêm thời gian, tiền bạc và sự đồng thuận. Thực ra lương thực không thiếu, vấn đề là phải đầu tư vào cái gì thôi. Nếu tiếp tục đầu tư vào vũ khí để giữ vị trí dẫn đầu như nước Mỹ thì e vấn đề lương thực cần nhiều thời gian hơn để giải quyết - đến lúc đó, sẽ có rất nhiều người chết vì đói. &lt;br /&gt;Tuy nhiên, nếu vị trí dẫn đầu lại để cho &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ông"&lt;/span&gt; Trung Quốc, Bắc Hàn, Cu Ba, Iran hoặc &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ông"&lt;/span&gt; nào tương tự như thế thì thực sự là đáng lo vì các &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"bố"&lt;/span&gt; này chẳng biết đằng nào mà lần, có ngày nó cho mình ăn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"kẹo đồng"&lt;/span&gt; không chừng (?).&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, tôi ủng hộ vị trí dẫn đầu của nước Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn thường trú ở Mỹ, bạn phải đóng thuế, tiền chi phí cho chiến tranh chính là tiền thuế. Người dân đóng tiền và đóng góp cả....người. Trong khoảng 7 năm rưỡi chiến tranh Irac, 4500 ngàn lính Mỹ đã chết và khoảng hơn trăm ngàn người dân Irac đã chết. Chiến tranh Việt nam, người Mỹ chết khoảng 58 ngàn người và phía Việt nam, kể cả dân thường, con số khoảng từ 3 đến 5 triệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù bạn ủng hộ bằng tiền &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(tự nguyện hay bắt buộc)&lt;/span&gt; hay tinh thần thì bạn cũng chịu trách nhiệm một phần cho số thương vong đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi đặt ra là nếu cứ để chế độ Saddam Hussein thống trị thì người chết có lên tới số đó không - có thể chết vì đói, vì thiếu ăn, vì đàn áp...?&lt;br /&gt;Câu hỏi nữa đặt ra là nếu Mỹ không can thiệp vào Việt nam thì tổng tuyển cử đã thống nhất đất nước sau &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Gen%C3%A8ve,_1954"&gt;hiệp định Geneve&lt;/a&gt; dưới chính quyền của ông Hồ Chí Minh và Việt nam sẽ là nước thuần Cộng sản. Liệu người Việt có giống Bắc hàn ngày nay, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BA%A1n_%C4%91%C3%B3i_B%E1%BA%AFc_Tri%E1%BB%81u_Ti%C3%AAn"&gt;số người bị chết vì đói&lt;/a&gt; có lên tới vài triệu không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng vậy, 2 quả bom nguyên tử ném xuống Nhật bản trong thế chiến II, giết chết trên 200 ngàn người Nhật, đã góp phần chấm dứt cuộc chiến sớm hơn, tiết kiệm xương máu cho cả hai bên, nhưng nếu cuộc chiến tiếp diễn không có &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BB%A5_n%C3%A9m_bom_nguy%C3%AAn_t%E1%BB%AD_xu%E1%BB%91ng_Hiroshima_v%C3%A0_Nagasaki"&gt;2 quả bom đó thì số thương vong có lên tới hơn 200 ngàn&lt;/a&gt; không (?). Vì chống lại thường dân là hành vi vô đạo đức (?). &lt;br /&gt;Tuy nhiên, lật lại vấn đề, phát xít Nhật đã gây ra tai họa bao nhiêu cho thường dân thế giới, trong đó có 2 triệu người Việt chết vì nạn đói năm 1945?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tất cả hãy cho lên bàn cân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thật khó có câu trả lời chính xác cho vấn đề này.&lt;br /&gt;Cũng rất khó để có thể nói người Mỹ đúng, sai trong những vấn đề trên; song để một Iran, Trung Quốc, hay Bình Nhưỡng sở hữu vũ khí giết người hàng loại là điều làm tôi không yên tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt theo chế độ Việt nam Cộng hòa trách người Mỹ đã bỏ rơi miền Nam sau &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Paris_1973"&gt;Hiệp định Paris&lt;/a&gt; vì muốn lấy lòng Bắc Kinh chống lại Liên xô &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(cũ)&lt;/span&gt;. &lt;br /&gt;Nếu người Mỹ còn ở lại Việt nam, chiến tranh sẽ tiếp diễn, máu sẽ tiếp tục đổ đến khi nào? Bao nhiêu người sẽ chết?&lt;br /&gt;Người Mỹ đi đã để lại thảm họa thuyền nhân và sự nổi lên của &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Khmer_%C4%90%E1%BB%8F"&gt;Khơ me đỏ với tội ác diệt chủng&lt;/a&gt;. &lt;br /&gt;Khoảng 2 triệu người Căm pu chia đã bị giết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thế giới là như vậy, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"rất dở"!&lt;/span&gt;; chẳng có cách nào khác, chỉ có cách chấp nhận nó và thắp ngọn đèn nhỏ để cho nó bớt dở đi thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện gần, chuyện xa, chuyện nhỏ, chuyện lớn để tự tìm ra phương hướng cũng như lối nghĩ cho chính bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-n_K_Z3VUjdU/Tw5T-7y60AI/AAAAAAAAA3M/-2ZYfau5kzA/s1600/40234453-233563sm.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 142px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-n_K_Z3VUjdU/Tw5T-7y60AI/AAAAAAAAA3M/-2ZYfau5kzA/s200/40234453-233563sm.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696582919338512386" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "Thà thắp ngọn đèn nhỏ, còn hơn ngồi nguyền rủa bóng đêm !"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;Huy Quang Piano&lt;/a&gt;, đêm San Jose ngày 10 tháng 1 năm 2012&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1163392243119663504?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1163392243119663504/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/tu-viec-nho-en-viec-lon_12.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1163392243119663504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1163392243119663504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/tu-viec-nho-en-viec-lon_12.html' title='Từ việc nhỏ đến việc lớn'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-mccjKuieOYg/Tw41IBFQOEI/AAAAAAAAA20/XU8m6yvLW8A/s72-c/margraten-cemetery.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-554084819854805914</id><published>2012-01-12T02:43:00.000+07:00</published><updated>2012-01-12T02:44:55.052+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2009/02/3ba0b2c9/"&gt;Nghịch cảnh giàu nghèo tại Zimbabwe&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-554084819854805914?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/554084819854805914/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/nghich-canh-giau-ngheo-tai-zimbabwe.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/554084819854805914'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/554084819854805914'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/nghich-canh-giau-ngheo-tai-zimbabwe.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2058763302187674896</id><published>2012-01-09T13:05:00.008+07:00</published><updated>2012-01-12T02:35:23.597+07:00</updated><title type='text'>I'll be Right Here Waiting for you</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/g0SUG6Fv15Y" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/KE462QK2Fbs" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Oceans apart day after day&lt;br /&gt;And I slowly go insane&lt;br /&gt;I hear your voice on the line&lt;br /&gt;But it doesn't stop the pain&lt;br /&gt;If I see you next to never&lt;br /&gt;Then how can we say forever&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;CHORUS:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Wherever you go&lt;br /&gt;Whatever you do&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;Whatever it takes&lt;br /&gt;Or how my heart breaks&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I took for granted all the times&lt;br /&gt;That I thought would last somehow&lt;br /&gt;I hear the laughter&lt;br /&gt;I taste the tears&lt;br /&gt;But I can't get near you now&lt;br /&gt;Oh can't you see it baby&lt;br /&gt;You got me going crazy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;REPEAT CHORUS:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Wherever you go&lt;br /&gt;Whatever you do&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;Whatever it takes&lt;br /&gt;Or how my heart breaks&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I wonder how we can survive this romance&lt;br /&gt;But in the end if I'm with you&lt;br /&gt;I'll take the chance&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh can't you see it baby&lt;br /&gt;You've got me going crazy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;REPEAT CHORUS:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Wherever you go&lt;br /&gt;Whatever you do&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;Whatever it takes&lt;br /&gt;Or how my heart breaks&lt;br /&gt;I will be right here waiting for you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Waiting for you.....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Another style:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Vq8gIQ41wgA" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2058763302187674896?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2058763302187674896/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ill-be-right-here-waiting-for-you.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2058763302187674896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2058763302187674896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ill-be-right-here-waiting-for-you.html' title='I&apos;ll be Right Here Waiting for you'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/g0SUG6Fv15Y/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2015760315591710738</id><published>2012-01-08T10:01:00.002+07:00</published><updated>2012-01-08T10:06:16.268+07:00</updated><title type='text'>Clip hay!!!</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=8ii2mMEw8DA&amp;feature=player_embedded"&gt;Chủ quan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=_WVoTMYRZBc&amp;feature=player_embedded"&gt;World Record&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-thao/bong-da/2012/01/10-clip-the-thao-gay-sot-tren-mang-nam-2011/page_4.asp"&gt;Mọi chuyện đều có thể&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-thao/bong-da/2012/01/10-clip-the-thao-gay-sot-tren-mang-nam-2011/page_5.asp"&gt;Đi bóng đẹp&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2015760315591710738?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2015760315591710738/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/clip-hay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2015760315591710738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2015760315591710738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/clip-hay.html' title='Clip hay!!!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3898812300813100199</id><published>2012-01-08T09:15:00.007+07:00</published><updated>2012-01-08T10:49:11.580+07:00</updated><title type='text'>2. Lòng tin có bị đánh đổ? (Vĩ nhân Trần Chung Ngọc??!!)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-4R7Aqna-Tv0/Twj-o5zIdRI/AAAAAAAAA2o/mt5nnu7in2g/s1600/TCN07.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 269px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-4R7Aqna-Tv0/Twj-o5zIdRI/AAAAAAAAA2o/mt5nnu7in2g/s320/TCN07.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5695081707473499410" /&gt;&lt;/a&gt;Trong một cuộc tranh luận, nếu bạn bảo người đối diện là thằng ngu thì tất nhiên, người đó sẽ đứng dậy chỉ vào mặt bạn và nói rằng bạn là con lừa. Đọc chưa hết tất cả các bài viết của ông Trần Chung Ngọc &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(bạn vào google.com.vn, gõ tên ông, sẽ cho nhiều bài viết)&lt;/span&gt;, nhưng tôi chưa gặp bài nào ông Ngọc không coi &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đối thủ"&lt;/span&gt; của mình &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hay nói đúng hơn "không xứng làm đối thủ của ông")&lt;/span&gt; là tầm thường, ngu dốt, dẻ rách...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ông nói &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"hay"&lt;/span&gt; hơn một chút thì cũng làm cho người đọc sau đó hiểu thực sự ông là người vĩ đại, hiểu biết, nhìn xa...(???!!!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông động đến rất nhiều vấn đề, vấn đề nào ông cũng nói như thánh phán, đưa nhiều dẫn chứng mà chắc không ai trong cuộc sống bề bộn này có thể quan tâm đến tất cả những dẫn chứng ông đưa ra trong nhãn quan của ông và tìm cách phản bác. Ông luôn nói như đinh đóng cột, trong hầu hết tất cả các lĩnh vực mà dường như không bao giờ giật mình để tự hiểu rằng ông rất ngu, ngu như chính bản thân tôi - chỉ khác là ông có bằng Giáo sư gì đó mà tôi thì không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lối hành văn kiêu ngạo một cách &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngoạn mục"&lt;/span&gt;. Ông chửi tất, chửi cả nền dân chủ Mỹ, chửi thành phần người Việt chống cộng Hải ngoại, chửi Cộng sản Việt nam, chửi đạo Chúa, tóm lại, gặp ông sẽ phải chửi nhau, hay nói hay hơn là tranh luận....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới có nước Mỹ, Tổng thống Mỹ, có Phật Thích Ca, có Giê su, có Ala và bây giờ có thêm ông &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trần Chung Ngọc&lt;/span&gt; để tổng thống Mỹ, Thích Ca, Giê su, Ala phải ....&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"nhìn"&lt;/span&gt; lại mình (???!!!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông luôn xổ ra rất nhiều thứ trong các bài viết, chẳng biết tôi nên bắt đầu từ đâu? Thôi, cứ google mà theo, mà vào &lt;a href="http://www.google.com.vn/"&gt;google.com.vn&lt;/a&gt; í, bắt đầu đọc bài đầu tiên của ông ta tìm thấy, và đọc đến câu đầu tiên nào ta cảm thấy mâu thuẫn thì ta sẽ bắt đầu từ đó; vì ông nói rất nhiều, rất dài, chẳng để cho người khác nói nên phải mạn phép cắt lời ông ngay từ câu nói đầu tiên tôi tìm thấy; và xin Chúa cho tôi trả lời lưu loát tất cả những thắc mắc cho tôi, những người giống tôi, không phải vì muốn tự vinh danh, mà muốn chứng tỏ Chúa là Đấng toàn năng duy nhất mà kẻ nhạo báng kia muốn rủa sả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào &lt;a href="http://www.google.com.vn/"&gt;google.com.vn&lt;/a&gt;, gõ Trần Chung Ngọc, ta thấy tên ông ngay, sau đó là sachhiem.net, click vào tên ông, ta thấy ảnh ông ngay, rất thông minh, thông minh như Bác Hồ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hoặc hơn)&lt;/span&gt;, Giáo sư Mỹ và vô số những link về các chủ đề khác nhau, kể cả &lt;a href="http://sachhiem.net/TCN/TCNkh/TCNkh00.php"&gt;"Nguồn gốc vũ trụ"&lt;/a&gt;. &lt;br /&gt;Nếu ông này là bố tôi, có lẽ tôi sẽ buồn, nhưng chắc ông phải là bố của ai đó; và không có cách nào khác, những đứa con phải yêu bố của mình, dù ông kiêu ngạo hay ngu dốt đến đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau bức ảnh ông là đến tiểu sử. Tất nhiên là tôi không quan tâm lắm vì tôi đã biết đến Hyundai chỉ tốt nghiệp tiểu học; Steve Jobs, Bill Gate, Mark Zuckerberg và nhiều người danh tiếng khác đều bỏ dở đại học, song họ đều kha khá, và có thể là vẫn ...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngu dốt"&lt;/span&gt; theo cách nhìn của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói là có thể thôi nhá!&lt;br /&gt;Vì ông Ngọc là người vĩ đại vượt thời gian (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đường link đầu tiên trong các bài viết của ông, ta thấy tác phẩm &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(có thể là ông tâm đắc nhất)&lt;/span&gt; &lt;a href="http://sachhiem.net/TCN/TCNtg/CGchinhsu/CGCS0.php"&gt;CÔNG GIÁO CHÍNH SỬ&lt;/a&gt; được đưa lên đầu tiên, xuất bản lần thứ 2 năm 2000, ta đọc được 3 dòng đầu có vẻ ổn, bắt đầu từ dòng thứ 4, ta thấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cuốn sách này thành hình sau một thời gian dài suy nghĩ, đắn đo. Đắn đo suy nghĩ vì hai lý do. Thứ nhất, viết về những sự thực của một tôn giáo đầy quyền lực thế tục và giàu có về tiền bạc, của cải vật chất, như đạo Ca Tô Rô Ma, những sự thực mà giáo hội không bao giờ muốn cho các tín đồ biết tới, quả thật không dễ. Với kinh nghiệm của gần 2000 năm, Giáo hội Ca Tô Rô Ma, qua bộ máy tuyên truyền tinh vi với đầy đủ phương tiện truyền thông và qua những cán bộ truyền giáo (linh mục, giám mục, tổng giám mục v..v..), một hình ảnh khác hẳn thực chất của đạo Ca Tô Rô Ma đã được truyền bá trên toàn thế giới, đặc biệt là trong đám tín đồ kém hiểu biết, ít học, hay vô học".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đống tác phẩm &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đồ sộ"&lt;/span&gt; (?) của ông, ông viết rất nhiều, nhiều lắm. Đọc ông, người ta chỉ thấy ông nói, ông chửi, tôi khó có thể đọc hết trọn vẹn một bài viết của ông, phải cố gắng lắm, rồi cũng đọc hết một số bài, nhưng thấy chửi nhiều quá, kiêu ngạo quá, tôi không thể đọc thêm, xin phép chỉ phân tích từng đoạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đọc tới khoảng dòng thứ 10 trong &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tác phẩm" &lt;/span&gt; đầu tiên tìm thấy trên google.com.vn, tôi đã thấy ông chửi hàng tỉ người &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(tạm gọi là theo đức tin Thiên Chúa)&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"kém hiểu biết, ít học, hay vô học"&lt;/span&gt;. Tôi chưa bàn tới tín ngưỡng của họ là đúng hay sai, chỉ biết rằng thế giới ngày nay chỉ có khoảng 7 tỉ, ông đã cho 1 tỉ là vô học thì 6 tỉ kia chắc chẳng còn một tương lai sáng trong tương lai nếu ông không coi là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngu dốt"&lt;/span&gt; nốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nên nói tiếp về con người này không? Tôi nghĩ là không vì ông &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"quá vĩ đại"&lt;/span&gt;, còn chúng ta thì quá tầm thường, và chúng ta cứ cho là thế, và thưa ông, tôi sẵn sàng trả lời tất cả các điều ông nói, thưa &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Giáo sư"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và hãy để tôi nói khi ông đưa ra một vấn đề, đừng tuôn ra một loạt, một đống vấn đề, thắc mắc của chính cuộc đời ông, không nghe ai nói và nghĩ mình là vĩ nhân (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ chỉ có Việt nam mới có những "vĩ nhân" như vậy (?).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Và có lẽ, chúng ta hay nghĩ mình là vĩ nhân, không coi ai ra gì nên mới khổ !!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;&lt;br /&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3898812300813100199?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3898812300813100199/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/2-long-tin-co-bi-anh-o-vi-nhan-tran.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3898812300813100199'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3898812300813100199'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/2-long-tin-co-bi-anh-o-vi-nhan-tran.html' title='2. Lòng tin có bị đánh đổ? (Vĩ nhân Trần Chung Ngọc??!!)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-4R7Aqna-Tv0/Twj-o5zIdRI/AAAAAAAAA2o/mt5nnu7in2g/s72-c/TCN07.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7060556591407603401</id><published>2012-01-08T02:51:00.003+07:00</published><updated>2012-01-08T02:58:12.181+07:00</updated><title type='text'>Kiến thức là sự trải nghiệm</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Muốn thành công trước hết cần phải có ước mơ, kế hoạch cho riêng mình. Mình phải biết mình muốn gì thì trời mới biết để cho. Đến Harvard cũng chỉ trang bị phương pháp logic, kiến thức phải là sự trải nghiệm”&lt;/span&gt;, ông Phạm Quang Dũng chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2012/01/tu-lo-xe-thanh-dai-gia-bat-dong-san/"&gt;Từ lơ xe thành đại gia bất động sản&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7060556591407603401?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7060556591407603401/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/kien-thuc-la-su-trai-nghiem.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7060556591407603401'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7060556591407603401'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/kien-thuc-la-su-trai-nghiem.html' title='Kiến thức là sự trải nghiệm'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5890490584413420384</id><published>2012-01-04T06:12:00.005+07:00</published><updated>2012-01-04T10:37:14.810+07:00</updated><title type='text'>Ngày tận thế</title><content type='html'>Nếu bạn vào &lt;a href="http://www.google.com.vn/"&gt;google.com.vn &lt;/a&gt;mà gõ chữ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngày tận thế 2009"&lt;/span&gt;, rồi &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngày tận thế 2010"&lt;/span&gt;, rồi 2011, rồi 2012 thì bạn sẽ thấy vô số &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"dự báo" &lt;/span&gt;về ngày đó. &lt;br /&gt;Năm 2011, cứ vài tháng lại có ...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"dự báo"&lt;/span&gt;, mà năm nay là 2012 rồi mà chẳng thấy tận thế đâu. &lt;br /&gt;Bây giờ, lại cái trò này, chúng lại tung tin là ngày đó sẽ là 21 tháng 12. Mục đích là gì? &lt;br /&gt;Sự bất ổn của con người, sống gấp, sợ hãi là điều mà Ma quỉ luôn mong muốn. Nếu ai tin vào điều này thì cả năm 2012 sẽ là một năm hoang mang nữa, giống như năm 2011. Chúng dự báo là ngày 19 tháng 3, rồi 21 tháng 5, không thấy, họ lại hô 21 tháng 11 năm 2011. Sang năm 2012, họ lại bảo là 21 tháng 12 năm 2012 sẽ có ngày tận thế (???).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ năm 2000, khi chuyển giao thiên niên kỷ, chúng đã loan báo về ngày tận thế, rồi cứ thử tìm theo google xem, năm nào chẳng có kiểu &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"rung cây dọa khỉ"&lt;/span&gt; như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao ngày tận thế lắm thế? Nếu không tin thì cũng làm cho người ta giật mình vì ai chẳng sợ chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mời các bạn đọc 2 bài viết sau:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mỹ dập tin đồn về ngày tận thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những câu chuyện về ngày diệt vong của nhân loại đang lan truyền rộng rãi trên mạng trong thời gian gần đây khiến Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ phải mở một chiến dịch để dập tắt chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Telegraph cho biết, những kịch bản về ngày tận thế xoay quanh một số tin đồn về việc mọi thứ sẽ biến thành tro bụi khi một hành tinh có tên Nibiru va chạm với địa cầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo những tin đồn, người Sumer (sống ở thiên niên kỷ thứ tư trước Công nguyên và đạt tới trình độ khoa học kỹ thuật rất cao trước khi diệt vong) đã phát hiện hành tinh Nibiru. Sau đó họ xác định được năm nó sẽ đụng độ với địa cầu. Đó là năm 2012.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều trang web đã cáo buộc Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) giấu diếm sự thật về ngày tận thế. Nhưng NASA khẳng định những câu chuyện ấy chỉ là trò chơi khăm trên Internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Những lời khẳng định về ngày tận thế vào năm 2012 chẳng dựa trên bất kỳ cơ sở khoa học nào. Nếu trái đất có nguy cơ va chạm với một thiên thể nào đó, giới thiên văn đã phát hiện ra thiên thể đó từ hàng thập kỷ trước khi vụ va chạm xảy ra. Nếu hành tinh mà người ta gọi là Nibiru sắp đâm trúng trái đất vào năm 2012 thì giờ đây chúng ta có thể quan sát nó bằng mắt thường. Nhưng chẳng ai thấy gì hết, bởi hành tinh ấy không tồn tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà khoa học uy tín trên thế giới không tìm thấy bất kỳ hiểm họa nào đối với địa cầu trong năm 2012. Tóm lại hành tinh của chúng ta sẽ yên ổn trong hơn 4 tỷ năm nữa"&lt;/span&gt;, NASA tuyên bố trên trang web.&lt;br /&gt;Ảnh minh họa trái đất va chạm với một hành tinh khác của&lt;br /&gt;Ảnh minh họa trái đất va chạm với một hành tinh khác của impactlab.com.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước kia một số giả thuyết cho rằng thảm họa diệt vong sẽ xảy ra vào tháng 5/2003, nhưng khi chẳng có gì xảy ra thì thời điểm đó được lùi tới 21/12/ 2012 - ngày cuối cùng trong lịch của người Maya cổ. Theo một số lời đồn đại, vào ngày đó sẽ có hiện tượng các hành tinh tạo thành đường thẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NASA khẳng định lịch của người Maya không kết thúc vào ngày 21/12/2012 và sẽ chẳng có hiện tượng xếp thẳng hàng của các hành tinh. Thậm chí nếu hiện tượng ấy xảy ra thì tác động của nó đối với trái đất cũng không đáng kể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những hậu duệ của người Maya tại Guatemala và Mexico đã lên tiếng bác bỏ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"lời tiên tri"&lt;/span&gt; về ngày tận thế. Họ tỏ ra giận dữ vì tín ngưỡng và truyền thống của tổ tiên đang bị bóp méo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Khái niệm diệt vong hay tận thế không hề tồn tại trong văn hóa Maya"&lt;/span&gt;, Jesus Gomez, người đứng đầu Liên minh giáo sĩ Maya tại Guatemala, tuyên bố với Telegraph.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cirilo Perez, một hậu duệ của người Maya và cũng là một nhà chiêm tinh nổi tiếng, đang làm cố vấn của Tổng thống Guatemala Alvaro Colom . Ông khẳng định tín ngưỡng của người Maya chưa bao giờ nhắc tới ngày tận thế. Học giả này cho rằng một số cá nhân cố tình tung ra tin đồn về ngày tận thế để trục lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Với sự phát triển của mạng Internet, các tin đồn có thể mang đến lợi ích thương mại cho một số cá nhân. Ngày nay người ta đều đánh giá cao nền văn minh Maya, nhưng trên thực tế rất ít người hiểu tổ tiên của chúng tôi", Perez nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Minh Long&lt;/span&gt; &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2009/11/3ba157f9/"&gt;từ Vnexpress&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;21/12/2012 có phải ngày tận thế?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hollywood sắp tung ra một bộ phim mô phỏng những lời đồn đoán lâu nay về ngày định mệnh 21/12/2012 khi cả thế giới bị nhấn chìm bởi sóng thần, núi lửa phun trào, động đất dữ dội và mưa thiên thạch. Liệu nhân loại đã đến hồi kết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ khi Internet bắt đầu phổ biến từ thập niên 90, những bàn tán về ngày định mệnh được cho là theo dự đoán của người Maya cổ đại cũng lan truyền. Nhiều người hoảng hốt khi cái ngày đông chí năm 2012 được cho là ngày thảm họa xảy ra gần kề.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Chúng tôi nhận được vô số email của các cô cậu lớp 4, nói rằng chúng không muốn chết vì còn quá nhỏ"&lt;/span&gt;, Ann Martin, người điều hành trang web về thuật chiêm tinh ở Mỹ, nói. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Có bà mẹ hai con viết cho chúng tôi, lo lắng bà sẽ không sống tới lúc các con trưởng thành"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liệu nhân loại có thực sự chấm dứt sự sống vào ngày 21/12/2012? Nhiều người tin rằng điều này có thể đúng nếu căn cứ trên cột đá Monument 6 của người Maya mà các nhà khảo cổ học phát hiện trong đống đổ nát ở Mexico hồi thập niên 60.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo AP, những chữ khắc trên cột đá này nói tới một biến cố sẽ xảy ra năm 2012, có liên quan tới vị thần Bolon Yokte của người Maya. Đây là thần chiến tranh và sáng tạo. Tuy nhiên, cột đá này bị ăn mòn và có một vết nứt khiến các nhà khảo cổ không thể đọc được khổ cuối cùng. Nhà khảo cổ học Guillermo Bernal ở Mexico thì cam đoan rằng đoạn cuối có nội dung là: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Ngài sẽ giáng trần"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giả thuyết khác thì liên quan tới lịch Long Count của người Maya. Nền văn minh Maya phát triển ở đỉnh cao là từ năm 300 tới 900 sau Công nguyên. Lịch tôn giáo Long Count của họ bắt đầu từ năm 3.114 trước Công nguyên và được cho là sẽ kết thúc vào ngày 21/12/2012.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều nhà chiêm tinh thì tin rằng người Maya cổ đại còn biết một bí mật nữa đó là trục thế giới chuyển động, làm thay đổi trật tự sắp xếp của các ngôi sao mỗi năm. Cứ mỗi 25.800 năm, mặt trời lại di chuyển về trung tâm Dải Ngân hà vào đúng ngày đông chí. Theo giả thuyết này, nguồn nhiệt của mặt trời phóng ra sẽ cao hơn bình thường, có thể ảnh hưởng mạnh đến môi trường sống trên trái đất. Sự kiện này sẽ xảy ra vào ngày 21/12/2012.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kênh History Channel thì làm hẳn một chương trình có tên: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Giải mã quá khứ: ngày tận thế năm 2012"&lt;/span&gt; trong đó giải thích rằng việc mặt trời di chuyển về trung tâm Dải Ngân hà có thể gây ra một sự đảo lộn kinh hoàng. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Toàn bộ trái đất sẽ thay đổi chỉ trong vài ngày, có thể là trong vài giờ. Cực bắc đổi chỗ cho cực nam, gây ra thảm họa toàn cầu"&lt;/span&gt;, người dẫn chương trình nói. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Động đất gây rung chuyển khắp các châu lục, sóng thần sẽ cuốn trôi nhiều thành phố ven biển. Đây có thể là một thảm họa toàn hành tinh"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác giả Lawrence Joseph nghiên cứu về năm 2012 thì cho rằng những cơn bão trên mặt trời có thể đánh sập điện lưới Bắc Mỹ trong nhiều năm liền, gây khan hiếm thực phẩm và nước dẫn tới sự sụp đổ của nền văn minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi các giả thuyết về ngày tận thế lan truyền, hãng phim ở Mỹ chuẩn bị tung ra bộ phim 2012, mô tả thảm họa trái đất. Tiến sĩ David Morrison, tại trung tâm không gian NASA của Mỹ, cho hay họ nhận được tới hơn 1.000 thắc mắc về vấn đề này. Nhiều cô cậu thanh niên nói họ thà tự tử hơn là phải chứng kiến trái đất sụp đổ. NASA khẳng định thế giới chưa tới hồi kết và chỉ trích các nhà làm phim Hollywood làm dấy lên mối lo ngại về ngày định mệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Apolinario Chile Pixtun, một người thuộc tộc người Maya, thì phát chán mỗi khi bị hỏi về năm 2012. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tôi ở Anh năm ngoái. Người ta khiến tôi chán ngấy vì chuyện này"&lt;/span&gt;, Chile Pixtun nói và cam đoan rằng giả thuyết về ngày tận thế không phải xuất phát từ dân tộc Maya, mà do người phương Tây nghĩ ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà khảo cổ học Jose Huchim thì cho biết người Maya ở vùng bán đảo Yuncatan hạn hán có nhiều mối lo lắng hơn là chuyện thế giới có kết thúc hay không. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Nếu anh hỏi họ chuyện gì sẽ xảy ra năm 2012, họ chắc chắn chẳng có ý tưởng gì. Thế giới đã đến ngày tận thế ư? Họ sẽ chẳng tin anh đâu. Mối quan tâm của họ thực tế hơn nhiều ví dụ như là bao giờ thì có mưa"&lt;/span&gt;, Huchim nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người quản lý trang web về chiêm tinh Ann Martin thì nói rằng thế giới đã nhiều lần bị dự đoán đến hồi kết. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Dường như những người viết lên các giả thuyết kia không nhớ rằng những dự đoán nhiều lần trước đã không thành sự thật"&lt;/span&gt;, Martin nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;H. Ninh&lt;/span&gt;, &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2009/10/3ba14757/"&gt;từ Vnexpress&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trong sách Ma-thi-ơ 24:36, Chúa phán:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Về ngày và giờ đó, chẳng có ai biết chi cả, thiên sứ trên trời hay là Chúa Con cũng vậy, song chỉ một mình Chúa Cha biết mà thôi".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Không ai có thể biết trước về ngày tận thế, ngoài Chúa Cha.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5890490584413420384?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5890490584413420384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ngay-tan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5890490584413420384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5890490584413420384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/ngay-tan.html' title='Ngày tận thế'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1484940746714387737</id><published>2012-01-03T08:45:00.010+07:00</published><updated>2012-01-04T05:46:03.154+07:00</updated><title type='text'>1.Lòng tin có bị đánh đổ ?(câu chuyện Adam, Eva)</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-R5KBlOeXBj4/TwJ9znA3C4I/AAAAAAAAA2E/RyLPgS6sujo/s1600/Adan%252By%252BEva.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 238px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-R5KBlOeXBj4/TwJ9znA3C4I/AAAAAAAAA2E/RyLPgS6sujo/s320/Adan%252By%252BEva.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5693251204549118850" /&gt;&lt;/a&gt;Bất công có lẽ là từ đầu tiên một đứa trẻ sinh ra cần phải học lấy và biết chấp nhận.&lt;br /&gt;Tại sao? Vì sẽ có những đứa trẻ sinh ra lành lặn, xinh đẹp, có đứa sinh ra đã ốm đau, bệnh tật, xấu xí; đứa được sinh ra nơi đất đai trù phú, đứa bị sinh ra nơi sỏi cát khô cằn bởi trái đất không phải ở đâu cũng giống đâu.&lt;br /&gt;Có một điều bất công lớn nhất là con người sinh ra, được sống, được hưởng ánh sáng mặt trời, được ăn, được uống để hưởng những gì tốt đẹp của Tạo Hóa; nhưng khốn thay, hạnh phúc đó giống như chén rượu dành cho tử tù trước khi hành quyết vì nó sẽ phải chấm dứt vào lúc người ta bệnh tật, ốm đau và đối mặt với tử thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Và ai cũng vậy!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn được &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hay bị)&lt;/span&gt; sinh ra, dĩ nhiên là bạn muốn sống, muốn được tôn trọng dù bạn thế nào đi nữa, ngay cả bạn là người ốm đau, bệnh tật. &lt;br /&gt;Nhu cầu được sống, được hưởng hạnh phúc, được tôn trọng là nhu cầu có tính bản năng của mỗi con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhưng bạn làm được gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhìn ra vũ trụ bao la, có bao giờ bạn nghĩ về một khoảng không vô giới hạn, mọi hướng, mọi phía đều vô cùng, không biên giới... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Vậy nó là cái gì? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bảo có một hành tinh giống ta, người ta bảo có hai, tôi bảo có rất nhiều, vô giới hạn vì khoảng không đó có giới hạn đâu mà bạn có thể tưởng tượng ra một giới hạn nào về các hành tinh.&lt;br /&gt;Và hãy ngửng mặt lên trời và hét lên rằng bạn là kẻ giới hạn. Đừng chửi người khác là ngu vì bạn chính là thằng ngu, đừng chửi người khác là điên vì bạn chính là thằng điên không mục đích, đừng bảo người khác là phải tôn trọng bạn vì bạn có gì để tôn trọng, đừng ngượng ngùng khi ai bảo bạn là đồ chó vì khi chết, bạn khác gì con chó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và có một câu chuyện nhiều người cho là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngớ ngẩn"&lt;/span&gt; về một&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; Đức Chúa Trời&lt;/span&gt; của Adam, Eva. Ngài lấy bụi đất nặn Adam, lấy sương sườn của Adam tạo ra Eva, hà sinh khí vào lỗ mũi, tạo nên một loài sanh linh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-vmdBTTosXUI/TwKBoYfMFaI/AAAAAAAAA2c/vmIwhmaBQ5E/s1600/300px-Stylised_Lithium_Atom.svg.png"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 177px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-vmdBTTosXUI/TwKBoYfMFaI/AAAAAAAAA2c/vmIwhmaBQ5E/s200/300px-Stylised_Lithium_Atom.svg.png" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5693255409717745058" /&gt;&lt;/a&gt;Chúng ta đã được học theo thuyết nguyên tử là &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%C3%AAn_t%E1%BB%AD"&gt;"tất cả vật chất được tạo thành từ các nguyên tử"&lt;/a&gt;, nguyên tử được tạo thành từ ba yếu tố:     &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1)Điện tử Âm &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Electron)&lt;/span&gt; mang điện âm&lt;br /&gt;2)Điện tử Dương &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Proton)&lt;/span&gt; mang điện dương&lt;br /&gt;3)Điện tử trung hòa &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Neutron) &lt;/span&gt;không mang điện&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, dù là con chó, con mèo, cái cây, khúc gỗ, &lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;Huy Quang Piano&lt;/a&gt; hay đống cứt thì vẫn từ 3 thứ đó mà ra, chỉ khác nhau về cách sắp xếp của ba thứ đó mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đến bây giờ, chúng ta vẫn tin lý thuyết đó là thật.&lt;br /&gt;Vậy, cái mỗi chúng ta đang nghĩ trong đầu là cái gì? Nó có phải 3 thứ mang tính vật chất kia không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Có phải đó là một linh hồn?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy, linh hồn là cái gì, nó từ đâu đến, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chui"&lt;/span&gt; vào đống vật chất kia để tạo ra chúng ta, con chó hay con lợn....&lt;br /&gt;Liệu con chó, con lợn có linh hồn như chúng ta không, nếu không, tại sao con chó khôn thế mà con lợn lại ngu thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Giải thích cho tôi nếu bạn là người thông minh, hay tự cho mình là kẻ thông minh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chấp nhận một cách hiểu theo giới hạn của một con người (hay một sanh linh) thì sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều để bạn còn thời gian sống, phấn đấu, đề mưu cầu, nấu cơm cho con bạn ăn, để dành thời gian rửa đít cho nó, và để đồng cảm với đồng loại - là những kẻ đã trót sinh ra, khốn khổ như bạn; và cuối cùng để chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loài người đã sống nhiều ngàn năm, đã giết nhau, đã thương nhau, đã chết đi rất nhiều, sẽ còn sinh sôi, nảy nở, và đến một ngày sẽ chẳng còn cái gì vì trái đất không thể tồn tại vĩnh viễn. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Vậy, cái gì là vĩnh viễn nếu cái đó không nằm ngoài sức hiểu của chúng ta?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chính vì cái vô định, bất định của con người mà ai sinh ra cũng muốn được sống một lần cho đáng - được có vợ đẹp, con khôn, được ăn ngon, ở những nơi thoáng mát; nhưng có phải người phụ nữ nào cũng đẹp đâu, có phải nơi nào cũng thoáng mát đâu, và có phải nơi nào trồng trọt cũng ra bông kết trái đâu. &lt;br /&gt;Vì vậy, tranh giành là điều tất yếu, chỉ có tranh giành thế nào và bằng cách nào thôi. Và phương pháp truyền thống, cổ điển nhất vẫn là bạo lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay là ta đi theo nhà Phật, diệt dục, diệt tất cả ham muốn, trừ ăn. Nếu không có dục thì con người sinh sôi thế nào? Hay chủ trương của nhà Phật là tiêu diệt sự sống của con người trên đất vì nó vô nghĩa, vô nghĩa như chính Nhà Phật?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Liệu tư tưởng đó là tiến bộ (?).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay diệt một phần thôi, còn một lực lượng sẽ tu tại gia và cho con người tiếp tục sinh sôi, làm đủ sống, đàn bà sẽ được chia đều, thằng xấu lấy vợ xấu, thằng đẹp lấy vợ đẹp (?)....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý thuyết này nghe hay (?), tôi nghe ở đâu đó, và nếu vậy, tôi sẽ theo Chủ nghĩa Cộng sản, vì &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"thế giới đại đồng"&lt;/span&gt; của Chủ nghĩa Cộng sản còn thơ mộng hơn thế nhiều; nhưng tiếc thay, ông thầy dạy chính trị của tôi đã mất vì uống rượu quá nhiều và có những hai vợ, và thật đáng thương, ông đã mất lòng tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy con người sinh ra là thiện hay ác? Mới sinh, có thể là thiện, nhưng khi nó biết nghĩ là nó sẽ giành giật quyền lợi cho mình, nó không thể thiện mãi, bản chất nó là thế, chỉ có cách nào đó để nó bớt ác đi, kìm chế nó mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và câu chuyện Adam, Eva trong vườn địa đàng là câu chuyện về nhận thức của một đứa trẻ mới đẻ so sánh với một người trưởng thành; một cái hữu hạn của con người với một Thượng Đế vô cùng, vô giới hạn. Nó là hình ảnh về con người tội lỗi, ngu xuẩn, thiển cận, giành giật tất cả những gì không thuộc về mình. &lt;br /&gt;Trái cấm không phải là quả táo bạn mua ở chợ Hàng Da. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn mắng con bạn là tao đánh chết mày bây giờ không có nghĩa là bạn sẽ đánh nó đến chết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo cách hiểu của con người, từ ngữ có nghĩa đen, nghĩa bóng, hiểu nó thế nào là tùy bạn và cũng phụ thuộc vào may mắn của bạn đến đâu mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bắt đầu từ câu chuyện đầu tiên của Thánh Kinh, tôi xin được nói về đạo Chúa theo cách hiểu của tôi để trả lời suy nghĩ của một trong những người không thích đạo Chúa mà tôi trích dẫn sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;["Theo Thánh Kinh, hơn 99% những sự trừng phạt của Thiên Chúa là đổ lên đầu những người vô tội – những người không hề dính líu gì tới những trường hợp để Thiên Chúa phải trừng phạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì Adam ăn một trái táo mà cả nhân loại bị đày đọa: "Vì sự xúc phạm của một người, cả nhân loại bị kết án và luận phạt" &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Rom: 5:18&lt;/span&gt;). &lt;br /&gt;Những tư tưởng như vậy là từ đầu óc của một người man rợ không hề có một mảy may ý niệm nào về công lý].&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://sachhiem.net/TCN/TCNdt/TCNdt031.php"&gt;Trích bài "Khổ thân củ khoai của tôi" của ông  Trần Chung Ngọc.&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1484940746714387737?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1484940746714387737/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/long-tin-co-bi-anh-o.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1484940746714387737'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1484940746714387737'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/long-tin-co-bi-anh-o.html' title='1.Lòng tin có bị đánh đổ ?(câu chuyện Adam, Eva)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-R5KBlOeXBj4/TwJ9znA3C4I/AAAAAAAAA2E/RyLPgS6sujo/s72-c/Adan%252By%252BEva.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-985048463796482521</id><published>2012-01-02T09:37:00.010+07:00</published><updated>2012-01-02T10:29:01.507+07:00</updated><title type='text'>Đánh đổ lòng tin</title><content type='html'>Gửi anh Huy Quang&lt;br /&gt;Khoảng thời gian về trước em cùng đi nhà thờ với anh nhưng không tiện xưng tên. Sau đó ít lâu em bỏ Tin Lành. Vì được một người bạn từ Mỹ về cho em đọc mấy bài viết của giáo sư vật lý nguyên tử Trần Chung Ngọc phê phán đạo cơ đốc, tin lành. Em thật sự ngạc nhiên vì 2 điều. 1 là GS đầy trí tuệ, đầy tâm huyết ( vì đầy tâm huyết nên GS đã vạch ra những sự xấu xa bỉ ổi, loạn luân, và rất tàn bạo của thánh kinh ( Cựu và Tân Ước). 2 là qua các tác phẩm của ông người đọc thấy rõ Jesus là người không có lai lịch rõ ràng.( Qua 80.000 tác phẩm của các viện nghiên cứu tôn giáo viết về ông ) tức là một nhân vật hoàn toàn bịa đặt.&lt;br /&gt;Đây em trích mấy dòng em đọc được của giáo sư Ngọc:&lt;br /&gt;Dân số kí (31:1_41) chúa trời chỉ thị cho ông Moise đem binh lính đánh Palestin để bao thù cho dân Israel. Quân của Moise thắng trận và đem rất nhiều chiến lợi phầm về. Gồm 67.500 con cừu cái, 72.000 con bò, 61.000 con lừa đực, 32.000 con gái còn trinh. Chúa trời ra lệnh chia các cô gái còn trinh và các chiến lợi phẩm cho binh lính. Chúa trời cũng được chia dê cừu bò lừa và các cô gái trinh.&lt;br /&gt;Con chiên được dậy rằng chúa lòng lành vô cùng. Nhưng đoạn thánh kinh nêu trên thì chúa độc ác và còn tính người không?&lt;br /&gt;Thánh Kinh cuốn Dân Số Kí viết rằng một người đi lượm củi ngày thứ Bảy nên chúa ra lệnh cho ông Maisen giết.&lt;br /&gt;Chúa lòng lành vô cùng sao nỡ giết 1 người chỉ vì đi lượm củi trong ngày thứ 7&lt;br /&gt;Phục Truỳân Luật Lệ kí (12:2_7) viết phải phá huỷ, đập vỡ, vằm nát, đốt cháy tất cả ban thờ, những hình tượng, xoá tên các "ông thần" mà họ thờ. Một đoạn khác thánh kinh viết: Hãy cướp phá đền chùa của tà ma ngoại đạo, hãy giết sạch những kẻ dị giáo, hãy nhốt phụ nữ, trẻ em vào một góc riêng và hành hạ chúng.&lt;br /&gt;Hoặc Malachi (2:1_3) viết: Nếu các ngươi không nghe lời ta, không làm rạng danh ta thì ta sẽ trét phân lên mặt các ngươi. Sao chúa có thể dùng ngôn từ bẩn thỉu như vậy để trừng phạt những người không theo chúa? Vậy hơn 5 tỷ người trên hành tinh này không theo chúa thì những con chiên Tin Lành, Công Giáo có thay mặt chúa trét phân lên mặt họ hay không?&lt;br /&gt;Thánh kinh Mathew( 15: 22_27) viết có người đàn bà Palestin đến kêu xin chúa chữa bệnh cho gái bà bị quỷ ám. CHúa đáp : " ta đựoc sai xuống chỉ để cứu giúp con chiên Do Thái lạc loài mà thôi". Nhưng bà vẫn đi theo cầu xin. Chúa trả lời thẳng " Không nên lấy bánh mì của dân Do Thái cho chó ăn" ( Tức người Palestin là chó) Từ câu nói của chua suy ra để hiểu rằng con chiên VIệt Nam không có hy vọng được chúa cứu rỗi.&lt;br /&gt;Kinh thánh cuốn Khải Huyền chương 14 viết: Ngay cả ngừơi Do Thái đến ngày tận thế, chúa cũng chỉ cứu 144.000 người có dấu ấn trên trán mà thôi.&lt;br /&gt;Lại còn một câu thật ngớ ngẩn, thật đểu cáng của chúa Mathew(10:34_36) Ta xuống Trần không phải mang sự bình an cho thế gian mà đem gươm giáo để chia rẽ con trai với cha con gái với mẹ, con dâu với mẹ chồng, và họ sẽ có kẻ thù là người trong nhà.&lt;br /&gt;Thánh Kinh Luke(14:25_26) Mô tả lúc cùng đi với đám đông đồ đệ, chúa Jesus quay lại phán rằng "Nếu ai đến với ta mà không ghét cha mẹ vợ con anh chị em và sự sống của mình thì người đó không được làm môn đồ ta. (Như vậy là trong một gia đình có ông bà cha mẹ và nhiều anh em, nếu có một người theo tin lành hay công giáo thì những người còn lại là kẻ thù của người này?)&lt;br /&gt;Nhiều điều phi lý và quái đản ở Thánh Kinh dẫn ra thêm thì dài quá, em chỉ lưu ý với anh 1 chuyện quái đản có tính đầu độc con người như sau :&lt;br /&gt;"Cách đây không lâu trên truyền hình Pháp có 1 phóng sự làm cho khán giả lo ngại vê 1 trường đào tạo Giáo Lý Do Thái ngay giữa lòng Paris. Các thầy giáo dạy học sinh rằng : Theo kinh Sách Do Thái, quả đất do chúa sáng tạo ra cách đây trên 6000 năm và tất cả những di chỉ cổ sinh học được tìm tòi nghiên cứu là do qủy sắp đặt, cốt để đánh lạc hướng chúng ta. Thật đáng thương cho lũ trẻ rôi sẽ phải bỏ ra bao nhiêu năm trong đời để gột bỏ những thứ mà chúng đã từng tin là tri thức.( một đại học giả Tây Tạng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Quang ạ, bạn em cho em đọc mấy bài viết của giáo sư Ngọc, em không có cách gì phản bác,.......( em nghĩ thà không có đạo còn hơn theo tà đạo) Vì Cơ Đốc giáo nói chung và Tin Lành nói riêng là công cụ của Vatican ( Sào huyệt của Mafia)&lt;br /&gt;Và Kinh Thánh rất nhảm nhí, đầy mâu thuẫn, không có tính người.&lt;br /&gt;Nếu chưa đủ tin anh cứ vào mạng GS Trần Chung Ngọc: sachhiem@sachhiem.net&lt;br /&gt;www.sachhiem.net hoặc GS Nguyễn Mạnh Quang qmn559@yahoo.com ( GS Ngọc và GS Quang là 2 tri thức tiêu biểu của người Việt ở Mỹ đấy anh Quang ạ)&lt;br /&gt;Tuần trước em có qua Hào Nam được biết và rất mừng cho anh đã được sống ở Mỹ. Em nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để anh học văn hoá Mỹ, học tiếng Anh và đặc biệt là tìm hiểu sâu về tin lành để các cháu nhà ta khỏi đến nhà thờ đầy tội lỗi như giáo hoàng John Paul II đã xưng thú 7 núi tội ác của giáo hội với nhân loại ngày 12 tháng 3 năm 2000&lt;br /&gt;Những điểm chủ yếu như sau:&lt;br /&gt;XƯng thú tội lỗi trong sách lược bách hại dân Do Thái. Vì giáo hội đã vu cho người Do Thái tội giết chúa cho đến năm 1964. CỘng đồng Vatican II phải có trách nhiệm về những lò sát sinh Ngừơi Do Thái của Đức quốc xã.&lt;br /&gt;Xưng thú tội lỗi trong những hành động muốn thống trị kẻ khác với thái độ thù nghịch với các tôn giáo, không tôn trọng truyền thống văn hoá và tôn giáo của các dân tộc nhỏ và kém phát triển.&lt;br /&gt;Xưng thú tội lỗi đã giết Galilei&lt;br /&gt;Xưng thú tội lỗi đã cấm dùng bao cao su và trách nhiệm của giới chăn chiên về cái chết của hàng triệu anh chị em ở Châu Phi&lt;br /&gt;XƯng thú tội lỗi giáo hoàng đã dứng ra bao che cho 5000 linh mục các tội loạn dâm với phụ nữ và trẻ em.&lt;br /&gt;Chắc anh không có thỉ giờ nhiều em chỉ giới thiệu nh đọc 2 bài&lt;br /&gt;1. CHung quanh 1 cuộc tranh luận hào hứng&lt;br /&gt;2. Khổ thân củ khoai tôi ( Trần Chung Ngọc), sắp bị 1,5 tỷ người Kito giáo kiện.&lt;br /&gt;Thư đã dài xin chào và chúc anh cùng gia đình may mắn, thành đạt.&lt;br /&gt;Điều cuối cùng em lưu ý với anh, mình là người Việt Nam không có lý do gì không thờ cúng tổ tiên ông bà nội ngoại nhà mình, lại đi thờ một ông da đen  ( theo bức vẽ điện toán của đài BBC) ông da đen này lại là người tưởng tượng không có lai lịch, không có đạo đức, không có gì đáng thờ cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Thư trả lời:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-VZ_Nev6RHjY/TwEh7K2dDwI/AAAAAAAAA1g/fbIgVg7imZI/s1600/IMG_0763.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-VZ_Nev6RHjY/TwEh7K2dDwI/AAAAAAAAA1g/fbIgVg7imZI/s320/IMG_0763.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5692868704381767426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chào em,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, cuộc đời tuy có vẻ ngắn, nhưng nhiều khi, nó lại rất dài mà người ta, ai cũng có những trải nghiệm riêng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đã đọc qua vài tư tưởng của ông Trần Chung Ngọc. Ông Ngọc đụng tới vấn đề lớn, có thể là cần thiết, với góc nhìn riêng của ông và những người giống ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ đề này có thể nhiều người không thích vì cuộc sống, có nhiều điều thiết thực cần phải lo toan như hôm nay ăn cái gì, nấu như thế nào, trời rét, có đủ áo mặc không, con cái có làm gì dại dột để chúng tự làm khổ đời chúng hay không, cha mẹ chúng ta ở nhà ra sao, sức khỏe thế nào....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay bản thân anh, một kẻ vô danh tiểu tốt, thì cũng không có quá nhiều thời gian để đọc hết những lý luận của ông Ngọc phản bác Thánh Kinh vì trong khi anh ngồi đọc &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(thường thì ông Ngọc viết dài, nhiều dẫn chứng sách vở)&lt;/span&gt;, vợ anh phải lo cho 3 đứa trẻ còn nhỏ, cho chúng ăn, dạy chúng học, nấu cơm cho cả nhà, lo lắng học hành &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(vì cô ta đang muốn làm Thạc sĩ ở Mỹ)&lt;/span&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với cái ngạo mạn của kẻ nhắm mắt nhắm mũi học hành từ lúc biết đọc chữ, tất nhiên, anh có nhiều điều  muốn nói với em nói riêng, ông Ngọc và những người giống ông nói chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Song anh không thể nói với vợ anh rằng: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Này em, em phải lo cho các con nhá, anh sẽ phải vào trong một 'cuộc chiến' lý tưởng, mà nếu không có anh, nhân loại sẽ gặp một thảm họa tín ngưỡng bởi anh là người..'tốt'; còn việc các con đói, rét, ngày mai không biết ăn gì là việc của em vì đơn giản, anh là người.....'vĩ đại" !!!!".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-vrybEUdbXIs/TwEjX6YewAI/AAAAAAAAA1s/KYPRy1X8Rso/s1600/IMG_0200.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 239px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-vrybEUdbXIs/TwEjX6YewAI/AAAAAAAAA1s/KYPRy1X8Rso/s320/IMG_0200.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5692870297688915970" /&gt;&lt;/a&gt;Thế giới ngày nay có khoảng 7 tỉ người, mối người đều sống cuộc đời riêng của họ, có trải nghiệm riêng, nên trải nghiệm của ông Ngọc là 01 trải nghiệm trong 7 tỉ trải nghiệm đó. Cũng có hàng tỉ tín đồ Cơ đốc sống và có những trải nghiệm riêng của họ. Họ cũng cố gắng học hỏi, có những thành công lớn và có những nhân cách lớn theo tiêu chí của con người. Nếu ông Ngọc và những người giống ông đã nghĩ ngay rằng họ thông minh hơn, tỉnh táo hơn, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ngộ"&lt;/span&gt; hơn những người kia thì liệu suy nghĩ đó có quá chủ quan không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua bức thư của em, anh muốn mở ra một chủ đề mới trên &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"blog"&lt;/span&gt; của anh và coi bức thư của em là lời phản biện &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(anh sẽ lược bỏ những nội dung anh cho là không cần thiết&lt;/span&gt;), chỉ giữ lại những ý phục vụ cho chủ đề mà không mất đi tư tưởng chính em muốn truyền tải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-NcpKibUezL0/TwEj9DDSV8I/AAAAAAAAA14/r5SGfbSVv-E/s1600/IMG_0253.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 239px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-NcpKibUezL0/TwEj9DDSV8I/AAAAAAAAA14/r5SGfbSVv-E/s320/IMG_0253.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5692870935671101378" /&gt;&lt;/a&gt;Anh luôn muốn giải quyết vấn đề tận gốc, mà thời gian thì không cho phép, hơn nữa, trên &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"blog"&lt;/span&gt; của anh, cũng có những bạn có những quan tâm riêng chứ không chỉ có chủ đề anh bàn với em.&lt;br /&gt;Vì vậy, chủ đề này sẽ được nhắc đến theo một trình tự nhất định, cần thời gian, vì anh không muốn việc này làm ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình cũng như sức khỏe tinh thần, thể chất của những đứa con của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, anh sẽ cố gắng lý giải tất cả những thắc mắc của em trong trình tự đó và hi vọng nó sẽ kết thúc vào một ngày không xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chú thích: Ảnh Huy Quang và 2 con trai&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-985048463796482521?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/985048463796482521/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/anh-o-long-tin.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/985048463796482521'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/985048463796482521'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2012/01/anh-o-long-tin.html' title='Đánh đổ lòng tin'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-VZ_Nev6RHjY/TwEh7K2dDwI/AAAAAAAAA1g/fbIgVg7imZI/s72-c/IMG_0763.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7677512453696192177</id><published>2011-12-31T00:40:00.000+07:00</published><updated>2011-12-31T00:41:32.564+07:00</updated><title type='text'>Tham khảo</title><content type='html'>&lt;a href="http://bshohai.blogspot.com/2011/12/chan-goi-voi-ke-thu.html"&gt;CHĂN GỐI VỚI KẺ THÙ &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7677512453696192177?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7677512453696192177/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/tham-khao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7677512453696192177'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7677512453696192177'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/tham-khao.html' title='Tham khảo'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4677176077613728291</id><published>2011-12-30T14:16:00.000+07:00</published><updated>2011-12-30T14:17:10.341+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://www.baomoi.com/Do-Bo-truong-nao-dam-tu-chuc-va-mot-ke-lam-muu/144/4229400.epi"&gt;Đố Bộ trưởng nào dám từ chức và một kẻ lắm mưu...&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4677176077613728291?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4677176077613728291/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/o-bo-truong-nao-dam-tu-chuc-va-mot-ke.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4677176077613728291'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4677176077613728291'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/o-bo-truong-nao-dam-tu-chuc-va-mot-ke.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6157593163867849040</id><published>2011-12-30T07:15:00.006+07:00</published><updated>2011-12-30T07:33:18.270+07:00</updated><title type='text'>Đào Hiếu</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-k1vp2pJrlAM/Tv0F7aYZulI/AAAAAAAAA1U/WRQk_R4ZAP4/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 195px; height: 258px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-k1vp2pJrlAM/Tv0F7aYZulI/AAAAAAAAA1U/WRQk_R4ZAP4/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691712022318266962" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/12/22/h%E1%BB%99i-ch%E1%BB%A9ng-khoc-loc-%E1%BB%9F-b%E1%BA%AFc-han/"&gt;“Hội chứng khóc lóc” ở Bắc Hàn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/12/29/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-gop-ch%E1%BB%A3-vi-d%E1%BA%A1i/#comment-2387"&gt;“Người góp chợ” vĩ đại&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6157593163867849040?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6157593163867849040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/ao-hieu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6157593163867849040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6157593163867849040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/ao-hieu.html' title='Đào Hiếu'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-k1vp2pJrlAM/Tv0F7aYZulI/AAAAAAAAA1U/WRQk_R4ZAP4/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2832073152636637753</id><published>2011-12-30T01:21:00.003+07:00</published><updated>2011-12-30T02:36:56.701+07:00</updated><title type='text'>If you're happy...</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/lRXsC1J4jJM" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;If You're Happy and You Know It&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Written By: Unknown, Copyright: Unknown&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Then your face will surely show it&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Tap your toe&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;(Tap toes twice)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Tap your toe&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;(Tap toes twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Then your face will surely show it&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Tap your toe.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Tap toes twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Nod your head&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Nod head)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Nod your head&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Nod head)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Then your face will surely show it&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Nod your head.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Nod head)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Then your face will surely show it&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,http://www.blogger.com/img/blank.gif&lt;br /&gt;Clap your hands.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Then your face will surely show it&lt;br /&gt;If you're happy and you know it,&lt;br /&gt;Clap your hands.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(Clap hands twice)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;From:  &lt;a href="http://www.kididdles.com/lyrics/i007.html"&gt;http://www.kididdles.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2832073152636637753?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2832073152636637753/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/if-youre-happy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2832073152636637753'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2832073152636637753'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/if-youre-happy.html' title='If you&apos;re happy...'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/lRXsC1J4jJM/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5225454558004851897</id><published>2011-12-30T00:31:00.005+07:00</published><updated>2011-12-30T00:53:29.020+07:00</updated><title type='text'>Người phụ nữ nghèo trả lại 10 tờ vé số trúng tiền tỷ</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Cùng với nhiều người Việt Nam khác, họ sẽ làm nên một nước Việt nam thực sự của người Việt nam - một nước Việt ngay thẳng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Z8K1WniquSs/Tvyk5p63NXI/AAAAAAAAA08/yyFfs1vylM4/s1600/Chi-ban-ve-so-1.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 250px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Z8K1WniquSs/Tvyk5p63NXI/AAAAAAAAA08/yyFfs1vylM4/s320/Chi-ban-ve-so-1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691605339501704562" /&gt;&lt;/a&gt;Chị Phạm Thị Lành thuê nhà trọ bán vé số ở Long An, hứa bán chịu 20 tờ vé số cho anh Tuấn mà chưa giao vé. Kết quả, đến 10 tờ trúng số, trong đó có 4 vé trúng giải đặc biệt. Không giữ lại cho mình, chị Lành giao trả lại cho người mua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng số tiền trúng giải của lô vé số này lên tới 6,6 tỷ đồng. Chị Lành còn giữ lại một tờ cho mình trong lô này nên cũng trúng giải đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện trúng số diễn ra từ giữa tháng 11 nhưng đến nay bà con ở thị trấn Bến Lức, Long An, vẫn còn bàn tán nhau xôn xao. Mọi người đều ngạc nhiên, bởi vợ chồng chị Lành lâu nay nghèo rớt mùng tơi phải bỏ quê Hồng Ngự &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Đồng Tháp)&lt;/span&gt; lên Long An kiếm sống bằng nghề bán vé số. Người trúng số là anh Đỗ Ngọc Tuấn cũng nghèo, 25 năm chạy xe ba gác. Thế nhưng dù trước đó chỉ mới hứa bán với giá 200.000 đồng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(chưa lấy tiền và chưa giao vé)&lt;/span&gt;, chị Lành vẫn đưa đủ 20 tờ vé số cho anh Tuấn dù biết là đã trúng giải lớn. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Hồi đó tới giờ tui bán vé số bị ế, anh Tuấn mua ủng hộ dù không trúng vẫn trả tiền đầy đủ. Mấy tờ vé số này ảnh mua chưa trả tiền, trúng hay trật cũng là của ảnh, tui mà không trả thì thiên hạ coi ra gì nữa”&lt;/span&gt;, người phụ nữ 29 tuổi tâm sự khi được hỏi tại sao vẫn giao trả vé trúng số cho người mua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aW5Z8hS3LJM/TvymOyzXgxI/AAAAAAAAA1I/c-Vn4nuRTzk/s1600/nguoi-trung-so-1.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 254px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-aW5Z8hS3LJM/TvymOyzXgxI/AAAAAAAAA1I/c-Vn4nuRTzk/s320/nguoi-trung-so-1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691606802175066898" /&gt;&lt;/a&gt;Còn anh Tuấn thì nhớ lại: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tui nhận điện thoại của cô Lành, tưởng cổ đòi tiền mua 20 tờ vé số nên bảo chờ tui giao hàng xong sang trả. Nào ngờ cổ báo tin trúng số tới 10 tờ"&lt;/span&gt;. Kiểm tra 10 tờ trúng số, có 4 tờ trúng đặc biệt, còn lại là giải an ủi, anh Tuấn rút ngay một tờ kèm 200.000 đồng đưa cho chị Lành:&lt;span style="font-style:italic;"&gt; “Tui trả nợ cho cô, tặng cô một tờ để làm vốn”&lt;/span&gt;… &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Những người chứng kiến cảnh này đồng loạt vỗ tay vì mừng cho 2 người nghèo bỗng dưng trở thành tỷ phú.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy ngày qua, căn nhà nhỏ xíu rộng chưa đầy 30 m2 của bà Phạm Thị Thèm, mẹ ruột chị Lành ở ấp Long Hữu, xã Long Khánh A, huyện Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp, đầy ắp tiếng cười. Cùng với tờ vé số được anh Tuấn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;“thưởng”&lt;/span&gt;, vợ chồng chị Lành nhận được gần 3 tỷ đồng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(đã trừ thuế)&lt;/span&gt;, cùng đem tiền về quê mua đất cất nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn anh Tuấn vẫn tiếp tục công việc chạy xe ba gác giao hàng như trước. &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tui vẫn là người lao động bình thường, vẫn chạy ba gác vì đó là nghề nghiệp của tui"&lt;/span&gt;, người đàn ông may mắn này tâm sự.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/12/nguoi-phu-nu-ngheo-tra-lai-10-to-ve-so-trung-tien-ty/"&gt;&lt;br /&gt;Hào Nhân&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;"Hãy thắp lên ngọn đèn và đừng nguyền rủa bóng tối"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;&lt;br /&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5225454558004851897?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5225454558004851897/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/nguoi-phu-nu-ngheo-tra-lai-10-to-ve-so.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5225454558004851897'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5225454558004851897'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/nguoi-phu-nu-ngheo-tra-lai-10-to-ve-so.html' title='Người phụ nữ nghèo trả lại 10 tờ vé số trúng tiền tỷ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Z8K1WniquSs/Tvyk5p63NXI/AAAAAAAAA08/yyFfs1vylM4/s72-c/Chi-ban-ve-so-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4451894063552319644</id><published>2011-12-29T12:15:00.003+07:00</published><updated>2011-12-29T12:40:13.383+07:00</updated><title type='text'>Quyền Văn Minh - không vì tiền mà đánh bóng bản thân</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-SLe3X-lGYdY/Tvv4D-SVHCI/AAAAAAAAA0w/X0UxzlDAW9U/s1600/quyen-van-minh.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-SLe3X-lGYdY/Tvv4D-SVHCI/AAAAAAAAA0w/X0UxzlDAW9U/s320/quyen-van-minh.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691415301255928866" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cuộc sống phải có tiền, nhưng một ngày cũng chỉ ăn 3 bữa cơm, hãy làm sao để cuộc sống phong phú. Cả đời tôi phấn đấu vì nhạc jazz thì đứa con trai của tôi phải tiếp tục con đường tôi đi. Như thế có phải là đẹp cho một dòng họ, một ngành nghề không?"&lt;/span&gt;, nghệ sĩ saxophone Quyền Văn Minh tâm sự.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;- Một số nhà phê bình quan niệm saxophone thuộc dạng "lẳng lơ". Vì sao anh quyết định dấn thân vào những âm thanh lẳng lơ quyến rũ ấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng là trước đây, các cụ, kể cả bố tôi thổi saxophone - dùng từ không hay lắm là thổi "chảy nước" ra, uốn éo quá - không mang được tính chất nghệ thuật đích thực của cây kèn. Âm nhạc hồi đó phần lớn du nhập từ Sài Gòn, hầu như là nhạc vàng, mà đã nhạc vàng thì rất ẻo lả. Kèn saxophone cũng gắn liền với thứ ẻo lả ấy. Nhưng người nghệ sĩ chơi jazz ở đỉnh cao phải khai thác được toàn bộ tính năng của kèn saxophone, trong đó có cả cái uốn éo, lẳng lơ, có cả sự nghiêm túc với những tiếng sẵng, tiếng đẹp. May mắn là tôi chịu ảnh hưởng của các nghệ sĩ quốc tế chứ không bị ảnh hưởng của các cụ. Không phải tôi quá sùng ngoại, mà bản thân một nhạc cụ như thế, phải khai thác được hết tính năng của nó. Vì vậy, tôi luôn nắn học trò phải có tiếng kèn chuẩn xác, sau đó mới pha trộn kỹ thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sau này, trong cuộc "lột xác" của saxophone - người nghe không còn định kiến về nó như một loại nhạc cụ "tội lỗi". Anh thấy sao khi người nghe nhạc kể đến tên anh trong hàng ngũ những người thay đổi "thân phận" cây kèn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sau 10 năm chơi saxophone, năm 1988 tôi làm chương trình kèn saxophone với 3 loại hình âm nhạc. Đầu tiên tôi chơi các tác phẩm cổ điển - trước đó hầu như chưa có nghệ sĩ nào chơi cổ điển - để khẳng định kèn saxophone có rất nhiều tính năng, chứ không chỉ "lẳng" như mọi người vẫn nghĩ. Chương trình đã gây tiếng vang lớn, mọi người bắt đầu quan tâm đến tiếng kèn của tôi. Thầy Phúc Linh, Chủ nhiệm khoa kèn Nhạc viện Hà Nội, mời tôi về trường dạy môn saxophone, khi trong tay tôi không có một tấm bằng nào làm bảo chứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vừa là nghệ sĩ, vừa là ông chủ của Jazz club đã có 7 năm phát triển. Làm nghệ thuật, tại sao anh vẫn lấn sân sang lĩnh vực kinh doanh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi là một nhà kinh doanh tồi, nhưng niềm đam mê nhạc jazz làm tôi trở thành nhà kinh doanh khá. Năm 1997, tôi hăng hái đem giấy tờ nhà cửa ra thế chấp để vay 200 triệu đồng mở câu lạc bộ nhạc jazz. Sau 3 tháng hoạt động, người ta đòi lại địa điểm, câu lạc bộ phải đóng cửa. Sau đó tôi mở lại câu lạc bộ ở Lê Thái Tổ, nhưng cũng tạm bợ, không có hợp đồng cụ thể. Nếu là nhà kinh doanh giỏi thì phải có hợp đồng, phải nhìn thấy tương lai mới đầu tư. Còn tôi luôn nghĩ jazz có sức hút mạnh với mọi người, điều này hơi hoang tưởng. Nhưng cái hoang tưởng đó làm tôi cảm thấy mình rất đáng yêu! Bây giờ tôi phải cảm ơn Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long đã cho thuê mảnh đất để nhạc jazz phát triển đến ngày hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạy học, chơi jazz ở các sân khấu lớn, chủ Jazz club, bây giờ lại kiêm luôn nghề sửa kèn. Điều gì khiến anh phải lao động cật lực như vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trước đây tôi phải thổi cây kèn hở. Hồi đó đi sửa khó khăn quá, nên tôi tự nghiên cứu, tự sửa, lắt lay lắm mà chẳng đâu vào đâu. Sau này có một ông thợ người Nhật truyền lại nghề, đó là một cơ hội quý giá, vì ở Việt Nam đâu có nhiều người biết sửa kèn. Kiếm tiền bằng nghề sửa kèn chỉ là lấy công làm lãi. Những hôm trời mưa, ít khách quá thì chỉ cần Đắc thổi, còn tôi tranh thủ về sửa cái kèn, kiếm thêm vài trăm nghìn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trần Mạnh Tuấn là một trong những học trò của anh, bây giờ rất thành danh, ở góc độ thị trường, trò còn hơn cả thầy. Điều này làm anh vui hay chạnh lòng?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Tôi là người dạy và đưa Tuấn đi thực tế, bây giờ Tuấn biết cách marketing. Marketing luôn là điều tốt cho thị trường, nhưng đôi khi không tốt lắm cho âm nhạc. Tôi không chạnh lòng vì điều này, nhưng buồn! Nhiều bạn bè hỏi: "Tại sao làm được mà ông không làm?". Nếu thân thì tôi nói: "Tại sao ông không đi tìm hiểu cái tôi đang làm?". Tôi cần tiền lắm, cuộc sống còn khó khăn hơn Trần Mạnh Tuấn. Nhưng tôi muốn cái giá của cuộc đời mình phải khác. Hơn nữa, con đường tôi đi có rất nhiều cặp mắt dõi vào, vừa động viên vừa kiểm soát. Mình phải để các giảng viên, học trò trân trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh hy vọng gì vào một Quyền Thiện Đắc đi theo con đường nghệ thuật giống bố, và có thể cạnh tranh với Trần Mạnh Tuấn ở góc độ thị trường?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nếu nhạc jazz đích thực có đất sống, mọi cái sẽ thay đổi. Với thị trường nhạc trẻ hiện nay, tất cả các loại hình âm nhạc khác đều bị đẩy lùi. Nhạc cổ điển, cổ truyền phải có Nhà nước nuôi. Nhạc jazz thì manh mún. Đắc còn rất trẻ, sẽ chờ thị trường chuyển đổi. Nếu chưa nổi danh thì thời cuộc chưa thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cuộc đời anh đã chứng minh: không học trường này trường nọ vẫn làm "nên chuyện". Vậy tại sao anh phải đầu tư cho Đắc đi học tận Berklee?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi quan niệm muốn thành tài phải có sức ép nhất định, trong khi đó sức ép ở Việt Nam gần như không có. Nhưng va đập với môi trường mà một năm có mười mấy nghìn học sinh, toàn những tinh hoa của các nước thì anh sẽ phải vượt lên để khỏi hổ thẹn. Tôi cũng muốn tự hào là người Việt Nam chơi được thứ âm nhạc jazz chuẩn mực để thế giới nể. Cái ức của người không được học là như thế. Bây giờ muốn cũng không học được, nên nhất định tôi phải đầu tư cho con trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Học ở một trường danh giá như Mỹ không đơn giản như xách kèn đến Nhạc viện Hà Nội, anh lấy đâu ra tiền trong khi "sổ đỏ" vẫn đang được ngân hàng "giữ hộ"?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khi Berklee có chương trình cấp học bổng, Đắc thu băng gửi sang, sau đó được mời đi Seoul kiểm tra trực tiếp. Cuối cùng nhận được thư mời với học bổng 8.000 USD/năm. Tất nhiên con số này không đủ. Để có tiền cho Đắc đi học, trong bộ sưu tập kèn 7 chiếc, tôi phải bán 5. Toàn kèn quý, nên phải gửi sang Nhật, Mỹ mới được giá, vì ở Việt Nam không phải ai cũng hiểu giá trị của nó, người hiểu thì không có tiền mua. Đến học kỳ thứ hai, Đắc được xét là học sinh xuất sắc, lúc này một số người bạn đã đồng ý cho tôi vay tiền đầu tư cho Đắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm giác của anh khi cậu con trai tốt nghiệp loại ưu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sung sướng! Suốt chặng từ Việt Nam bay sang San Francisco, tôi cứ tủm tỉm cười. Lúc Đắc bước lên bục nhận danh hiệu, ở dưới tôi khóc! Trong buổi lễ tốt nghiệp, tôi rất tự hào khi đứng cạnh con trai dưới lá cờ Việt Nam. Rất nhiều người nước ngoài nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng, họ hiểu đó là hai cha con người Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng Đắc phàn nàn chơi jazz rất nghèo. Anh nghĩ sao khi mình chủ động dẫn dắt con trai đi vào con đường nghèo khó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một nhạc sĩ chơi jazz đích thực hay hơn là một người giàu có. Tôi muốn khi nhắm mắt, ít nhất mình phải có một chặng đường để người ta ghi nhận đó là sự cống hiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đắc thẳng thắn thừa nhận, muốn được biểu diễn nước ở ngoài hơn trong nước. Nếu quý tử của mình "vọng ngoại" thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi cho đó là con người có tầm nhìn ngắn chứ không phải vọng ngoại. Đắc thèm một sân khấu lớn, thu nhập cao với những khán giả hiểu Đắc. Phải nói thẳng là giờ này ở Việt Nam chưa có những sân khấu ấy. Đó là một khó khăn, nhưng muốn thành tài phải vượt qua khó khăn đó. Con đường của Đắc rất rộng, mới 25 tuổi, còn 26 năm nữa bằng tuổi tôi để phấn đấu, để vươn ra thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đắc ảnh hưởng bố về con đường đi, tiếng kèn, cách lấy hơi. Còn anh, ảnh hưởng những gì từ con trai mình, một người đang hừng hực sức trẻ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi công nhận, khâm phục âm nhạc đương đại. Tôi luôn lái các học trò phải theo con đường đó. Còn tôi già rồi, làm gì có thời gian để thay đổi toàn bộ tư duy âm nhạc và càng không thể lột xác để chơi như một người trẻ. Hơn nữa, trái tim của tuổi 51 đón nhận âm nhạc mới không phù hợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh nghĩ sao về câu tuyên bố của Đắc: "Tôi sẽ hơn bố"?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đương nhiên cầu thủ già phải "về vườn" để cầu thủ trẻ thay thế. Cầu thủ trẻ phải chơi hơn cầu thủ già thì túc cầu mới phát triển được. Tôi tin trong tương lai, Đắc sẽ làm được nhiều điều hay hơn tôi với cây kèn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đắc còn nhận xét: "Bố viết giai điệu hay, nhưng sự phá vỡ, sự mạnh mẽ và cá tính âm nhạc lại không nhiều". Anh nghĩ sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhận xét đó đúng nhưng chưa thấu đáo. Không thể phá vỡ mạnh bạo quá, nhất là CD đầu tay, tôi càng phải thận trọng. Nếu không sẽ có người nói tôi làm hỏng âm nhạc dân gian Việt Nam, lai căng, lấy bộ áo tứ thân rồi nhồi cái mũ phớt, đưa cái batoong vào. Bây giờ, Đắc là một tay phóng túng, hỏng thì làm lại. Nhưng tôi đã 51 tuổi, không còn thời gian để gây dựng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh nghĩ sao khi người ta nói chương trình giới thiệu CD sắp tới của Quyền Thiện Đắc là một cuộc chơi quá ồn ào với một người trẻ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi rất cần sự ồn ào đó. Với một số tiền đầu tư như thế, với tấm bằng đã được công nhận và trên hết là với tiếng kèn của Đắc thì cần phải tạo điều kiện để được khẳng định. Thậm chí tôi hy vọng cuộc chơi này thức tỉnh một số nhạc sĩ đang chơi lệch lạc, một số người nổi danh với âm nhạc bình thường hiểu được: âm nhạc đỉnh cao không thể bình thường và càng không nên tầm thường. Đáng lẽ cuộc chơi này phải diễn ra sớm hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietbao.vn/Van-hoa/Quyen-Van-Minh-khong-vi-tien-ma-danh-bong-ban-than/10891544/181/"&gt;&lt;br /&gt;Theo Việt Báo&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4451894063552319644?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4451894063552319644/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/quyen-van-minh-khong-vi-tien-ma-anh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4451894063552319644'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4451894063552319644'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/quyen-van-minh-khong-vi-tien-ma-anh.html' title='Quyền Văn Minh - không vì tiền mà đánh bóng bản thân'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-SLe3X-lGYdY/Tvv4D-SVHCI/AAAAAAAAA0w/X0UxzlDAW9U/s72-c/quyen-van-minh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3450072716627519963</id><published>2011-12-29T04:08:00.000+07:00</published><updated>2011-12-29T04:10:56.644+07:00</updated><title type='text'>The skeleton Dance</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/e54m6XOpRgU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3450072716627519963?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3450072716627519963/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/skeleton-dance.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3450072716627519963'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3450072716627519963'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/skeleton-dance.html' title='The skeleton Dance'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/e54m6XOpRgU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1652461332760476388</id><published>2011-12-28T15:39:00.000+07:00</published><updated>2011-12-28T15:40:31.986+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vneconomy.vn/2011122311115037P0C16/ipad-bi-nhieu-nguoi-ghet-vi-sao.htm"&gt;iPad bị nhiều người ghét, vì sao?&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1652461332760476388?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1652461332760476388/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/ipad-bi-nhieu-nguoi-ghet-vi-sao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1652461332760476388'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1652461332760476388'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/ipad-bi-nhieu-nguoi-ghet-vi-sao.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2434692805111673222</id><published>2011-12-26T03:40:00.002+07:00</published><updated>2011-12-26T13:46:41.377+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-12-19-kim-jong-il-bi-an-va-huyen-thoai"&gt;Kim Jong Il: Bí ẩn và huyền thoại&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-09-09-nuoc-my-quen-khoa-cua-va-thay-khoa-bi-pha-o-noi-bai"&gt;Những người Mỹ không khóa cửa nhà bao giờ !&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2434692805111673222?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2434692805111673222/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/kim-jong-il-bi-va-huyen-thoai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2434692805111673222'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2434692805111673222'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/kim-jong-il-bi-va-huyen-thoai.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8448220052721934789</id><published>2011-12-25T00:38:00.004+07:00</published><updated>2011-12-27T07:10:51.623+07:00</updated><title type='text'>THE LAST WISHES OF ALEXANDER THE GREAT</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ZzBXdz3JnhU/TvZCoBIyRpI/AAAAAAAAA0k/drkLXgusIA4/s1600/1234754953-valentine-08.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 242px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-ZzBXdz3JnhU/TvZCoBIyRpI/AAAAAAAAA0k/drkLXgusIA4/s320/1234754953-valentine-08.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689808434496685714" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nô-en đã đến, mọi người vui mừng, vui chơi, lễ hội. Tuy nhiên, ý nghĩa thực sự của Giáng sinh, nhiều khi, ai đó vô tình hay cố ý quên đi.&lt;br /&gt;Cám ơn Giáo sư, tiến sĩ Hà Quang, Phạm - một người anh, người bạn đã gửi cho tôi câu chuyện ý nghĩa sau: &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ý nguyện cuối cùng của ngài Alexander Ðại Ðế khi sắp chết. Ngài Alexander Ðại Ðế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 - Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(bác sĩ)&lt;/span&gt; giỏi nhất của thời đó.&lt;br /&gt;2 - Tất cả các báu vật của ngài &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(vàng, bạc, châu báu, ...)&lt;/span&gt; phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài, và ...&lt;br /&gt;3 - Ðôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do tại sao ngài lại muốn như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngài Alexander đã giải thích như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 - Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(là những người tài giỏi nhất)&lt;/span&gt; cũng không có tài nào để cứu chữa.&lt;br /&gt;2 - Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giả cỏi đời).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;3 - Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng.&lt;br /&gt;Ðến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này là         &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;TÌNH   YÊU    THƯƠNG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Và tư tưởng, sợi chỉ đỏ xuyên suốt Thánh kinh chính là tình yêu thương:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài,&lt;br /&gt;hầu cho hễ ai tin nhận &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Con ấy&lt;/span&gt;, không bị hư mất mà có sự sống đời đời."&lt;br /&gt;(Giăng 3:16)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Merry Christmas!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ - Piano&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8448220052721934789?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8448220052721934789/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/last-wishes-of-alexander-great.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8448220052721934789'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8448220052721934789'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/last-wishes-of-alexander-great.html' title='THE LAST WISHES OF ALEXANDER THE GREAT'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-ZzBXdz3JnhU/TvZCoBIyRpI/AAAAAAAAA0k/drkLXgusIA4/s72-c/1234754953-valentine-08.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-358708398805760075</id><published>2011-12-23T08:23:00.002+07:00</published><updated>2011-12-23T08:30:43.068+07:00</updated><title type='text'>Link</title><content type='html'>&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/12/22/h%E1%BB%99i-ch%E1%BB%A9ng-khoc-loc-%E1%BB%9F-b%E1%BA%AFc-han/#comments"&gt;“Hội chứng khóc lóc” ở Bắc Hàn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài viết không thể hiện quan điểm của Huy Quang Piano, chỉ mang tính tham khảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-358708398805760075?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/358708398805760075/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/link.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/358708398805760075'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/358708398805760075'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/link.html' title='Link'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4609669310814035568</id><published>2011-12-22T12:55:00.011+07:00</published><updated>2011-12-22T14:25:03.859+07:00</updated><title type='text'>Homesick (nhớ nhà)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-BGwHY5xNLRc/TvLO8QPb7wI/AAAAAAAAA0M/45Ubeu_FkWE/s1600/homesick.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-BGwHY5xNLRc/TvLO8QPb7wI/AAAAAAAAA0M/45Ubeu_FkWE/s320/homesick.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688836813869543170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Người ta hỏi:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Sang Mỹ có vui không?&lt;br /&gt;- Chán bỏ mẹ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dự báo thời tiết, Đà nẵng hôm nay có mưa, nhiệt độ ban đêm 19, ban ngày 21; Hà nội hơi lạnh, ban ngày nhiều mây - 20 độ, đêm 14; còn TP thì vẫn hừng hực như thế, ban đêm 21, ban ngày những 31 - khói, bụi rất nhiều, và vẫn nhốn nháo kiểu Sài Thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời lạnh, có lẽ ông bà nội ngoại ở Hà nội nhớ con cháu lắm!!!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Còn chuyện chính trị có lẽ là chuyện chán nhất ở trên đời!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ta quen ăn nước mắm, mắm tôm, ngồi lê mách lẻo, ăn phở vỉa hè thì khi sang một đất nước phát triển như Mỹ, họ sẽ tự cảm thấy cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Và "họ" ở đây trong đó có tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rằng, nghe chuyện đất nước &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"trở mình"&lt;/span&gt;: hôm nay chuyện hội nhập, ngày mai nghe chuyện thằng nọ giết thằng kia, rồi thịt thối đưa vào Thành phố thành đặc sản..... mà không khỏi băn khoăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngắm nhìn San Jose, nơi có khoảng gần 1/10 dân số là người Việt mà ước gì ngày nào đó, quê tôi cũng được như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tiếc thay, San Jose thuộc về nước Mỹ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người kêu gọi dân chủ, đa đảng và tin đó là cứu cánh cho sự phát triển Việt nam. Tôi nghĩ hơi khác. Khi nào 90 triệu người dân Việt nam kia ý thức được nền dân chủ đó là cái gì, và khi tạm thời được coi là chưa có dân chủ thì hãy sống như mình chính là chủ của đất nước này.&lt;br /&gt;Và, không thể phủ nhận, một bộ phận không nhỏ vẫn ngày đêm phá hoại nơi ở của chính họ cứ như họ không phải sở hữu nó, không phải quê hương của họ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ phá rừng, phá tiền, phá ngoại tệ, phá đất đai, phá thế hệ tương lai và coi thường chính bản thân họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Liên xô cũ đã tan rã, ngước Nga ngày nay là của chộp giật, mafia, vô thần, của bè cánh, và luôn là đối trọng với phương Tây - đứng đầu là Mỹ. Nhiều người đã luôn nghĩ về một nước Nga cũ, nước Nga của Cộng sản, của ảo tưởng, nhưng ít nhất, nó còn giữ được tình người trong sự ngây ngô thô thiển, nhiều khi đáng yêu của một cường quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nền dân chủ kiểu Nga là ý Chúa thì ý Chúa được nên, và tiếp theo bước đi đó là cả một chặng đường dài, gian truân, bởi sự thay đổi của mỗi người Nga là điều quan trọng hơn cả, chứ không phải đơn thuần chỉ là cải cách dân chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nhớ nhà, nghĩ về quê, và thấy mình vẫn thuộc về nơi đó; dù nó có thế nào đi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đó là sự thật, dù ai có tin hay không!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-j9a3JCYLf4w/TvLVLRQY7CI/AAAAAAAAA0Y/Zwl-rleuP10/s1600/IMG_0621.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-j9a3JCYLf4w/TvLVLRQY7CI/AAAAAAAAA0Y/Zwl-rleuP10/s320/IMG_0621.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688843668909780002" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;-Ông ngoại đâu, phải đi máy bay hử?&lt;br /&gt;-Về bà Nội phải đi máy bay hử?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng thứ 3, chưa được 3 tuổi nhà tôi hỏi như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó cũng nhớ nhà đấy chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Mà ở đây, nó có khổ gì đâu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó cũng thấy cô đơn vì có lẽ, nó thuộc về nơi hoang dã - có mắm tôm....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhưng đừng mang thịt thối về cho con tôi!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;San Jose, December 21/2011&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/12/thit-thoi-lien-tiep-do-bo-ve-sai-gon-dip-cuoi-nam/"&gt;&lt;br /&gt;Thịt thối liên tiếp 'đổ bộ' về Sài Gòn dịp cuối năm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4609669310814035568?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4609669310814035568/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/homesick-nho-nha.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4609669310814035568'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4609669310814035568'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/homesick-nho-nha.html' title='Homesick (nhớ nhà)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-BGwHY5xNLRc/TvLO8QPb7wI/AAAAAAAAA0M/45Ubeu_FkWE/s72-c/homesick.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7578485135569350946</id><published>2011-12-22T03:02:00.000+07:00</published><updated>2011-12-22T03:03:31.323+07:00</updated><title type='text'>Không thể nói gì hơn!!!</title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/12/thit-thoi-bi-bat-giu-ngay-cua-ngo-vao-tp-hcm/"&gt;Thịt thối bị bắt giữ ngay cửa ngõ vào TP HCM&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7578485135569350946?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7578485135569350946/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/khong-noi-gi-hon.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7578485135569350946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7578485135569350946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/khong-noi-gi-hon.html' title='Không thể nói gì hơn!!!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4678234658181207349</id><published>2011-12-18T14:49:00.001+07:00</published><updated>2011-12-18T14:49:57.742+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/kHHk-_erlFU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4678234658181207349?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4678234658181207349/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/blog-post.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4678234658181207349'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4678234658181207349'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/blog-post.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/kHHk-_erlFU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3513672934429215182</id><published>2011-12-17T12:04:00.006+07:00</published><updated>2011-12-17T14:07:15.881+07:00</updated><title type='text'>Tôi là người Việt nam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-2WLdA3B1sB4/Tuw-cDeYBwI/AAAAAAAAA0A/RjR7rZSLl2s/s1600/american_flag.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-2WLdA3B1sB4/Tuw-cDeYBwI/AAAAAAAAA0A/RjR7rZSLl2s/s320/american_flag.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5686989081152063234" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Điệp khúc:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"And the star-spangled banner in triumph shall wave&lt;br /&gt;O'er the land of the free and the home of the brave"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ, diện tích gấp khoảng 30 lần Việt nam, dân số gấp khoảng hơn 3 lần, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tổng thống Obama&lt;/span&gt;, và ta có Tổng &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khẩu hiệu: &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;In God We Trust&lt;/span&gt; - Chúng ta tin vào Đức Chúa Trời, và ta, Motto: &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Độc lập - Tự Do - Hạnh Phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Điệp khúc quốc ca:  &lt;/span&gt;   &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"And the star-spangled banner in triumph shall wave&lt;br /&gt;O'er the land of the free and the home of the brave"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng biết dịch thế nào, đại khái:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Cờ điểm sao chiến thắng bay phấp phới&lt;br /&gt;Đất nước của tự do, quê hương của những con người dũng cảm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(bác nào dịch giỏi, xin dịch giúp)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, vấn đề của ta là loanh quanh ở những vấn đề của vấn đề. &lt;br /&gt;Tóm lại là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;" Tiến lên, cùng tiến lên, nước non Việt nam ta, vững bền" (&lt;/span&gt;câu kết Quốc ca Việt nam)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đi đâu không biết, hàng đầu ta cứ đi....&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Và đó cũng là giao thông Việt nam. Họ bàn đi, bàn lại, rồi việc cốt yếu và đơn giản nhất là &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;đừng tranh nhau!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, đừng tranh nhau đi trong giao thông, và đừng tranh ăn nữa. &lt;br /&gt;Loài người vẫn tranh nhau, tranh cả ăn, nhưng tranh làm sao cho có văn hóa. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Mà văn hóa là cái gì nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng nói chuyện văn hóa ở chỗ chúng tôi, chúng tôi có nhiều văn hóa lắm rồi, có cả &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Trường đại học Văn hóa" &lt;/span&gt;nằm trên Đê la thành, Hà Nội; còn văn hiến thì có những 4000 năm.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lắm!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề xã hội: &lt;/span&gt;mọi người nói nhiều lắm rồi, nói nhiều khía cạnh, nói bóng, nói gió, nói thật, nói khéo, nói khỏi liên lụy, nói thẳng và cả chửi thẳng luôn.....&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Và ai cũng hiểu, nhưng giải quyết thế nào thôi!!!!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nước Mỹ rộng khoảng 30 lần Việt nam, dân số chỉ hơn 3 lần, đất rộng lắm, người thưa, lại giữ trọng trách lãnh đạo thế giới, trong ý nghĩa nào đó, lãnh đạo cả 1,3 tỉ người dân Trung Hoa và hơn 500 triệu người của Liên minh Châu Âu....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và mỗi một người Mỹ là một động lực để phát triển, họ ý thức được vị trí cường quốc số 1 của mình, họ nói ít, thực tế, và sống hết mình một cách khôn ngoan nhất. &lt;br /&gt;Vâng, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Be smart, live smart, eat smart"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hãy khôn ngoan, sống khôn, ăn khôn)&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng cách các thành phố, các tiểu bang, các khu dân cư lớn, và họ nghĩ ra &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Internet &lt;/span&gt;để rút gần mọi khoảng cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, nếu bạn muốn mua hàng, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"no problem"&lt;/span&gt;, bạn vào &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"ông lớn"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Google&lt;/span&gt;, tìm thứ bạn thích, hãng bạn tin tưởng, giá bạn cho là đúng; bạn muốn xem trực tiếp hàng, bạn đến đó và bê về. Bạn không phải đi lòng vòng khảo giá vì xăng đắt, thời gian là vàng, sức khỏe là kim cương. Bạn phải để thời gian phục vụ cho quyền lợi bạn, cho gia đình và quyền lợi nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nhiều khi, bạn đến nơi, bạn phải chờ mới có người phục vụ, bạn phải tự phục vụ là chính; trừ khi, bạn thật nhiều tiền, luôn vào những nơi có dịch vụ tốt và đắt tiền. Ở Mỹ không có nhiều người ngoài đường, họ ít người mặc dù dân số gấp khoảng 3 lần Việt nam, nhưng đất họ rộng và dân họ có nhiều việc để làm chứ không phải ngồi vỉa hè uống nước chè như &lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;Huy Quang Piano&lt;/a&gt; và một số&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "đối tượng"&lt;/span&gt; khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, tôi sang Mỹ và cảm thấy mất tự do, mặc dù ở Việt nam bị mang tiếng là mất dân chủ (?); nhưng riêng tôi, không phải con ai, cháu ai, tôi cảm thấy mình được tự do ở Việt nam. &lt;br /&gt;Vâng, tôi là kẻ may mắn, rất nhiều kẻ không được như tôi, nhưng chúng ta hãy cố gắng để xây dựng một nước Việt nam tự do, dân chủ như Motto:&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; Độc lập - Tự do - Hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi ở Mỹ mất tự do bởi bị ràng buộc bởi rất nhiều luật lệ, bị ràng buộc &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(hay bị kéo theo)&lt;/span&gt; bởi tâm lý đi đầu của người Mỹ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(World leader)&lt;/span&gt;. Họ làm việc hết mình, làm để lấy chết thì phải (?); nhưng không thể phủ nhận: &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;họ có nền giáo dục khôn ngoan nhất, và có những con người tinh ranh nhất; và trong góc nhìn của tôi, họ là những con người nhân đạo và cũng tàn ác nhất &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nếu cần)&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Và Việt nam đang làm gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn chìm trong giấc mơ dài của Chủ nghĩa Xã hội, của ảo tưởng Vĩ đại, và có khi ảo tưởng của một nền dân chủ Mỹ ở Việt nam trong khi rất nhiều bộ phận vẫn chưa thấm nhuần lối sống vì con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong lắm thay, sự thay đổi ở Việt nam, không đơn thuẩn là thay đổi chính trị; để những người Việt như tôi có một nơi gọi là là thiên đàng trên đất; để khỏi phải chạy đi hàng đầu trong một cuộc đua không đích, mà kẻ đi đầu thực sự không biết mình đi đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, tôi không thích chạy đua cùng người Mỹ, vì đơn giản, tôi là người Việt nam, có ông Tổng bí thư tạm thời là &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;ông Nguyễn Phú Trọng&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Có phạm húy không nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3513672934429215182?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3513672934429215182/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/toi-la-nguoi-viet-nam.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3513672934429215182'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3513672934429215182'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/toi-la-nguoi-viet-nam.html' title='Tôi là người Việt nam'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-2WLdA3B1sB4/Tuw-cDeYBwI/AAAAAAAAA0A/RjR7rZSLl2s/s72-c/american_flag.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8742347821755861994</id><published>2011-12-17T10:23:00.004+07:00</published><updated>2011-12-17T10:43:57.403+07:00</updated><title type='text'>Nỗi nhục... xa xỉ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-586yxK9wH3E/TuwN614lBjI/AAAAAAAAAzo/BrrYr4RaOwU/s1600/VietGiaiTri.Com-169a0fd9.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 306px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-586yxK9wH3E/TuwN614lBjI/AAAAAAAAAzo/BrrYr4RaOwU/s320/VietGiaiTri.Com-169a0fd9.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5686935734010054194" /&gt;&lt;/a&gt;Thú chơi hàng xa xỉ, hàng hiệu để chứng minh đẳng cấp đã thịnh hành vài năm nay, nhưng đến lúc này nhiều người vẫn không khỏi giật mình khi nghe đến những món hàng siêu sang, siêu đắt đang được nhập vào Việt Nam. Bởi mức độ xa xỉ của nó đã vượt quá sự tưởng tượng của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Siêu xe trong suy nghĩ của bạn, chắc chắn là những chiếc xe trị giá chục tỉ đồng hay cả triệu USD? Loại này "xưa rồi" bởi ở VN hiện có tới vài chục chiếc. Giới chơi xe đang lan truyền, siêu xe hàng đầu thế giới với giá lên tới 50 tỉ đồng đang được đặt mua về Việt Nam. Chiếc "lâu đài di động" này liệu có vượt quá tưởng tượng của bạn về siêu xe? Chắc chắn là có bởi loại này, muốn mua cũng khó và trên thế giới, cũng chỉ có 1 - 2 chiếc mà thôi. Thế mới thấy, xét về độ chịu chơi, giới "đại gia" của Việt Nam không thua kém bất cứ một nước giàu có nào trên thế giới. Điều đáng lo ngại là thú chơi hàng xa xỉ đang lan rộng sang mọi lĩnh vực, mọi vật dụng. Nếu trước kia, hàng xa xỉ trong suy nghĩ của nhiều người là siêu xe, điện thoại, đá quý... thì bây giờ, hàng xa xỉ xuất hiện ở những vật dụng quen thuộc nhất. Những chiếc túi hàng hiệu giá vài trăm triệu đồng liên tục phá kỷ lục nhau về giá trị để người ta chứng minh "đẳng cấp". Thiên hạ chưa hết "choáng" với đôi giày giá lên tới trên 200 triệu đồng lại ngã ngửa với chiếc áo mà chủ nhân của nó khẳng định, là "độc nhất vô nhị" trên thế giới nên đã bỏ ra gần 1 tỉ đồng để sở hữu bằng được...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta bảo đó là "đam mê", là thú vui. Mà đã là đam mê, sở thích hay thú vui... thì không thể đong, đếm bằng tiền. Cũng không ít người lại cho rằng, có tiền thì có quyền hưởng thụ. Việt Nam đã hội nhập, chuyện xài hàng hiệu, hàng đắt tiền cũng chứng minh sự phát triển của đất nước... Tất cả những ý kiến này đều hợp lý nếu không xét đến bối cảnh kinh tế nước ta. Đầu tiên là nhập siêu. Đây là một trong những vấn đề nhức nhối nhất của nền kinh tế tồn tại nhiều năm qua. Việc nhập hàng xa xỉ ngày càng tăng đã và đang góp phần làm tăng thâm hụt thương mại, gây áp lực lên tỷ giá, lạm phát và nền kinh tế. Vậy có hợp lý không khi để một bộ phận nhỏ trong xã hội "thỏa mãn đam mê" thì bữa cơm của hàng triệu gia đình đang bị giảm chất lượng; hàng ngàn doanh nghiệp phá sản? Có hỗ thẹn và nhục nhã không khi chúng ta đang góp từng đồng ngoại tệ từ mồ hôi, nước mắt của những người công nhân dệt may, da giày, thủy sản nhưng lại "xuất" hàng tỉ USD nhập siêu xe, hàng hiệu, rượu ngoại? Chúng ta nghĩ gì khi nền sản xuất trong nước đang ngập trong khó khăn về tiêu thụ, về thị trường thì tâm lý "sính ngoại" lại đang ngày càng lan rộng trong xã hội? Chúng ta nghĩ gì trước bài toán "với thu nhập bình quân 1.000 USD/người/năm, nếu không chi tiêu gì thì phải mất tới 750 năm để một người Việt Nam mua được một chiếc siêuhttp://www.blogger.com/img/blank.gif xe giá 20 tỉ đồng?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Miễn, giảm thuế người lao động, cho doanh nghiệp và hoàn lại ngân sách khoản miễn, giảm này bằng cách đánh thuế thật mạnh các mặt hàng xa xỉ nhập khẩu. Việc này không chỉ hạn chế nhập siêu, giảm tâm lý "sính ngoại" mà còn khuyến khích dùng hàng sản xuất trong nước, đồng thời giúp doanh nghiệp, người dân vượt qua khó khăn hiện tại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nguyên Khanh&lt;/span&gt;, theo &lt;a href="thanhnienonline"&gt;thanhnienonline&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8742347821755861994?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8742347821755861994/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/noi-nhuc-xa-xi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8742347821755861994'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8742347821755861994'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/noi-nhuc-xa-xi.html' title='Nỗi nhục... xa xỉ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-586yxK9wH3E/TuwN614lBjI/AAAAAAAAAzo/BrrYr4RaOwU/s72-c/VietGiaiTri.Com-169a0fd9.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5876851193349928788</id><published>2011-12-16T12:44:00.001+07:00</published><updated>2011-12-16T12:44:56.179+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://www.thongtincongnghe.com/article/28162"&gt;10 lí do Google phải lo lắng cho Android&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5876851193349928788?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5876851193349928788/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/10-li-do-google-phai-lo-lang-cho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5876851193349928788'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5876851193349928788'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/10-li-do-google-phai-lo-lang-cho.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4282025073584156772</id><published>2011-12-09T03:47:00.002+07:00</published><updated>2011-12-09T03:53:15.319+07:00</updated><title type='text'>Hãy tăng thuế cho chúng tôi!</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Triệu phú Mỹ xuống đường đòi đóng thêm thuế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hãy hành động đúng”, “Hãy tăng thuế của chúng tôi”... là thông điệp mà 138 triệu phú Mỹ gửi đến Tổng thống Barack Obama và các nhà lãnh đạo Quốc hội Mỹ vào ngày 16/11. “Chúng tôi muốn đóng thêm thuế. Nếu may mắn bạn kiếm được hơn một triệu USD một năm, bạn phải đóng thêm thuế”, triệu phú California Doug Edwards, cựu giám đốc marketing của Google, kêu gọi.&lt;br /&gt;138 triệu phú Mỹ kêu gọi tăng thuế nhà giàu tại một cuộc họp báo ở trụ sở Quốc hội Mỹ hôm 16/11&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-68VD9IoXIMw/TuEizDsb_9I/AAAAAAAAAzM/cYtaXBe0Sc8/s1600/KT-138ty%2Bphu%2BMy.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-68VD9IoXIMw/TuEizDsb_9I/AAAAAAAAAzM/cYtaXBe0Sc8/s320/KT-138ty%2Bphu%2BMy.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5683862465278640082" /&gt;&lt;/a&gt;Các triệu phú này muốn quốc hội bãi bỏ luật cắt giảm thuế đối với người giàu, vốn tồn tại từ thời cựu Tổng thống George W. Bush. Họ cũng kêu gọi các nghị sĩ từ chối bất cứ yêu cầu không tăng thuế nào mà siêu ủy ban 12 thành viên của lưỡng viện sẽ đưa ra. “Nếu đạo luật của siêu ủy ban là không tăng thuế đối với chúng tôi thì chúng tôi sẽ yêu cầu những người dân Mỹ quanh chúng tôi tẩy chay đạo luật này”, Eric Schoenberg, phó giáo sư của Trường kinh doanh Columbia ở New Jersey, cảnh báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đó, tháng 10/2011, tỷ phú Mỹ Warren Buffett đã khơi mào cho việc đánh thêm thuế đối với giới nhà giàu Mỹ khi ông công khai nguồn thu nhập và mức thuế của mình để chứng minh giới nhà giàu đang nộp thuế rất ít. AFP cho biết trong thư gửi cho một thành viên Quốc hội Mỹ, ông Buffet cho biết, thu nhập năm 2010 của mình là 62,8 triệu USD, trong đó thu nhập chịu thuế 39,8 triệu USD sau khi đã giảm trừ. Vậy, mức thuế nộp tổng cộng là 6,9 triệu USD, tức 17,3%. Theo ông Warren Buffett, đây là con số quá thấp, thậm chí thấp hơn so với một nhân viên thư ký của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2011/12/ty-phu-sieu-tiet-kiem/"&gt;Theo Vnexpress&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://taichinh.vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi-phang/ty-phu/2011/10/2177-thue-thu-nhap-cua-warren-buffet-thap-hon-ca-thu-ky-rieng/"&gt;Một nước Mỹ đã quá bảo vệ quyền lợi của kẻ giàu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4282025073584156772?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4282025073584156772/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/hay-tang-thue-cho-chung-toi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4282025073584156772'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4282025073584156772'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/hay-tang-thue-cho-chung-toi.html' title='Hãy tăng thuế cho chúng tôi!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-68VD9IoXIMw/TuEizDsb_9I/AAAAAAAAAzM/cYtaXBe0Sc8/s72-c/KT-138ty%2Bphu%2BMy.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1649904829025866926</id><published>2011-12-07T01:08:00.002+07:00</published><updated>2011-12-09T03:41:33.063+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2011/12/ty-phu-sieu-tiet-kiem/"&gt;Tỷ phú 'siêu' tiết kiệm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c20/s20-544983/khong-tien-dua-ve-que-de-quan-tai-vo-ben-duong.htm"&gt;Không tiền đưa về quê, để quan tài vợ bên đường&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Bình luận:&lt;/span&gt; Người giàu thật thì chẳng cần phải chứng minh là họ giàu vì ai cũng biết điều đó; kẻ giỏi thật thì cũng chẳng cần chứng minh cho mọi người là họ giỏi, mọi người đều biết điều đó; còn kẻ nghèo, có muốn chứng minh hay không thì vẫn là nghèo, và ai đó sẽ hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tốt gỗ"&lt;/span&gt; vẫn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"hơn tốt nước sơn".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1649904829025866926?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1649904829025866926/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/khong-tien-ua-ve-que-e-quan-tai-vo-ben.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1649904829025866926'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1649904829025866926'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/khong-tien-ua-ve-que-e-quan-tai-vo-ben.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8955539075076753937</id><published>2011-12-06T00:08:00.002+07:00</published><updated>2011-12-06T00:28:10.591+07:00</updated><title type='text'>Hãy ủng hộ Wiki</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Từ bà Susan Hewitt, biên tập viên Wikipedia&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Google có thể có đến một triệu máy chủ. Yahoo mướn khoảng 13.000 nhân viên. Trong khi chúng tôi chỉ có 679 máy chủ và 95 nhân viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Wikipedia là trang web lớn thứ 5 thế giới và phục vụ hơn 450 triệu người mỗi tháng - tất cả đều nhờ vào sự đóng góp của các độc giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đang sử dụng Wikipedia, bạn sẽ cảm nhận ngay rằng trang web này tuyệt vời đến mức nào khi có thể truy cập thông tin mà không phải mất tiền, khi không phải thấy một mẫu quảng cáo nào, cũng chẳng hề có thứ gì nhấp nháy hai bên màn hình hoặc tương tự. Đấy là sự tinh khiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ rằng mọi người hưởng được rất nhiều từ Wikipedia, và nếu có đủ khả năng đóng góp, họ sẽ cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm để chi ra một số tiền nhỏ nếu họ biết rằng đó là điều cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy số tiền đó nhỏ như thế nào? – chỉ 5$ hoặc 20$ thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều thú vị về Wikipedia là những người ngồ ngộ như tôi, người yêu những thứ quái gở như ốc sên, cùng nhau chia sẻ những niềm đam mê này với thế giới. Đó là điều làm cho Wikipedia trở nên kỳ diệu - có một thứ ánh sáng ngầm bên trong tất cả chúng ta xuất phát từ mong muốn giúp đỡ cho việc giáo dục, chia sẻ kiến thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin bạn hãy giữ cho khu vườn kiến thức này ngày một phát triển bằng việc quyên góp ngay hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin chân thành cảm ơn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Susan Hewitt&lt;br /&gt;Biên tập viên Wikipedia&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://wikimediafoundation.org/wiki/Support_Wikipedia/en"&gt;&lt;img border="0" alt="Support Wikipedia" src="https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/d/d3/Fundraising_2009-square-share-en.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dear HUY QUANG,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You are amazing, thank you so much for donating to the Wikimedia Foundation!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This is how we pay our bills -- it's people like you, giving five dollars, twenty dollars, a hundred dollars. My favourite donation last year was five pounds from a little girl in England, who had persuaded her parents to let her donate her allowance. It's people like you, joining with that girl, who make it possible for Wikipedia to continue providing free, easy access to unbiased information, for everyone around the world. For everyone who helps pay for it, and for those who can't afford to help. Thank you so much.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I know it's easy to ignore our appeals, and I'm glad that you didn't. From me, and from the tens of thousands of volunteers who write Wikipedia: &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;thank you for helping us make the world a better place.&lt;/span&gt; We will use your money carefully, and I thank you for your trust in us.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanks,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sue Gardner&lt;br /&gt;Wikimedia Foundation Executive Director&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8955539075076753937?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8955539075076753937/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/support-wikipedia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8955539075076753937'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8955539075076753937'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/support-wikipedia.html' title='Hãy ủng hộ Wiki'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7569275891498127237</id><published>2011-12-04T10:02:00.012+07:00</published><updated>2011-12-05T00:15:08.083+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (9)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-iLTjZxe0N6M/TtsePIiAe5I/AAAAAAAAAzA/vS0NceJo8GQ/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 195px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-iLTjZxe0N6M/TtsePIiAe5I/AAAAAAAAAzA/vS0NceJo8GQ/s400/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5682168600195005330" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;1) Giáo dục:&lt;/span&gt; Như ông Hồ Chí Minh đã nói: "Vì lợi ích 10 năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người".&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/No_Child_Left_Behind_Act"&gt; NCLB - No Child Left Behind&lt;/a&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Không bỏ rơi đứa trẻ nào cả)&lt;/span&gt; là khẩu hiệu hành động trong giáo dục Mỹ. Vợ tôi đi học tự túc, tôn trọng hôn nhân, tôi và 3 con được đi theo. Sang Mỹ, các con tôi được đi học trường công miễn phí như một công dân Mỹ, không phân biệt đối xử. Nếu tôi và vợ sau khi học xong, ở lại bất hợp pháp thì các con tôi vẫn được đi học, không cần biết bố mẹ nó có hợp pháp hay không. Nhà trường không cần phải hỏi về giấy tờ hợp pháp của cha mẹ trẻ, họ có thể hỏi để xác định tên tuổi trẻ, từ chối là quyền của cha mẹ và đơn giản là họ phải cho đứa trẻ đi học. Tình trạng cư trú là không phải là việc của nhà trường và nhà trường không có quyền tìm hiểu về việc đó. Với phương châm học cả đời, làm việc cả đời, người Mỹ hình như không có thời gian cho việc nghỉ ngơi trong cuộc chạy đua không có hồi kết của cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Những đứa trẻ bị đánh cắp:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuống sân bay San Francisco, tôi mở điện thoại lướt web, không có "free"; ở Việt nam, tôi có thể ngồi trước một nhà hàng nào đó và lướt web thoải mái mà không ai than phiền gì. Mỹ là vậy! Bill Gate có thể làm cả đời, trở thành người giàu nhất thế giới và để ngày nào đó, ông tình nguyện cho đi gần như tất cả tài sản thì ngược lại với điều đó, chẳng có gì cho không ở đây nếu không vì một lý dó chính đáng nào đó, kể cả 01 cent.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đến nhà trọ, nhìn cảnh chủ nhà và hàng xóm đi làm, tôi hoàn toàn không tin được là mình đang ở Mỹ. Mỹ có thể là thiên đàng cho ai đó, nhưng không phải cho tôi và những người như ông chủ nhà trọ. &lt;br /&gt;Họ làm việc rất nhiều!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Để làm gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hầu như mọi thứ đều đi vào qui chuẩn, từ giao thông đến vật dụng, dù nó được "made in China".&lt;br /&gt;Có lẽ vì một phần lớn sự qui chuẩn đó mà người ta chịu sống ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trẻ em được tôn trọng, được giáo dục đầy đủ, và đó là lý do lớn tại sao các ông bố, bà mẹ hi sinh vì con và ở lại Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, chúng là tương lai của nước Mỹ, bất kể chúng mang màu da gì. Chúng được tôn trọng, bất kể chúng đến từ đâu.&lt;br /&gt;Và, sẽ hình thành một lớp người biết ơn nước Mỹ dù chúng mang quốc tịch gì, đến từ đâu, có ở lại Mỹ hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn mua nhà, Hì!!!, nhà là của bạn, ok, hàng tháng vẫn phải đóng thuế đất, kể cả bạn về hưu, số tiền đó để đầu tư vào trường học, vào tương lai nước Mỹ và các phúc lợi xã hội khác. &lt;br /&gt;Và xin thưa, số tiền đó không ít, 5 hay 700 USD hàng tháng như không, còn tùy thuộc vào tiểu bang và giá nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy nhà có thực sự là của bạn? Vâng, nhà của bạn nhưng hàng tháng bạn phải đóng tiền, và người ta sẽ có lý do giải thích cho việc đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nếu tôi có tiền, tôi sẽ không mua nhà ở Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn là nha sĩ, kiếm nhiều tiền, càng kiếm được nhiều tiền, bạn càng phải đóng thuế, nhưng nếu bạn thật giàu, thế giới sẽ trong tay bạn, luật pháp sẽ bảo vệ bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đứa trẻ được đối xử tử tế ở Mỹ, nhưng hãy cẩn thận, chúng sẽ quên chúng đến từ đâu, ai đã nuôi chúng khi còn bé, dân tộc nào đã sinh ra chúng và chúng không nên chỉ bảo vệ quyền lợi Mỹ.&lt;br /&gt;Chúng sẽ thành những đứa trẻ bị đánh cắp nếu cha mẹ chúng không nhìn nhận được chuyện đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;2) Kinh tế:&lt;/span&gt; Tôi muốn có một số điện thoại để liên lạc, ok, có ngay, bạn chỉ cần trả tiền, bạn có số phút nhất định để gọi nếu là thuê bao trả trước, gọi quá, bạn sẽ bị tính rất cao, vì vậy, bạn rất rón rén; bạn muốn gọi thoải mái trong nước Mỹ, bạn mua trọn gói, giá khoảng 1 triệu VNĐ/ tháng, nhưng một số tiện ích mà bạn thích nhiều khi sẽ không có trong dịch vụ bạn chọn. Trước kia, nếu bạn muốn dùng Iphone, bạn phải chơi với AT&amp;T, bạn thích skype, hãy chơi với Iphone, chơi với T-mobile, bạn sẽ không có những thứ đó, đơn giản là nếu bạn thích má lúm đồng tiền của một cô gái, bạn phải lấy cả cô gái đó.&lt;br /&gt;Mọi thứ đều có qui tắc, các cam kết và bạn phải làm theo, dù bạn có thích hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các doanh nghiệp lớn, các tập đoàn, tài phiệt sẽ để cho người dân sống, nhưng không gian đó chỉ vừa đủ, vâng, vừa đủ và đôi khi trật hẹp. Và tầng lớp đó vẫn ca ngợi nước Mỹ về sự qui chuẩn của nó.&lt;br /&gt;Tụy nhiên, họ biểu tình chiếm phố Wall và kêu gọi: "Chúng tôi là 99%". Vâng, 99% bị áp bức, và 1% lãnh đạo nước Mỹ và quyền lợi 1% là quyền lợi nước Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Mỹ không phải của ai, của tất cả, đúng vậy. Họ di cư từ châu Âu, Nam Mỹ, Bắc Mỹ, từ Châu Phi, từ Châu Á, từ Châu Úc...Họ đến từ những nền kinh tế mạnh, mang tài sản, văn minh từ đó đến; họ đến từ những nơi nghèo khó, mang hủ tục, sự kiêu hãnh và lòng hận thù....&lt;br /&gt;Sức mạnh nước Mỹ đến từ môi trường đa văn hóa đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và kinh tế Mỹ cũng đến từ những thứ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;3) Chính trị:&lt;/span&gt; Bị phụ thuộc rất nhiều vào kinh tế, dầu hỏa... Nếu không có dầu, nước Mỹ sẽ chết, vì vậy, điều gì ảnh hưởng đến dầu, nước Mỹ sẽ không tha thứ. Họ sản xuất vũ khí bằng mọi giá, xây dựng quân đội hùng mạnh &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(bằng những đứa trẻ bị đánh cắp)&lt;/span&gt; bằng mọi giá. &lt;br /&gt;Nếu bạn sản xuất vũ khí tốt, ok, bạn sẽ được trọng dụng, chính phủ sẽ ưu ái, vì đó là một thứ quan trọng trong &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;sức mạnh Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chẳng biết nói gì, cứ nói lăng nhăng thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2010/07/3ba1e92b/"&gt;&lt;br /&gt;Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phản hồi bài "Tôi làm giàu ở Mỹ như thế nào?":&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Vẫn cần tôn trọng sự thật&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sống ở Mỹ và đã trở thành công dân Mỹ, rồi trở về VN sống hiện tại với bằng MBA tại Mỹ. Tình cờ đọc bài này cảm thấy shock và muốn chia xẻ “sự thật “. Có một số vấn đề tác giả nêu vế đầu mà thiếu vế sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài một số ít ở lại do may mắn được 1-2 công ty bảo lãnh (thường rất hiếm), sinh viên du học thường kiếm mọi cách ở lại Mỹ bằng cách kết hôn với người bản xứ dù bạn có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ. Cơ hội lớn hơn nếu đó là người giàu có. Và nếu có cả hai yếu tố “trời cho” này thì hưởng lộc nhà cửa như tác giả thì không khó lắm .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc bạn tốt nghiệp MBA về Finance hay Economic chưa bảo đảm cho bạn mua được nhà nếu bạn có income thấp hay không chứng minh khả năng tài chính tốt. Đặc biệt là bạn sinh viên du học, nhập cư. Nhiều bạn tôi tốt nghiệp này nọ ở Mỹ mãi cũng chưa mua được nhà dù làm việc chăm chỉ. Nếu 2 vợ chồng làm từ con số 0 thì coi như khả năng vay tiền mua nhà càng hạn chế. Ngân hàng kiểm tra năng lực và đánh thuế lũy tiến rất nặng cho người sở hữu từ căn thứ 2 trở đi huống chi hàng 10 căn. Đặc biệt là sau vụ bể bạc phanh [hui bê bối tài chính các nga6mn hàng cho vay tín dụng mua nhà. Rủi ro giống ở VN lương 20 triệu mà trong vòng 6-7 năm có gần 4-5 căn nhà trả góp vậy. Điều khó xảy ra tại Mỹ. Mà sở hữu trên 10 căn trong vòng 6-7 năm (sau khi lấy chồng) dù vay ngân hàng càng hiếm hơn. Đợt khủng hoảng vừa qua đã thanh lọc gần hết giới đầu tư “chụp giật “ kiểu này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Mỹ, hiếm công ty nào yêu cầu nhân viên làm liên tục 60 giờ /tuần. Nghĩa là bạn chỉ vừa đủ “tỉnh táo” vào 1 ngày chủ nhật làm việc nhà. Bạn sẽ hoàn toàn kiệt sức nếu làm việc. Bắt buộc phải có “ babysit” bán trú gửi tại nhà “Oshin” chiều đón về với giá 15- 30 USD/ ngày. Tôi đoán tác giả ở đây làm công việc tự do, freelance, own business. Mà dạng này thì ở nhà làm, giữ con và đi tới văn phòng ôm con theo “the same” như nhau. Bạn không quá lo âu đến chuyện gửi con hay nội trợ .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu nhập 230 ngàn/năm 2 vợ chồng là mức thu nhập tương đương Giám đốc hay cũng gần mức ấy cho 1 trong 2 hay cả 2 cộng lại . Lương kỹ sư ra trường chừng 30-40 ngàn /năm, thạc sỹ ra trường chừng 60-70 ngàn/năm là hiếm. Gấp đôi số ấy cho 2 người tổng cộng 230 ngàn/năm sau vài năm ra trường với MBA sẽ khó hơn. 6-7 năm đi làm lên Giám đốc là chuyện càng hy hữu tại xứ Mỹ. Đặc biệt là bạn làm trong “ Main stream “ của Mỹ tức là trong các công ty lớn, chính thống mới cần bằng cấp cao, giá trị. Còn làm tự do, chủ doanh nghiệp thì không cần lắm bằng cấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn vài điểm nữa mà tôi muốn chia sẻ với tác giả này là một Cô gái đang thành công nhờ “lợi thế” và “ bản lĩnh”. Nhưng cho đến cùng, sự chia sẻ cô ấy với mục đích gì, điều cần nhất vẫn cần là sự thật. Tôi thích cuộc sống thật ở Mỹ và cả ở VN cho tôi so sánh, chiêm nghiệm. Chúng ta sống ở Mỹ hay ở VN cũng cần sự thật để tùy nghi mọi người đánh giá theo lăng kính của mình. Tôi sợ những gì giả dối.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Một người Việt Nam quốc tịch Mỹ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chia sẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nói bạn có số đẻ bọc điều, sướng từ VN sướng sang Mỹ, con đường làm giàu của bạn thật dễ dàng, gặp nhiều may mắn. Dù sang Mỹ phải vừa đi học vừa đi cày, nhưng nếu nhìn lại, bạn may mắn đó là vẫn có chút ít bố mẹ lo lắng cho đi bước đầu. Nhưng với nhiều người khác thì không như vậy. Như bạn nói, bạn lấy chồng Mỹ, đó cũng là một cái thuận lợi cho bạn. Bạn có tiền mua nhà, mua chung cư cho mướn...tất cả đều diễn ra một cách suôn sẻ. Chúc mừng bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình đang sống ở Mỹ, ở CA, nơi mà rất đông người Việt đang sinh sống. Mình ra trường đi làm cả 3 năm nay, nhưng vẫn chưa có đủ tiền để down một căn nhà, vì từ ban đầu, mình đã không có gì trong tay. Vay mượn tiền để trả tiền học, trả tiền xe. Giờ ra trường lại phải trả nợ, và chi phí cho sinh hoạt. Mình công nhận Mỹ là nơi cho con người ta xây dựng ước mơ của mình, nhưng cũng tùy trường hợp, có bột mới gột được hồ bạn ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình sống ở Mỹ cũng đã 10 năm, lý do mình không trở về VN chỉ vì đã quen với cuộc sống bên này, gia đình ở bên này. Còn người việt nam giàu thì dùng điện thoại mắc tiền, đó không phải là điều sai gì hết. Mình thấy nhiều bạn trẻ bên này, chưa đi làm, còn học trung học, cũng đã dùng iphone, ipod, ipad....đó cũng chỉ là do họ có tiền tài trợ từ bố mẹ, cũng giống như bạn ngày xưa, rảnh rỗi uống cà phê, ăn nhà hàng sang thôi. Nói chung, cuộc sống ở đâu cũng thế, xây dựng ước mơ cho bạn là tốt, không gì sai, nhưng lúc nào cũng phải nhìn xuống, giúp đỡ những người nghèo khổ, khó khăn hơn mình, đó mới la điều quý giá&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Huong&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2009/09/3ba1313a/"&gt;&lt;br /&gt;10 thành phố 'khó sống' nhất nước Mỹ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/hoi-dap.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7569275891498127237?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7569275891498127237/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/giac-mo-my-9.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7569275891498127237'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7569275891498127237'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/giac-mo-my-9.html' title='Giấc mơ Mỹ (9)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-iLTjZxe0N6M/TtsePIiAe5I/AAAAAAAAAzA/vS0NceJo8GQ/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6089900868267569445</id><published>2011-12-04T03:32:00.000+07:00</published><updated>2011-12-04T03:33:20.235+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://nhantainhanluc.com/Themes/nhantainhanluccom/Common/contents.aspx?lang=vn&amp;tid=376&amp;iid=1339&amp;AspxAutoDetectCookieSupport=1"&gt;Lời cảnh tỉnh nước Mỹ từ "cha đẻ" của Thế giới phẳng&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6089900868267569445?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6089900868267569445/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/loi-canh-tinh-nuoc-my-tu-cha-e-cua-gioi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6089900868267569445'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6089900868267569445'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/loi-canh-tinh-nuoc-my-tu-cha-e-cua-gioi.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8280408897896750429</id><published>2011-12-03T14:41:00.001+07:00</published><updated>2011-12-03T14:43:59.355+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2010/11/3ba23221/"&gt;Chẳng biết nói gì khi nghĩ về sự cẩu thả để lại hậu quả không thể hối hận.&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8280408897896750429?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8280408897896750429/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/chang-biet-noi-gi-khi-nghi-ve-su-cau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8280408897896750429'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8280408897896750429'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/12/chang-biet-noi-gi-khi-nghi-ve-su-cau.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-9067078285337386065</id><published>2011-11-30T12:11:00.004+07:00</published><updated>2011-11-30T13:02:37.767+07:00</updated><title type='text'>Gửi con trai</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;-Con yêu bố không?&lt;br /&gt;-Không!&lt;br /&gt;-Tại sao?&lt;br /&gt;-Vì bố hay đánh con.&lt;br /&gt;-Ừ, vì lúc đó con hư quá mà! Bố đánh con nhưng bố vẫn thương con như thường.&lt;br /&gt;Cũng được, con không yêu bố nhưng bố vẫn yêu con.&lt;br /&gt;Thế con có sợ bố không?&lt;br /&gt;-Có!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;-Ừ, con sợ bố nên con làm theo lời bố, nhưng con biết là bố thương con. Ai cũng phải sợ cái gì đó. Khi ở Việt nam, khi làm điều gì sai luật pháp Việt nam, bố cũng sợ, bố sợ vì có thể bị công an bắt, sợ bị bỏ tù, và có thể bị đánh nếu làm gì không phải. Khi sang Mỹ, bố cũng sợ, nếu bố làm sai luật, người ta có thể bắt bố, bắt bố nằm xuống đất, còng tay lại, tống lên xe như con vật và đem về đồn; và cũng không loại trừ khả năng là bố cũng sẽ bị đánh nếu ngang bướng....Đó là phương diện cá nhân, trong quan hệ lớn hơn, giữa những quốc gia cũng vậy con ạ. Sẽ có những kẻ mạnh và kẻ yếu, kẻ mạnh sẽ bảo kẻ yếu phải làm theo ý mình, điều đó có thể tốt cho kẻ mạnh, tốt cho cả hai, nhưng ít khi chỉ tốt cho kẻ yếu. Nếu kẻ yếu không làm theo, có thể sẽ bị đánh. Bố không muốn nói bố là kẻ mạnh đối với con, bố chỉ muốn nói là bố yêu con hơn chính bản thân mình, và đôi khi, bố cũng làm sai như những kẻ khác. Bố đã tự hỏi rất nhiều là đánh con có phải là sai hay không. Mỗi khi đánh con, bố buồn, buồn vì mình đã không kìm giữ bản thân, buồn vì thương con và trách mình, song có điều bố tin rằng, không phải khi đánh con, lúc nào bố cũng sai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi sợ. Đúng, nhiều khi, con luôn sợ bố, song bố luôn nói với con rằng bố rất yêu con. Rồi con sẽ sống, và sẽ có những nỗi sợ còn lớn hơn nhiều so với cái tát của bố. Con sẽ sợ đói nếu con bị đói, con sẽ sợ rét nếu con bị rét, con sẽ sợ mất nhà nếu con không có cái mái để che thân, con sẽ sợ ốm đau, bệnh tật nếu con không phải là kẻ may mắn, và con sẽ lớn lên, sẽ sống, sẽ già và sẽ chết, và đó là nối sợ lớn nhất.&lt;br /&gt;Lúc đó, bố tin rằng, con sẽ hiểu là cái tát của bố chỉ là khởi điểm của những nỗi đau và vô tình hay hữu ý, bố đã dạy cho con thế nào là cái tát của cuộc đời.&lt;br /&gt;Con ạ, giống như khi tiêm phòng, người ta tiêm chính con vi trùng đã bị làm yếu đi vào cơ thể để cơ thể con có thể tự chống lại với căn bệnh đó. Khi tiêm, mọi người muốn giúp con chứ không phải muốn hại con. Con có thể bị đau một chút, nhiều khi hơi bị ốm vì con vi trùng đó, nhưng nó không quật ngã được con đâu vì con vi trùng đó đã yếu, người ta đã tính rồi, hãn hữu lắm mới xẩy ra điều không mong muốn. Bố tát con vì bố muốn con hiểu có những giới hạn, mà giới hạn đó nhiều khi chính là giới hạn của chính bản thân bố. Nhưng con yêu, con chưa từng bị đói, chưa từng bị rét, chưa bị ném bom, bị người ta bắn chỉ vì cái gọi là chính kiến, chưa từng sinh ra đã ốm đau, bệnh tật, con chưa biết về sự chết, vì vậy, con chưa thể hiểu được nỗi đau của cuộc đời. Cái tát đó mới là cái tát thực, con vi trùng thực có thể ăn mục ruỗng cơ thể con. Vâng, đúng thế đấy con ạ! Chúa đã sinh ra con và Chúa sẽ lấy con đi lúc nào đó như chính bản thân cuộc đời bố. Con hãy cố hiểu điều đó và lúc nào đó, khi tóc bố bạc, lúc đó, bố hỏi con còn yêu bố không, bố tin rằng lúc đó, con sẽ trả lời bằng một ngôn từ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố vẫn yêu con, đó là điều bố luôn muốn nói!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố của con.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-9067078285337386065?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/9067078285337386065/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gui-con-trai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9067078285337386065'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9067078285337386065'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gui-con-trai.html' title='Gửi con trai'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8966688280183348440</id><published>2011-11-29T05:24:00.003+07:00</published><updated>2011-11-29T05:44:32.379+07:00</updated><title type='text'>Phát ngôn Tuần Việt Nam: Quan trí và dấu ấn!</title><content type='html'>Nổi bật trong tuần này, có hai sự kiện đều liên quan đến …đám đông. Nhưng nó lại phản ánh cái tâm, cái tầm của cá nhân đại biểu Quốc hội. Nó cho thấy cả hỉ, nộ, ái, ố của một xã hội đang trên hành trình phát triển, từ tiểu nông đến văn minh hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết mà... không biết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện thứ nhất: Đó là cuộc khẩu chiến về Luật Biểu tình tại kỳ họp Quốc hội khóa XIII. Chỉ cần ngó cái tít bài viết trên ViêtNamNet, ngày 17/11/ 2011 người đọc giật nảy mình: "Tranh luận nảy lửa về Luật Biểu tình". Đúng là nảy lửa thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân vật trung tâm của cuộc tranh luận ở đây là ông Hoàng Hữu Phước (đại biểu TP HCM), người đề nghị loại bỏ Luật Biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ QH khóa XIII; và ông Dương Trung Quốc (đại biểu tỉnh Đồng Nai), người ủng hộ có Luật Biểu tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai, cùng viện dẫn chuyện tự cổ chí kim, từ tây sang đông, từ quá khứ sang hiện tại để hoặc phủ nhận, hoặc chứng minh cần có Luật Biểu tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghị trường không chỉ nóng lên bởi hai phía tranh luận, mà ngay lập tức nó phả nhiệt lượng lên hàng loạt các báo cùng ngày hoặc tiếp đó: Hà Nội Mới (Luật biểu tình, những đòi hỏi từ thực tiễn), Tuổi Trẻ (Chưa cần Luật Biểu tình vì dân trí thấp?) Nhà báo và Công luận (Ai cần Luật Biểu tình?), Bee.net (Mong ông Hoàng Hữu Phước sửa lời)...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công bằng mà nói, ông Dương Trung Quốc nhắc nhở ông Hoàng Hữu Phước, khi ám chỉ: Tôi không tán thành các đại biểu QH cứ nhân danh nhân dân. Tại diễn đàn QH chúng ta hãy nhân danh cá nhân mình thôi, là chưa chính xác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi đã phát biểu tại nghị trường, đương nhiên đại biểu QH nào cũng phải nói tiếng nói của người dân- những cử tri đã chọn lựa và gửi gắm nơi mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng điều bất ngờ, sau ý kiến của đại biểu QH Hoàng Hữu Phước, dư luận xã hội trên các báo, trên các trang mạng lại phê phán, phản biện và thậm chí phản đối dữ dội ý kiến của ông này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại diện cho tiếng nói nhân dân, mà lại bị số đông nhân dân phản ứng, bất bình và không đồng tình. Đó là hiện tượng lạ. Vì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc kỹ những kiến nghị của ông, người viết bài giật mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi khẳng định: Ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay, biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình...Việt Nam có cần cho cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay không...? ông Hoàng Hữu Phước thực chất đã sử dụng cách lập luận khá thâm, khoét sâu vào tâm lý vốn luôn nhạy cảm, cảnh giác của người lãnh đạo. Điều đó chỉ tạo thêm hố sâu ngăn cách nghi ngờ và định kiến giữa Nhà nước với nhân dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết không bàn việc nên có hay không có Luật Biểu tình, bởi đây là vấn đề cực kỳ nhạy cảm, rất khó khăn. Và hành trình của nó chắc chắn cần rất nhiều sự bàn thảo, tranh luận của các tầng lớp nhân dân, của Nhà nước, các ngành chức năng, của chính các đại biểu QH.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cần thấy một điều, đất nước đang hướng tới đời sống sinh hoạt dân chủ văn minh, hội nhập thế giới hiện đại, có rất nhiều vấn đề dân sinh xã hội cần phải có luật pháp với những quy định và chế tài cụ thể điều chỉnh mọi hành vi, lối sống, kể cả quyền con người được bầy tỏ thái độ của mình một cách chính đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải ngẫu nhiên, có một câu nói đáng suy nghĩ: Càng có nhiều luật, con người càng tự do. Bởi không có luật, thì điều dễ nhận thấy, bất cứ vấn đề gì nảy sinh trong xã hội, cũng có thể gây hỗn loạn, nhiễu loạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-b7bDrPu7Nu8/TtQMyA__pXI/AAAAAAAAAyc/X9Uvw1HX1ms/s1600/Hoang-Huu-Phuoc_1322130103.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-b7bDrPu7Nu8/TtQMyA__pXI/AAAAAAAAAyc/X9Uvw1HX1ms/s320/Hoang-Huu-Phuoc_1322130103.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5680179083422442866" /&gt;&lt;/a&gt;Đó là một thực tế hiển nhiên và nhãn tiền. Trong khi xã hội chúng ta, như ông Hoàng Hữu Phước nhận xét, dân trí chưa cao. Dân trí chưa cao, càng cần có luật để hướng dẫn, điều chỉnh hành vi con người. Chứ không phải không quản lý được thì cấm, một cách quản lý hành chính quen thuộc lâu nay thể hiện sự bất lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt khác, bản thân luật pháp khi ra đời, cũng khiến Nhà nước phải "tự hoàn thiện" mình, nâng mình lên, cả trình độ lẫn phương pháp lãnh đạo, giải quyết các tình huống thực tiễn, quản lý xã hội ngang tầm thời đại đó đòi hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một người dày dạn chính trường, nhạy cảm trước những biến động của xã hội- từ văn minh lúa nước, tiến tới công nghiệp hóa, hiện đại hóa, phải trả nhiều "học phí" trên hành trình phát triển- không phải ngẫu nhiên TT Nguyễn Tấn Dũng đề xuất Bộ Công an soạn thảo Luật Biểu tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên dù quan niệm khác, ông Hoàng Hữu Phước không thể phủ nhận một văn bản luật- cần có định lượng, định tính, có điều tra xã hội một cách khoa học- bằng những nhận xét đầy cảm tính, kiểu: Một số người dân ở TPHCM chửi rủa, thóa mạ những người biểu tình "chống đường lưỡi bò", vì bị họ làm tắc đường...Đó là cách tư duy hình thức, chủ quan, không phản ánh bản chất vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt khác, văn hóa nghị trường không cho phép một đại biểu của nhân dân dùng những ngôn từ đao to búa lớn diễu cợt người dân: Nói rồi nói mãi như thể nó (biểu tình) là khuôn vàng, thước ngọc để đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do dân chủ. Và: Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dùng cụm từ ô danh, ông Hoàng Hữu Phước đã dùng ngay quyền phát ngôn làm tổn thương và phủ nhận quyền hiến định của nhân dân đã được Điều 25, Chương III, Hiến pháp 1959 quy định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đương nhiên, với quan điểm khác hẳn, ông Dương Trung Quốc hết sức bất bình: Phát biểu như thế là xúc phạm đến chính người dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nhớ câu trả lời của ông Nguyễn Minh Hồng (đại biểu Nghệ An), với báo Đất Việt, người đề xuất Luật Nhà văn: Tôi cũng không biết vì sao cần có Luật Nhà văn. Tôi chỉ thực hiện lời hứa, còn cụ thể vì sao cần có luật này thì tôi chưa nghĩ ra. Một câu trả lời rất phiêu diêu, hệt ông chỉ là "liên lạc viên" chứ không phải là đại biểu nhân dân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên các đại biểu QH khi phát biểu giữa nghị trường, cứ tự tin là biết mà vẫn là... không biết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy có một cụm từ ông Hoàng Hữu Phước nói khá chuẩn: Dân trí ta chưa cao! Dân trí chưa cao, nên "quan trí" cũng... chưa cao, làm cho các cử tri, nhân dân thất vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dấu ấn cũ và dấu ấn mới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện thứ hai: Nổi bật không kém là phiên trả lời chất vấn sáng 23/11/2011 của Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng. Nói cách khác, đó cũng là kỳ thi vấn đáp đầu tiên của ông, sau ba tháng 10 ngày làm thành viên của Chính phủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-mQlcdD_TKVo/TtQNJBYFwyI/AAAAAAAAAyo/C-cdbLvV5OQ/s1600/DLT_1322130109.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-mQlcdD_TKVo/TtQNJBYFwyI/AAAAAAAAAyo/C-cdbLvV5OQ/s320/DLT_1322130109.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5680179478660498210" /&gt;&lt;/a&gt;Ông Đinh La Thăng vốn được coi là một "hiện tượng" nổi bật, bởi những phát ngôn ấn tượng và hành động ấn tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù vậy, những bất ổn của giao thông Việt Nam nói chung, tai nạn giao thông và ách tắc giao thông đô thị nói riêng lâu nay còn... ấn tượng hơn. Đến nỗi bây giờ cũng được gọi là quốc nạn, khiến khởi đầu "kỳ thi vấn đáp" là dồn dập những câu chất vấn, thuộc chủ đề này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ tâm lý quá căng thẳng, Tư lệnh Giao thông giống như một cậu học sinh trả lời vòng vo, đã khiến đại biểu Nguyễn Bá Thuyền nửa đùa, nửa chê: "Cứ trả lời vòng vo thế, ai cũng làm bộ trưởng được"?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn khi trả lời báo chí sau chất vấn, ông Đinh La Thăng có ý nhắc nhở lại đại biểu QH rằng: "Bộ trưởng là do QH phê chuẩn chứ không phải ai cũng làm được Bộ trưởng. Chúng ta đang nói đến văn hóa giao thông thì cũng cần có văn hóa về chất vấn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Văn hóa nghị trường vẫn tiếp tục được nhắc đến, tại kỳ họp QH lần này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nhìn vào thực tiễn, chỉ riêng góc độ giải quyết ách tắc giao thông đô thị, tai nạn giao thông, chưa nói đến toàn bộ lĩnh vực giao thông đường bộ, đường sắt, đường hàng không, đường thủy, đường biển... ai cũng thấy rõ ràng Bộ trưởng Đinh La Thăng phải đối mặt với hàng loạt hệ lụy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó tích tụ đủ thứ: Từ tư duy chiến lược về giao thông, tới quy hoạch đô thị manh mún, thiếu cái nhìn tổng thể. Từ tư duy tùy tiện, tiểu nông trong thực thi pháp luật tới thái độ nhờn phép nước của cả người thi hành công vụ, đến người dân. Chưa nói đến nạn tham nhũng, tham ô, thất thoát trong đầu tư các công trình hạ tầng, các dự án lớn nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó trở thành một dấu ấn đau xót trên cơ thể xã hội chúng ta, rất đáng buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nên mỗi chúng ta, từ các cựu Bộ trưởng Giao thông, Bộ Xây dựng, các quan chức quản lý Thủ đô Hà Nội, TP. HCM đến mỗi người dân thường hiện nay, đều có phần trách nhiệm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để cho diện mạo đô thị xấu xí và văn hóa giao thông thấp kém đến mức, một ký giả người Đức, đăng trên trang mạng Welt online Đức, bài báo "Giao thông Hà Nội - một sự điên rồ hoàn toàn bình thường". Và họ so sánh với nước Lào, đất nước Vạn tượng, để gọi Việt Nam là đất nước...vạn còi. Có sự xấu hổ nào hơn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ vì thế, mà hỗ trợ trách nhiệm với Bộ trưởng Đinh La Thăng, còn có các trả lời chất vấn của Bộ trưởng Công an, Bộ trưởng Xây dựng và Bộ trưởng Kế hoạch- Đầu tư. Trong phần kết luận, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng cho rằng, tất cả vấn đề của giao thông hiện nay, có cái gốc là quản lý Nhà nước yếu kém ở tất cả lĩnh vực liên quan đến giao thông, dẫn đến luật pháp không nghiêm và người dân nhờn luật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó cũng là một dấu ấn khác - dấu ấn quản lý đáng buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháo gỡ quốc nạn giao thông, chắc chắn cần sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị, từ Nhà nước, đến các ngành và nhất là chính quyền quản lý các đô thị. Nhưng xin Bộ trưởng Đinh La Thăng đừng quên, trong hệ thống đó, vai trò nòng cốt vẫn là ngành giao thông, do ông làm Tư lệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay cả tỷ lệ giảm 5-10% tai nạn giao thông của năm 2012, cũng là một câu hỏi thách đố. Mong manh giữa thành công và thất bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho dù được Chủ tịch QH đánh giá kết quả "thi vấn đáp" của Bộ trưởng Đinh La Thăng là rõ ràng, đi thẳng vào vấn đề, không tránh né. Nhưng nhân dân sẽ vẫn chấm điểm ông Đinh La Thăng ở thực tiễn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bất kỳ một Bộ trưởng nào, dù nói ra hay không nói ra, đều muốn để lại đưhttp://www.blogger.com/img/blank.gifợc dấu ấn tốt trong chính lĩnh vực và nhiệm kỳ mình lãnh đạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dấu ấn của giao thông, dấu ấn của quản lý Nhà nước trong lĩnh vực này, quá bất cập, lúng túng và nặng nề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người là nguồn lực phát triển xã hội, nhưng con người cũng là vật cản, vì những lợi ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dấu ấn của Bộ trưởng Đinh La Thăng sẽ là gì đây, để xóa được những "dấu ấn" nặng nề nói trên? Để khỏi bị nửa đùa, nửa chê, không phải ở nghị trường mà ở nhân gian: Không thành công cũng thành...Thăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tác giả: Kỳ Duyên&lt;/span&gt; từ &lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-11-24-phat-ngon-tuan-viet-nam-quan-tri-va-dau-an-"&gt;Tuanvietnamnet&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.huyquangpiano.com/"&gt;&lt;br /&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8966688280183348440?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8966688280183348440/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/phat-ngon-tuan-viet-nam-quan-tri-va-dau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8966688280183348440'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8966688280183348440'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/phat-ngon-tuan-viet-nam-quan-tri-va-dau.html' title='Phát ngôn Tuần Việt Nam: Quan trí và dấu ấn!'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-b7bDrPu7Nu8/TtQMyA__pXI/AAAAAAAAAyc/X9Uvw1HX1ms/s72-c/Hoang-Huu-Phuoc_1322130103.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1774451211035963822</id><published>2011-11-27T07:01:00.000+07:00</published><updated>2011-11-27T07:02:51.322+07:00</updated><title type='text'>Link hay</title><content type='html'>&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/11/25/chuy%E1%BA%BFn-xe/"&gt;Chuyến xe&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1774451211035963822?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1774451211035963822/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/link-hay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1774451211035963822'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1774451211035963822'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/link-hay.html' title='Link hay'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6956428292836548460</id><published>2011-11-24T13:14:00.028+07:00</published><updated>2011-12-31T00:40:00.092+07:00</updated><title type='text'>Gửi các bạn chống cộng "nhiệt tình" ở Hải ngoại (!)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-9n6MQ8YHeKE/Ts4DNOheqHI/AAAAAAAAAyQ/xq4vYfEJ0n8/s1600/22023837.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 234px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-9n6MQ8YHeKE/Ts4DNOheqHI/AAAAAAAAAyQ/xq4vYfEJ0n8/s320/22023837.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5678479705932474482" /&gt;&lt;/a&gt;Ông mất đã được 10 năm, bài hát ông viết đã hơn 40 năm, nếu ông còn sống, năm nay, ông đã 72 tuổi.&lt;br /&gt;Tôi đang nói về Trịnh Công Sơn với những ca khúc da vàng mà điển hình là &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=T5EZORls6MQ"&gt;"Gia tài của mẹ".&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngưỡng mộ con người dường như được coi là &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=Rx4aCEQ9oYU&amp;feature=related"&gt;yếu đuối, ủy mị&lt;/a&gt; đó. &lt;br /&gt;Ông đã nói về quê hương, về Việt nam như một lời tiên tri, một sự thách thức với thế hệ trẻ mà sự đổi thay chính là trách nhiệm của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Một ngàn năm nô lệ giặc tầu&lt;br /&gt;một trăm năm đô hộ giặc tây&lt;br /&gt;hai mươi năm nội chiến từng ngày&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, ruộng đồng khô khan&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, nhà cháy từng hàng "&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Vâng, đó chính là gia tài của mẹ Việt nam:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;".... một bọn lai căng&lt;br /&gt;...... một lũ bội tình" &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai nói với các bạn là &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=IX8MN0bi98w&amp;feature=related"&gt;Cộng sản Việt nam sợ Trung Cộng?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Người Việt nam trong lịch sử đã luôn phải đấu tranh để giữ nước trước người phương Bắc tham lam và ngu dốt.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Nếu họ hèn nhát, ngày nay, các bạn còn đất mẹ để nhớ đến hay không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu chiến tranh xẩy ra, các bạn ở hải ngoại - đi xe đẹp, nhà to - về cầm súng để chứng minh cho lòng can đảm của các bạn hay không (?); hay những kẻ đổ máu chính là con em dân nghèo Việt nam và con em dân nghèo Trung Hoa (?); hay các bạn tự coi mình là "quí - xờ - tộc", giữ vai trò &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"lãnh đạo"&lt;/span&gt;, còn kẻ đổ máu phải là .....dân nghèo (?)...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn hô hào thì các bạn về mà đánh Cộng sản Việt nam, theo &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_T%E1%BB%91ng"&gt;"Anh Hùng Lý Tống"&lt;/a&gt; mà cầm súng chống lại chính những người máu đỏ da vàng, những người lính thôn quê, vắt mũi chưa sạch, đi nghĩa vụ quân sự vì đơn giản là họ phải đi????. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chính các bạn là kẻ hèn nhát, "một bọn lai căng...một lũ bội tình". &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, hãy: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Dạy cho con tiếng nói thật thà&lt;br /&gt;mẹ mong con chớ quên màu da&lt;br /&gt;..... &lt;br /&gt;mẹ mong con lũ con đường xa&lt;br /&gt;ôi lũ con cùng cha, quên hận thù" &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trịnh Công Sơn &lt;/span&gt;còn viết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"...con chớ quên màu da, nước Việt xưa&lt;br /&gt;mẹ mong trông con mau bước về nhà..." &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Gia tài của mẹ, một rừng xương khô&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, một núi đầy mồ"&lt;/span&gt;, nhưng đừng đứng xa ném đá, chửi vọng về,&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; hãy làm điều gì đó thực tế cho chính bạn, cho con cái bạn, và cho dân tộc Việt nam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nền dân chủ kiểu Mỹ, ai chẳng thích, tôi cũng thích, nhưng trước mắt, chỉ thích hợp với nền văn minh Mỹ, chưa phải ở Việt nam. Có thể ngày mai, nền dân chủ đó sẽ hình thành ở Việt nam, có thể tháng sau, có thể năm sau hoặc thập kỷ sau, tôi mong điểu đó lắm, nhưng chừng nào các bạn còn thù hận, chừng nào các bạn còn cay đắng thì nền dân chủ đó chưa nên có ở Việt nam vì có gì đảm bảo rằng các bạn sẽ không kích động một phong trào trả thù man rợ những người Cộng sản mà nhiều khi, chính họ cũng không hiểu họ đã và đang làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng mạn phép hỏi các bạn: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Những người lính Trung quốc bị dồn sang đánh Việt nam năm 1979 có tội gì và họ chết vì cái gì?&lt;/span&gt;".&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn được sinh ra trong bối cảnh như vậy, con cái bạn bị bắt đi lính như thế và chết như thế ở Việt nam thì bạn nghĩ gì? Các bạn còn ủng hộ chiến tranh nữa hay không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, bạn là "Chính nghĩa Quốc gia", bạn muốn thay đổi Chính trị ở Việt nam để Cộng sản không còn ngu dân, đàn áp...nữa....&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Đấy là bạn nghĩ thế!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thường nực cười khi nghĩ đến việc các bạn mon men đến tòa thị chính của thành phố nào đó ở Hoa kỳ,&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=7xoAHq05ga0"&gt; yêu cầu không treo cờ Cộng sản Việt nam&lt;/a&gt; nhân ngày quốc khánh để thể hiện nguyện vọng, chính kiến của "Cộng đồng Hải ngoại" (!)....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tôi là người Tin lành, tất nhiên, không thể ủng hộ một kiểu vô thần như Chủ nghĩa Cộng sản, nhưng trong giai đoạn nhất định, với nhận thức người dân còn hạn chế, thì chính quyền của họ có tác dụng nhất định cho cộng đồng đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng thế mà năm 1954, khi hiệp định Geneve được ký, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tổng thống Mỹ Eisenhower lại tin rằng khoảng 80% dân số Việt Nam sẽ bầu cho Hồ Chí Minh nếu cuộc tổng tuyển cử được thi hành"&lt;/span&gt; &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Gen%C3%A8ve,_1954"&gt;(Theo wikipedia)&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tôi thường có một câu hỏi:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;-Có mười thằng, trong đó có 9 thằng mù và 1 thằng sáng thì chúng sẽ bầu ai làm người đại diện cho mình?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn có nghĩ là họ bầu cho thằng sáng?&lt;br /&gt;Tôi không nghĩ thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cần người đại diện cho họ, thông hiểu họ chứ không bầu cho kẻ tự cho là khôn, là sáng. Tất nhiên, thằng mù sẽ hiểu thằng mù hơn thằng sáng vì thằng sáng có mù đâu mà biết thằng mù nghĩ gì.&lt;br /&gt;Vì vậy, họ sẽ bầu cho thằng mù, may lắm, nếu có thằng chột ở đó, họ sẽ bầu cho thằng chột vì ít nhất, thằng chột cũng mù như thằng mù và nó nhìn thấy những gì thằng mù không thấy với &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"tư cách" &lt;/span&gt;của một thằng sáng.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhắc lại, đó chỉ là may mắn nếu thằng chột được bầu để đại diện cho một lũ mù!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng mù hay thằng chột sẽ hiểu người mù, thông cảm cho người mù, dẫn đường cho người mù trong thế giới mù lòa; và bạn có bao giờ nghĩ rằng bạn hoàn toàn sáng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, thưa bạn, nếu bạn sáng hoàn toàn, bạn đã phải ra đi trước năm 75 vì miền Nam sẽ thất thủ, bạn sẽ không bị cầm tù, bạn sẽ &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"tiên đoán"&lt;/span&gt; được nước Mỹ sẽ bỏ rơi miền Nam để tính đến con bài lớn hơn mang tính toàn cầu là lấy lòng người Trung Quốc để chống lại Liên xô (cũ)....&lt;br /&gt;Nếu bạn không tính được nước cờ đó thì bạn không hẳn là kẻ sáng và bạn &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;đừng đổ lỗi cho ai về việc đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi...thật sỉ nhục, các bạn chửi rủa những kẻ trước kia là đồng đội, tướng lĩnh của các bạn, các bạn chửi rủa &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=xXQj_iqVx4Q&amp;feature=related"&gt;Nguyễn Cao Kỳ&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=CDubLfEBdpY&amp;feature=related"&gt;chửi rủa con gái ông - Nguyễn Cao Kỳ Duyên; chửi Khánh Ly;&lt;/a&gt;  lên youtube chửi rủa &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=RrDpoVW0cJ8"&gt;Lê thị Công Nhân là con điếm&lt;/a&gt; vì đã ngồi tù vì lý tưởng mà các bạn theo đuổi, &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=pycnfVOOWBA&amp;feature=related"&gt;đòi lại vài ngàn đô các bạn cho Nhân vay vì lý do nào đó mà khi gặp khó khăn, Nhân không thể trả nổi&lt;/a&gt;....;  &lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/category/d%C6%B0-lua%CC%A3n-huy-quang-piano/"&gt;các bạn chửi Đào Hiếu&lt;/a&gt;, một kẻ thân cô, thế cô, một mình đứng lên nói lên tiếng nói của chính các bạn;  và, các bạn &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=tR_l3okSYUU"&gt;chửi cả Trịnh Công Sơn&lt;/a&gt; - kẻ đã đau đớn, xót thương về cuộc chiến, về thân phận Việt trong nội chiến, kẻ từ hơn 40 năm về trước đã tiên tri, hiểu rõ các bạn ngày hôm nay, đọc sâu vào tâm khảm các bạn, về các bạn trong &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Gia tài của mẹ"&lt;/span&gt;, về &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"...những đứa con đường xa...lai căng..."&lt;/span&gt; và &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"....bội tình...."&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;("Gia tài của mẹ" được viết vào khoảng năm 1968)&lt;/span&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vạn vật luôn vận động và phát triển, ngày nào đó, khi &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Anh hùng Lý Tống"&lt;/span&gt; của các bạn lựa chọn một cách bày tỏ chính kiến khác, không cướp máy bay rải truyền đơn, không chủ trương thay đổi Chính trị bằng bạo lực, không làm theo những gì các bạn cho là phải, vay các bạn vài ngàn đô mà do bị cầm tù vì cùng chung lý tưởng của các bạn rồi chưa trả được...., thì tôi cũng chưa có bằng chứng nào thuyết phục để không nghi ngờ các bạn sẽ chửi ônglà đồ phản quốc, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"đĩ đực dân chủ"&lt;/span&gt;, hèn hạ, phản trắc....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng ái ngại cho nhạc sĩ Phạm Duy, khi ông đã già, muốn quay lại quê hương, nơi ông đã sinh ra để nhớ, để yêu, để nói lên tiếng nói của chính mình, thì các bạn sẽ gọi ông là đồ phản trắc, thằng nọ, thằng kia.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã bao giờ các bạn nhìn lại chính mình, chửi rủa chính con người các bạn đã quá kiêu ngạo, mù lòa mà không nhìn thấy 90 triệu người Việt nam đang hàng giây, hàng phút phấn đấu vươn lên trong nấm mồ hoang tàn chiến tranh để lại; các bạn không nhìn thấy những &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/12/nhung-bac-si-thuong-xuyen-giap-mat-tu-than/"&gt;bác sĩ hàng ngày bên giường bệnh&lt;/a&gt;, với đồng lương ít ỏi, nhưng họ vẫn cố phải vui vì được sống, được phục vụ....Các bạn lấy bằng chứng gì để các bạn tin rằng các bạn thông minh hơn, yêu nước hơn 90 triệu người Việt nam ở tại quê hương kia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nữa, hãy nhớ đến &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt;, người thầy của tôi, của chúng tôi, những người như tôi và hi vọng là của bạn, nếu bạn không quá kiêu căng; và hãy nhớ đến những lời dạy của ông, dù ông có được coi là ngây thơ về chính trị chăng nữa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"...Dạy cho con tiếng nói thật thà&lt;br /&gt;mẹ mong con chớ quên màu da&lt;br /&gt;con chớ quên màu da, nước Việt xưa&lt;br /&gt;mẹ mong trông con mau bước về nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mẹ mong con lũ con đường xa&lt;br /&gt;ôi lũ con cùng cha, quên hận thù..." &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Vâng, "ôi lũ con cùng cha, quên hận thù" !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chúng không thể quên, và tốt nhất, nếu chúng không thể, chúng hãy chết đi để mở đường cho một thế hệ mới, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;thế hệ Việt nam biết yêu thương, tha thứ&lt;/span&gt;;  và một ngày nào đó, quốc kỳ Việt nam sẽ không mang màu đỏ, không mang màu vàng - màu đó sẽ là màu&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; của tự do, của lòng bác ái và tình yêu,&lt;/span&gt; màu của sự ngây thơ chính trị đáng yêu của Trịnh Công Sơn như Steve Jobs đã từng nói &lt;a href="http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/steve-jobs-stanford-commencement-speech.html"&gt;"hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ!"&lt;/a&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(stay hungry, stay foolish)&lt;/span&gt;.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;.....Vâng, vì ông - &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt; - đã khát khao hòa bình và &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"foolish"&lt;/span&gt; trong tình yêu cho chính bản thân ông và dân tộc Việt nam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đêm San Jose November 23/2011&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/8sFOmBDl8lY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Một ngàn năm nô lệ giặc tầu&lt;br /&gt;một trăm năm đô hộ giặc tây&lt;br /&gt;hai mươi năm nội chiến từng ngày&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, để lại cho con&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, là nước Việt buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nột ngàn năm nô lệ giặc tầu&lt;br /&gt;một trăm năm đô hộ giặc tây&lt;br /&gt;hai mươi năm nội chiến từng ngày&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, một rừng xương khô&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, một núi đầy mồ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạy cho con tiếng nói thật thà&lt;br /&gt;mẹ mong con chớ quên màu da&lt;br /&gt;con chớ quên màu da, nước Việt xưa&lt;br /&gt;mẹ mong trông con mau bước về nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mẹ mong con lũ con đường xa&lt;br /&gt;ôi lũ con cùng cha, quên hận thù&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngàn năm nô lệ giặc tầu&lt;br /&gt;một trăm năm đô hộ giặc tây&lt;br /&gt;hai mươi năm nội chiến từng ngày&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, ruộng đồng khô khan&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, nhà cháy từng hàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngàn năm nô lệ giặc tầu&lt;br /&gt;một trăm năm đô hộ giặc tây&lt;br /&gt;hai mươi năm nội chiến từng ngày&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, một bọn lai căng&lt;br /&gt;gia tài của mẹ, một lũ bội tình. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Di3T1i6WP7Y" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Comments:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Anonymous said...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;    Rằng hay thì thật là hay ( truyện Kiều )&lt;br /&gt;    " Nhiệt tình" thì tốt chứ , bất kể khuynh hướng chính trị .&lt;br /&gt;    Nhưng bạn tin là những người cầm quyền hiện nay ở VN "nhiệt tình" với dân tộc , với CNCS mà họ tung hô à ? Bạn hãy nhìn những gì họ làm cho công nhân , thành phần họ phong là giai cấp tiên phong và những gì họ làm/ thu về cho cá nhân , gia đình , con cái họ .&lt;br /&gt;    Về TCS ,trước 75 ở miền Nam , cũng như nhiều thanh niên khác tôi cũng nghĩ như bạn nghĩ bây giờ : TCS đứng ngoài chính trị , chỉ nói lên tình tự dân tộc ( như bạn viết ). Nhưng qua những tài liệu / bài viết của những người trong hàng ngũ CS ,ông ấy viết những bài ca phản chiến để tiếp sức cho quân "giải phóng ". Như vậy là đứng hản về một bên để tiêu diệt bên kia - tiêu diệt cái chế độ tuy chưa phải là dân chủ và còn nhiều tệ hại nhưng ít ra cũng cho TCS tự do sáng tác hơn . Nếu TCS sống ở miền Bắc đã không có những ca khúc da vàng . Nếu đúng là viết tiếp sức cho "quân giải phóng" ( không thấy ông và gia đình cải chính )thì TCS chỉ là một cán bộ văn công - như tâm lý chiến ở miền Nam ( dĩ nhiên có tài )và những người ái mộ ông ở miền Nam trước 75 đã bị lừa .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ Gàn&lt;br /&gt;Saturday, November 26, 2011 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HUYQUANG said...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Thưa bác,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    TCS đã góp phần quan trọng làm cho cuộc chiến sớm chấm dứt.&lt;br /&gt;    Cuộc chiến đó là cuộc chiến ý thức hệ, một bên là Nga, Trung Cộng - bên kia là khối dân chủ, đứng đầu là Mỹ.&lt;br /&gt;    Bác có đồng ý là Việt nam đã trở thành nạn nhân lớn nhất của 2 ý thức hệ đó không?&lt;br /&gt;    Khoảng từ 3 đến 5 triệu người Việt đã chết,chưa kể hậu quả về sau .&lt;br /&gt;    Vâng, rất rất rất nhiều máu người Việt đã đổ xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;    Vì cái gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Chiến tranh hiện đại, súng đạn gần như là yếu tố chính quyết định thắng thua. Do phong trào phản đối chiến tranh VN trong nội bộ nước Mỹ và trên thế giới lên cao, lợi dụng quan hệ Trung - Nga rạn nứt, sau hiệp định Pari, người Mỹ đã rút khỏi miền Nam để lấy lòng Bắc Kinh chống lại Liên xô, họ đã cắt viện trợ cho miền Nam; trong khi đó, như Tổng thống Eisenhower từ năm 54 đã cho rằng 80% người Việt theo ông Hồ Chí Minh, thì về cả sức người lẫn khí tài, miền Nam sẽ giữ nổi không vì lúc đó, Trung Cộng và Nga xô vẫn viện trợ khí tài và lương thực cho Bắc Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc này giống như 10 anh em nhà kia, vì một lý do nào đó, 8 thằng được trang bị đầy đủ vũ khí, nhảy vào đánh 2 thằng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(có thể được coi là dũng cảm)&lt;/span&gt; bị thiếu hụt cả về vũ khí và viện trợ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Đó là tôi chưa nói đến chính sách đàn áp Cộng sản theo kiểu Trung cổ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(lê máy chém đi khắp miền Nam tố cộng, diệt cộng&lt;/span&gt;) của Tổng thống Ngô Đình Diệm đã làm cho người Việt theo cộng sản căm thù chế độ miền Nam đến tột đỉnh; và chính người Mỹ sau này đã phải hậu thuẫn loại bỏ Tổng thống và gia đình ông ra khỏi chính trường miền Nam Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Một thế cờ chắc chắn sẽ thua thì có nên chăng kéo dài cuộc chiến để xương máu đổ thêm? Ở khía cạnh này, ông Dương Văn Minh có đúng không khi tuyên bố đầu hàng để &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"nồi da"&lt;/span&gt; ngưng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"nấu thịt"?&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Nếu ông không tuyên bố đầu hàng, rất nhiều bác ở Hải Ngoại còn có thể ngồi đây để cùng con cháu vui chơi hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;TCS có công hay có tội?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Với khía cạnh đó, TCS vô tình hay hữu ý đã làm cho cuộc chiến sớm chấm dứt và đối với tôi, đó là việc làm lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại liên tưởng chuyện 10 anh em nhà kia, trong đó, 8 thằng đánh 2 thằng, 2 thằng kia sống sót lại không biết ơn thằng đứng ra can có tên TCS, mà lại trách nó là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tại sao mày không để cho chúng tao chết (?)".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 30 tháng 4, TCS reo hò trên đài, đây có lẽ là sự ngây thơ của ông lúc đó, vì chặng đường còn dài mới có cơm no, áo ấm, mới có đoàn kết, dân chủ thực sự. Có thể ông reo vui hơi sớm. Tuy nhiên, tôi hiểu sự "foolish" của ông. Ông vui vì chiến tranh chấm dứt, anh em một nhà không bắn, giết nhau, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đất không chịu trời thì trời phải chịu đất"&lt;/span&gt;, hãy nhịn đi, có hòa bình cái đã, mọi thứ dần sẽ ổn, đã làm sao(?); &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;nhưng đừng hối, đừng chửi bới mà hãy xây dựng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là điều tôi muốn nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cho rằng TCS chưa bao giờ đứng ngoài chính trị, song, cách làm của ông mang tính nhậy cảm cao, nhiều khi ngu dốt một cách đáng yêu và đầy tình người của một nghệ sĩ tài năng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác không thấy Stenve Jobs cũng kêu gọi "foolish" hay sao, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;không có ngu dốt, lấy đâu ra khôn ngoan?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng tin rằng TCS cũng chẳng đoán được người Mỹ sẽ bỏ rơi miền Nam, nhưng ông thấy miền Nam bị phân hóa, tranh giành quyền lực, lật đổ lẫn nhau, tham nhũng, rồi rất nhiều người theo cộng sản mặc dù khoác trên mình &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;bộ cánh dân chủ Mỹ&lt;/span&gt;. Vậy, vấn đề ở đây là dân trí chứ không phải bộ cánh dân chủ có thể khoác vào bất cứ bờ vai ai. &lt;br /&gt;Và có lẽ chính vì vậy, có thể ông - Trịnh Công Sơn - khi chưa tìm thấy cứu cánh nào khác, đã mơ đến một thế giới đại đồng, đến chủ nghĩa Cộng sản....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một giai đoạn nhất định nào đó, nhiều khi một bộ máy thống trị này lại có lợi hơn một bộ máy thống trị được cho là tiên tiến hơn. &lt;br /&gt;Câu chuyện về người chột tôi kể trên ám chỉ điều đó - không phải thằng sáng lúc nào cũng có ích cho thằng mù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chiến tranh Việt nam là một ví dụ lớn về điều đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên khía cạnh này, tôi cho rằng người Mỹ có tội lớn trong việc can thiệp không đúng cách, đúng chỗ ở Việt nam. Họ có thể thành công ở Nam Hàn, Đài loan và nhiều nơi khác, nhưng không ở Việt nam. Họ có thể mất 58 ngàn binh sĩ, nhưng máu người Việt đã đổ bao nhiêu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng cho rằng sự ngây thơ của TCS là ở chỗ tôi nói đến ở trên - không thể có thế giới đại đồng chừng nào con người còn thống trị; còn nền dân chủ Mỹ chỉ tốt nhất có thể mà thôi, nó sẽ có rất rất nhiều bất cập bởi tầng lớp giàu có tham lam và người lao động bị vặt kiệt sức lực. &lt;br /&gt;Song, xét về con người, tính nhân văn, TCS là tấm gương để chúng ta noi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tôi tin rằng ông không lừa ai mà ông đã tin những điều ông nghĩ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rất nhiều người cộng sản đã tin vào con đường của mình, nhưng khi bị vật chất, dục vọng cám dỗ, nhiều người đã sa ngã, và âu cũng là con người, vấn đề là phải giải quyết nó thế nào thôi. Chính vì vậy, tôi đã viết trong bài viết:&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "Nhiều khi, chính họ cũng không hiểu họ đã và đang làm gì".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, đừng mất lòng tin, song cũng đừng tin vào nền dân chủ Mỹ quá vì nền dân chủ đó cũng do con người tạo nên.&lt;br /&gt;Hãy nhìn vào 40% tài sản nước Mỹ đang nằm trong 1% dân số thì ta sẽ hiểu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và chính vì vậy, dù rất thích Mỹ, nhưng tôi tin vào Đức Chúa Trời; và rất tiếc, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Trịnh Công Sơn &lt;/span&gt;đã không làm điều đó, nhưng đối với tôi, ông vẫn đáng yêu,&lt;span style="font-weight:bold;"&gt; đáng trân trọng với tiêu chí của một con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6956428292836548460?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6956428292836548460/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gui-cac-ban-chong-cong-nhiet-tinh-o-hai.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6956428292836548460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6956428292836548460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gui-cac-ban-chong-cong-nhiet-tinh-o-hai.html' title='Gửi các bạn chống cộng &quot;nhiệt tình&quot; ở Hải ngoại (!)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-9n6MQ8YHeKE/Ts4DNOheqHI/AAAAAAAAAyQ/xq4vYfEJ0n8/s72-c/22023837.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-871272296394757329</id><published>2011-11-24T02:14:00.001+07:00</published><updated>2011-11-24T02:14:50.860+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=OeMab58WDF4&amp;feature=player_embedded#!"&gt;Yamaha Piano Factory Tour &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-871272296394757329?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/871272296394757329/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/yamaha-piano-factory-tour.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/871272296394757329'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/871272296394757329'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/yamaha-piano-factory-tour.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8670030089977214109</id><published>2011-11-21T13:04:00.005+07:00</published><updated>2011-11-28T11:45:06.294+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (8)</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ngôn ngữ là rào cản lớn nhất ở Mỹ với tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng ngày mổi buổi tối sau khi đi làm về, tôi thường xem báo điện tử của Viêt Nam như vnexpress.com, dantri.com.vn, tuoitre.com.vn or tinthethao.com. Phần lớn thời gian, tôi đọc mục tin thể thao cũng như tin thế giới của trang vnexpress.net.&lt;br /&gt;Mấy hôm nay tôi có đọc những bài thuộc chủ đề về người Việt ở Mỹ và thấy tâm đắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một điều mình muốn chia sẻ là với những người trẻ mới sang Mỹ khoảng 5 hay 7 năm thì việc có tấm bằng đại học thì rất là dể nhưng chuyện tìm được công việc với thu nhập cao thì khó và sẽ lại càng khó hơn với tình hình kinh tế hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình xin đơn cử tường hợp cua bản thân mình. Mình sang My được khoảng 11 năm. Củng như bao nhiêu người trẻ Việt Nam, mình củng dăng ký vào đại học cộng đồng 2 năm, sau đó chuyển lên bậc đại học cao hơn thêm 2 năm nửa thì mình tốt nghiệp với tấm bằng cư nhân. Nếu mình tiếp tục ở lại trường học thêm 2 năm nửa thì sẻ đươc tốt nghiệp với bằng thạc sỉ. Điều mình muốn nói ở đây là việc học DH ở Mỷ không khó như ở VN, mà có thể nói là rất là dể. Nhưng vấn dề quan trọng là khi ra trưởng rồi, mình co tim được việt làm hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc hạn chế lớn nhất của những người VN như mình là vấn đề ngôn ngử. Tụi này dều bị nói không đúng giọng nên rất khó để giao tiếp với người bản xứ. Nếu có tấm bằng DH mà nói tiếng Mỷ không lưu loát thì sao tìm dược việc lảm dúng với trình độ của mình, nói chi mà mơ tưởng đến thu nhập $250000 một năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại vân đề của mình, mình ra trường cùng với nhóm bạn khoảng trên 10 người. Tất cả đều giống như mình cả, nghĩa là, vừa học vừa đi làm, học thì giỏi nhưng đèu vấp phải vấn dề ngôn ngử, túc là khi nói ngươi bản xứ rất khó mà hiểu mình ngay.&lt;br /&gt;Sau 2 năm tụi này nhìn lại, ai củng có được việc làm cả, mà chẳng người nào làm dúng nghành mình học cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng về bản thân mình, khi ra trường mình nợ tiền học la $15000. khi ra trường mình xin dược làm việc full time nơi chổ làm củ nhưng lương thì rât thấp. lúc trước mình học về ngành quản lý dử liệu thông tin, nhưng mình tim việc cả 6 tháng mà không dược. Ngôn ngử là hạn chế rất lớn trong thời gian tìm việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng mình củng tìm được một công việc là Office Assistant trong toà án của quận cam (công việc hoàn toàn không liên quan tới nghành học của mình). Nhờ cần cù và chịu khó nên sau khoảng 4 năm thì giờ thu nhập của mình chỉ vào khoảng $50.000 một năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với khoảng thu nhập này, cộng với lương của vợ nên gia đình mình có thu nhập khoãng $80000 một năm. Với thu nhập này, tụi mình còn phải đóng thuế, bảo hiểm,... tụi nay chi mang về được khoảng $45000 thôi. Nghĩa là khoãng $3.700 một thảng. Bao nhiêu đấy thì bạn nghỉ xem cuộc sống ở Mỷ này có thoai mái không? Mỗi tháng gia dình mình củng như hầu hết mọi người ở Mỷ phải trả những chi phi căn bản như, tiền nhà, tiền xe, tiền bảo hiểm nhà, bảo hiểm xe, tiền thuế lưu hành xe, tiền thuế dất vào khoãng 1.1% so với giá nhà lúc mình mua, tiền dt nhà, dtdd, tiển internet, tiền xăng, tiền gas, tiền diện, tiền rác, tiền ăn, (gia đình mình có baby nên phải tốn thêm tiền sữa, tiền tả, và tiền giữ trẻ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu đấy thì bạn củng thấy, với gia đình thu nhập khoãng $80000 một năm. mà cuối năm không dư được tí nào cả. Đến đây chắc bạn củng thấy được c/s ở Mỷ là như thế nào rồi.&lt;br /&gt;Cám ơn bạn đã đọc bài này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Son Dao&lt;/span&gt; &lt;a href="http://vnexpress.net/comment/2010/08/3ba3e766/"&gt;(theo vnexpress)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Bình luận:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một trong những cách mà người ở Mỹ bộc bạch suy nghĩ của mình. Đọc bài viết, bạn sẽ hiểu được thông điệp người viết muốn nói. Tuy chấm phẩy không đúng chỗ, sai chính tả, nhưng anh ta tốt nghiệp đại học, anh ta không "care", tôi cũng tin là không phải anh ta dốt, anh ta không có thời gian rườm rà, anh ta muốn nói điều anh ta nói và anh ta đã làm tốt và tôi tin là mọi người đọc đều hiểu. Để thu nhập 80 ngàn một năm ở Mỹ không phải là dễ. Những gì anh ta nói tôi tin là thật vì tôi đang ở Mỹ và hầu như ai ở Mỹ cũng biết điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài viết ngắn, sai chính tả, nhưng là bức tranh đơn sơ, rách nát về một &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"giấc mơ Mỹ" (!).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8670030089977214109?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8670030089977214109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/giac-mo-my-8.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8670030089977214109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8670030089977214109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/giac-mo-my-8.html' title='Giấc mơ Mỹ (8)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5228539597802969012</id><published>2011-11-21T02:41:00.006+07:00</published><updated>2011-11-28T11:45:41.453+07:00</updated><title type='text'>Quyền Văn Minh</title><content type='html'>Có lẽ có nhiều người không thích ông. Ông không quan tâm. Đời ông yêu 2 người "đàn bà" lẳng lơ, đó là cây kèn và Jazz. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jazz đối với ông là tất cả với niềm đam mê vô tận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghệ sĩ &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Quyền Văn Minh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cũng nói đến một nền văn hóa - văn hóa của Jazz, của Iphone, của Steven Jobs, của Bill Gate hay Microsoft, Warren Buffet, google, của nhân đạo - bạo lực và quần Jean... Chúng ta cũng vô tình hay hữu ý thừa hưởng hay chịu đựng nền văn hóa đó dù chúng ta có thích hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu nền văn hóa đó mặc dù vẫn yêu dân tộc tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyền Văn Minh, Khang Nhi, ban nhạc Sông Hồng, Tuyết Loan với &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;All of Me:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/tgcFYEYeGl4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;&lt;br /&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5228539597802969012?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5228539597802969012/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/quyen-van-minh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5228539597802969012'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5228539597802969012'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/quyen-van-minh.html' title='Quyền Văn Minh'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/tgcFYEYeGl4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8458795669129935384</id><published>2011-11-20T00:35:00.003+07:00</published><updated>2011-11-28T11:46:34.432+07:00</updated><title type='text'>Tu và tù</title><content type='html'>&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/11/19/hai-th%E1%BB%A9-t%E1%BB%B1-do/"&gt;Trích Dao Hiêu's blog&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.....Một hôm, một vị sư ở tu viện của chúng tôi được thỉnh đi dạy thiền ở trong một nhà tù mới gầnPerth, nơi mà tình hình an ninh được kiểm soát hết sức chặt chẽ. Một nhóm tù nhân đã trở nên quen biết và kính trọng thầy ấy. Vào cuối một thời pháp thoại, họ bắt đầu hỏi thầy về nếp sống hằng ngày trong một tu viện Phật giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy trả lời: “ Buổi sáng chúng tôi thức dậy lúc 4 giờ. Đôi khi cũng lạnh lắm vì phòng chúng tôi không có máy sưởi. Chúng tôi ăn mỗi ngày một bữa, tất cả thức ăn đều bỏ chung vào một bình bát. Vào buổi chiều và tối chúng tôi không ăn. Dĩ nhiên là cũng không có chuyện sex hoặc rượu chè. Chúng tôi cũng không có vô tuyến truyền hình, truyền thanh, hay âm nhạc. Chúng tôi không bao giờ xem phim, mà cũng không chơi thể thao. Chúng tôi nói ít, làm việc nhiều, và dành thời gian rảnh ngồi tọa thiền, theo dõi hơi thở. Chúng tôi ngủ trên sàn nhà.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người tù tỏ ra hết sức ngạc nhiên về sự kham khổ của nếp sống tu hành. So sánh với tu viện, thì nhà tù hết sức nghiêm nhặt này trở thành một khách sạn năm sao. Quả thật, một người tù đã quá thương cảm hoàn cảnh thanh bần của vị sư đồng môn của tôi đến độ quên khuấy là mình đang ở đâu và anh ta chợt nói, “ Sống trong tu viện cực khổ quá. Hay thầy đến ở đây với chúng con đi!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người trong phòng ai cũng bật cười. Tôi cũng bật cười khi nghe thầy ấy kể lại câu chuyện. Rồi tôi bắt đầu suy nghĩ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thật tu viện của tôi kham khổ hơn cả nhà tù khắc nghiệt nhất, tuy nhiên nhiều người tự nguyện đến đây và họ cảm thấy hạnh phúc. Trong khi đó, nhiều người lại muốn thoát khỏi nhà giam kia, và không cảm thấy hạnh phúc ở đó. Tại sao như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì các thầy muốn sống ở tu viện, còn phạm nhân thì không muốn ở tù. Sự khác nhau là ở chỗ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất cứ nơi nào mà bạn không muốn ở thì dù cho có tiện nghi đến đâu chăng nữa, đối với bạn, nó cũng là một nhà tù. Đây là ý nghĩa thật sự của chữ “tù”. Nếu bạn đang làm một công việc mà mình không thích thì bạn cũng đang ở tù. Nếu bạn đang có một mối quan hệ mà mình không mong muốn thì các bạn cũng đang ở tù. Nếu các bạn đang ở trong một thân thể ốm đau bệnh hoạn mà bạn không muốn thì thân thể ấy cũng là một nhà tù đối với bạn.  Nhà tù là bất cứ một hoàn cảnh nào mà bạn không muốn mà lại dính mắc vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì làm thế nào chúng ta có thể thoát khỏi các nhà tù của cuộc đời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ thôi. Hãy thay đổi quan niệm về hoàn cảnh mà bạn đang sống. Thậm chí là ở ngay nhà tù San Quentin, hay thua một chút là ở tu viện của chúng tôi đi, mà bạn thấy muốn sống ở đó thì nơi ấy không còn là một nhà tù đối với bạn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bằng cách thay đổi quan niệm về công việc, về mối quan hệ, về thân thể ốm đau, bằng cách chấp nhận hoàn cảnh thay vì không ưa muốn, thì nó không còn là một nhà tù nữa.&lt;br /&gt;http://www.blogger.com/img/blank.gif&lt;br /&gt;Khi các bạn bằng lòng thì các bạn được tự do.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Trần Ngọc Bảo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Triết lý có vẻ hay, nhưng chỉ phản ánh một chiều. Nếu cuộc sống có nhiều tham vọng thì bạn sẽ tự làm khổ mình, tuy nhiên, nếu không có khát vọng vươn lên, luôn bằng lòng những gì mình có thì vô hình dung, chúng ta đang đi lùi và nhiều khi thành vật cản cho sự tiến bộ xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/steve-jobs-stanford-commencement-speech.html"&gt;Stenven Jobs có nói: "Hãy cứ đói khát (khát vọng), hãy cứ dại dột" (Stay hungry, stay foolish)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8458795669129935384?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8458795669129935384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/tu-va-tu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8458795669129935384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8458795669129935384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/tu-va-tu.html' title='Tu và tù'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2965850372610984566</id><published>2011-11-18T23:03:00.002+07:00</published><updated>2011-11-19T07:51:49.758+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://dantri.com.vn/c132/s132-538478/thot-tim-hanh-trinh-toi-truong-nguy-hiem-nhat-the-gioi.htm"&gt;Thót tim hành trình tới trường nguy hiểm nhất thế giới&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c702/s702-538044/doi-giay-100-trieu.htm"&gt;&lt;br /&gt;Đôi giày 100 triệu!&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2965850372610984566?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2965850372610984566/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/thot-tim-hanh-trinh-toi-truong-nguy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2965850372610984566'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2965850372610984566'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/thot-tim-hanh-trinh-toi-truong-nguy.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8499798950954137735</id><published>2011-11-15T09:34:00.003+07:00</published><updated>2011-11-28T11:47:16.959+07:00</updated><title type='text'>Steve Jobs Stanford Commencement Speech 2005</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/hkvd-dnESDw" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/BEUETlv0igg" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I am honoured to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I've ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That's it. No big deal. Just three stories.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The first story is about connecting the dots.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I dropped out of Reed College [Portland, Oregon] after the first six months, but then stayed around as a drop-in for another 18 months or so before I really quit. So why did I drop out?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It started before I was born. My biological mother was a young, unwed college graduate student, and she decided to put me up for adoption. She felt very strongly that I should be adopted by college graduates, so everything was all set for me to be adopted at birth by a lawyer and his wife. Except that when I popped out they decided at the last minute that they really wanted a girl. So my parents, who were on a waiting list, got a call in the middle of the night asking: "We have an unexpected baby boy; do you want him?" They said: "Of course." My biological mother later found out that my mother had never graduated from college and that my father had never graduated from high school. She refused to sign the final adoption papers. She only relented a few months later when my parents promised that I would someday go to college.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** This is interesting because for many years Jobs was extremely reluctant to discuss his family background in public. He was asked about it in the famous Playboy interview in 1985, for example, and refused point-blank to go into it.**&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And 17 years later I did go to college. But I naively chose a college that was almost as expensive as Stanford, and all of my working-class parents' savings were being spent on my college tuition. After six months I couldn't see the value in it. I had no idea what I wanted to do with my life and no idea how college was going to help me figure it out. And here I was spending all of the money my parents had saved their entire life. So I decided to drop out and trust that it would all work out OK. It was pretty scary at the time, but looking back it was one of the best decisions I ever made. The minute I dropped out I could stop taking the required classes that didn't interest me, and begin dropping in on the ones that looked interesting.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** One of the most interesting back stories of the modern computing and IT industry is how many of its pioneers were college dropouts. Bill Gates and Mark Zuckerberg, for example, both left Harvard in mid-term, and one of Gates's proudest boasts is that he was responsible for persuading Steve Ballmer (now Microsoft's CEO) to drop out of Stanford. The list continues with Larry Ellison, founder of Oracle and Michael Dell, founder of the computer firm that bears his name. And although Google's co-founders, Sergey Brin and Larry Page, did graduate, they both dropped out of their PhD programmes. This rather runs against the conventional narrative – that an expensive college education and a good degree are essential prerequisites for success. **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It wasn't all romantic. I didn't have a dorm room, so I slept on the floor in friends' rooms, I returned Coke bottles for the 5¢ deposits to buy food with, and I would walk the seven miles across town every Sunday night to get one good meal a week at the Hare Krishna temple. I loved it. And much of what I stumbled into by following my curiosity and intuition turned out to be priceless later on. Let me give you one example:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reed College at that time offered perhaps the best calligraphy instruction in the country. Throughout the campus every poster, every label on every drawer, was beautifully hand calligraphed. Because I had dropped out and didn't have to take the normal classes, I decided to take a calligraphy class to learn how to do this. I learned about serif and sans serif typefaces, about varying the amount of space between different letter combinations, about what makes great typography great. It was beautiful, historical, artistically subtle in a way that science can't capture, and I found it fascinating.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;None of this had even a hope of any practical application in my life. But 10 years later, when we were designing the first Macintosh computer, it all came back to me. And we designed it all into the Mac. It was the first computer with beautiful typography. If I had never dropped in on that single course in college, the Mac would have never had multiple typefaces or proportionally spaced fonts. And since Windows just copied the Mac, it's likely that no personal computer would have them. If I had never dropped out, I would have never dropped in on this calligraphy class, and personal computers might not have the wonderful typography that they do. Of course it was impossible to connect the dots looking forward when I was in college. But it was very, very clear looking backwards 10 years later.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** One of the things that everyone who knew Jobs says is that he was obsessed with "taste". He was always ranting against Microsoft because they "had no taste" and one of his great early insights was that computers would become consumer products and, as such, would have to be attractively designed and easy to use. **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Again, you can't connect the dots looking forward; you can only connect them looking backwards. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something – your gut, destiny, life, karma, whatever. This approach has never let me down, and it has made all the difference in my life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My second story is about love and loss.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I was lucky – I found what I loved to do early in life. Woz [Steve Wozniak] and I started Apple in my parents' garage when I was 20. We worked hard, and in 10 years Apple had grown from just the two of us in a garage into a $2bn company with over 4,000 employees. We had just released our finest creation – the Macintosh – a year earlier, and I had just turned 30. And then I got fired. How can you get fired from a company you started? Well, as Apple grew we hired someone who I thought was very talented to run the company with me and for the first year or so things went well. But then our visions of the future began to diverge and eventually we had a falling-out. When we did, our board of directors sided with him. So at 30 I was out. And very publicly out. What had been the focus of my entire adult life was gone, and it was devastating.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** Jobs hired John Sculley, who had been CEO of Pepsi, the drinks company, in the mistaken belief that having an experienced chief executive would free him to do what he really loved doing – which was creating great products. His pitch to Sculley to persuade him to leave Pepsi was: "John, do you really want to spend the rest of your life selling sugared water?" In the short term, appointing Sculley looked like the defining, catastrophic error of Jobs's life. But – with the 20/20 vision of hindsight – he came to see it differently. The idea that getting fired might be a good thing is a bracing idea for young graduates, even Stanford ones. **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I really didn't know what to do for a few months. I felt that I had let the previous generation of entrepreneurs down – that I had dropped the baton as it was being passed to me. I met with David Packard and Bob Noyce and tried to apologise for screwing up so badly. I was a very public failure, and I even thought about running away from the valley. But something slowly began to dawn on me – I still loved what I did. The turn of events at Apple had not changed that one bit. I had been rejected, but I was still in love. And so I decided to start over. I didn't see it then, but it turned out that getting fired from Apple was the best thing that could have ever happened to me. The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything. It freed me to enter one of the most creative periods of my life.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;During the next five years, I started a company named NeXT, another company named Pixar, and fell in love with an amazing woman who would become my wife. Pixar went on to create the world's first computer-animated feature film, Toy Story, and is now the most successful animation studio in the world. In a remarkable turn of events, Apple bought NeXT, I returned to Apple, and the technology we developed at NeXT is at the heart of Apple's current renaissance. And Laurene and I have a wonderful family together.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** Again, a rare insight into his personal life. In a moving tribute his friend Stephen Wolfram recalls seeing this side of Jobs for the first time. "One time I went to see him in NeXT's swank new offices in Redwood City," he recalls. "I particularly wanted to talk to him about Mathematica as a computer language. He always preferred user interfaces to languages, but he was trying to be helpful. The conversation was going on, but he said he couldn't go to dinner, and actually he was quite distracted, because he was going out on a date that evening – and he hadn't been on a date for a long time. He explained that he'd just met the woman he was seeing a few days earlier, and was very nervous about his date. The Steve Jobs, so confident as a businessman and technologist, had melted away, and he was asking me – hardly a noted known authority on such things – about his date. As it turned out, the date apparently worked out – and within 18 months the woman he met became his wife, and remained so until the end." **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I'm pretty sure none of this would have happened if I hadn't been fired from Apple. It was awful-tasting medicine, but I guess the patient needed it. Sometimes life hits you in the head with a brick. Don't lose faith. I'm convinced that the only thing that kept me going was that I loved what I did. You've got to find what you love. And that is as true for your work as it is for your lovers. Your work is going to fill a large part of your life, and the only way to be truly satisfied is to do what you believe is great work. And the only way to do great work is to love what you do. If you haven't found it yet, keep looking. Don't settle. As with all matters of the heart, you'll know when you find it. And, like any great relationship, it just gets better and better as the years roll on. So keep looking until you find it. Don't settle.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My third story is about death.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I was 17, I read a quote that went something like: "If you live each day as if it was your last, some day you'll most certainly be right." It made an impression on me, and since then, for the past 33 years, I have looked in the mirror every morning and asked myself: "If today were the last day of my life, would I want to do what I am about to do today?" And whenever the answer has been "no" for too many days in a row, I know I need to change something.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Remembering that I'll be dead soon is the most important tool I've ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything – all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure – these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;About a year ago I was diagnosed with cancer. I had a scan at 7.30 in the morning and it clearly showed a tumour on my pancreas. I didn't even know what a pancreas was. The doctors told me this was almost certainly a type of cancer that is incurable and that I should expect to live no longer than three to six months. My doctor advised me to go home and get my affairs in order, which is doctor's code for "prepare to die". It means to try to tell your kids everything you thought you'd have the next 10 years to tell them in just a few months. It means to make sure everything is buttoned up so that it will be as easy as possible for your family. It means to say your goodbyes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I lived with that diagnosis all day. Later that evening I had a biopsy, where they stuck an endoscope down my throat, through my stomach and into my intestines, put a needle into my pancreas and got a few cells from the tumour. I was sedated, but my wife, who was there, told me that when they viewed the cells under a microscope the doctors started crying because it turned out to be a very rare form of pancreatic cancer that is curable with surgery. I had the surgery and I'm fine now.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;This was the closest I've been to facing death, and I hope it's the closest I get for a few more decades. Having lived through it, I can now say this to you with a bit more certainty than when death was a useful, but purely intellectual, concept:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;No one wants to die. Even people who want to go to heaven don't want to die to get there. And yet death is the destination we all share. No one has ever escaped it. And that is as it should be, because death is very likely the single best invention of life. It is life's change agent. It clears out the old to make way for the new. Right now the new is you, but some day not too long from now, you will gradually become the old and be cleared away. Sorry to be so dramatic, but it is quite true.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** This breaks the first rule of contemporary American culture – never talk about death. Work out, lose weight, don't smoke, eat carefully. It's a wonderful, liberating break from that infantile, stultifying convention. One wonders if it made his audience shift nervously in their seats. **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Your time is limited, so don't waste it living someone else's life. Don't be trapped by dogma – which is living with the results of other people's thinking. Don't let the noise of others' opinions drown out your own inner voice. And, most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** Jobs never allowed the opinions of others to drown out his own "inner voice". One of my favourite stories about him is about the moment when the Apple design team presented him with the first version of the iPod. He looked at it for a while, turned it over and over, weighed it in his hand and then said: "It's too big." The engineers protested that it was a miracle of state-of-the-art miniaturisation – 1,000 songs packed into that tiny space. Jobs walked over to the fish tank in the corner of his office and dropped the prototype into the water. He then pointed to the bubbles that floated from it to the surface and said: "That means there's still some space in it. It's too big." End of conversation. **&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When I was young, there was an amazing publication called the Whole Earth Catalog, which was one of the bibles of my generation. It was created by a fellow named Stewart Brand not far from here in Menlo Park, and he brought it to life with his poetic touch. This was in the late 1960s, before personal computers and desktop publishing, so it was all made with typewriters, scissors and Polaroid cameras. It was sort of like Google in paperback form, 35 years before Google came along: it was idealistic, and overflowing with neat tools and great notions.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Stewart and his team put out several issues of the Whole Earth Catalog, and then, when it had run its course, they put out a final issue. It was the mid-1970s, and I was your age. On the back cover of their final issue was a photograph of an early morning country road, the kind you might find yourself hitchhiking on if you were so adventurous. Beneath it were the words "Stay hungry. Stay foolish". It was their farewell message as they signed off. Stay hungry. Stay foolish. And I have always wished that for myself. And now, as you graduate to begin anew, I wish that for you. Stay hungry. Stay foolish.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you all very much"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8499798950954137735?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8499798950954137735/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/steve-jobs-stanford-commencement-speech.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8499798950954137735'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8499798950954137735'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/steve-jobs-stanford-commencement-speech.html' title='Steve Jobs Stanford Commencement Speech 2005'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/hkvd-dnESDw/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5687914823468991671</id><published>2011-11-12T00:53:00.000+07:00</published><updated>2011-11-12T00:54:18.180+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://dantri.com.vn/c7/s7-536747/ve-sinh-ban-chai-danh-rang-dung-cach.htm"&gt;Vệ sinh bàn chải đánh răng&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5687914823468991671?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5687914823468991671/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/ve-sinh-ban-chai-anh-rang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5687914823468991671'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5687914823468991671'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/ve-sinh-ban-chai-anh-rang.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7388573216456767188</id><published>2011-11-11T13:49:00.006+07:00</published><updated>2011-11-11T14:15:59.650+07:00</updated><title type='text'>Bình yên?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-nCUdVCJ0GrA/TrzGg0JqjyI/AAAAAAAAAx8/8h61CEvBfvI/s1600/angelina_jolie_con.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 277px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-nCUdVCJ0GrA/TrzGg0JqjyI/AAAAAAAAAx8/8h61CEvBfvI/s320/angelina_jolie_con.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5673627897637277474" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Khi được hỏi:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt; -Vậy cô đã tìm thấy bình yên trong cuộc đời chưa?&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;Angelina đã trả lời:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt; -Tôi không biết. Nhưng khi bạn có con, bạn thức dậy mỗi sáng và thấy thật hạnh phúc khi các con khỏe mạnh, tôi nghĩ đó chính là bình yên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/van-hoa/guong-mat-nghe-sy/2011/06/angelina-truong-hoc-khong-phu-hop-voi-con-toi/"&gt;Theo Vnexpress&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7388573216456767188?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7388573216456767188/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/binh-yen.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7388573216456767188'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7388573216456767188'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/binh-yen.html' title='Bình yên?'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-nCUdVCJ0GrA/TrzGg0JqjyI/AAAAAAAAAx8/8h61CEvBfvI/s72-c/angelina_jolie_con.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4079297598938957109</id><published>2011-11-10T03:03:00.007+07:00</published><updated>2011-11-10T04:36:16.072+07:00</updated><title type='text'>Việc làm từ thiện tại Hoa Kỳ</title><content type='html'>&lt;a href="http://huyquangpiano.com/tin-tuc/484-vic-lam-t-thin-ti-hoa-k-.html"&gt;Làm việc từ thiện tại Hoa Kỳ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://gdptductam.org/vo-ti-phu-bill-gates-song-nhu-the-nao.dtam"&gt;Vợ tỉ phú Bill Gates sống như thế nào?&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4079297598938957109?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4079297598938957109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/viec-lam-tu-thien-tai-hoa-ky.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4079297598938957109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4079297598938957109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/viec-lam-tu-thien-tai-hoa-ky.html' title='Việc làm từ thiện tại Hoa Kỳ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-1761141255049055825</id><published>2011-11-08T11:56:00.007+07:00</published><updated>2011-11-28T11:48:12.118+07:00</updated><title type='text'>Không lấy vợ...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-OuLbfRr93eE/TrjDlTGOZ8I/AAAAAAAAAxA/4K19SB4oWbw/s1600/b%25C3%25B3i.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 120px; height: 120px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-OuLbfRr93eE/TrjDlTGOZ8I/AAAAAAAAAxA/4K19SB4oWbw/s400/b%25C3%25B3i.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5672498776222099394" /&gt;&lt;/a&gt;Nó cũng buôn đàn piano giống tôi. Làm ăn tương đối nghiêm túc nên doanh số cũng được. Chỉ có cái, mặt lúc nào cũng đầy...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"áp bức"&lt;/span&gt; - nói đúng hơn là...bị &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"áp bức"&lt;/span&gt; (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó cũng thích Trịnh Công Sơn giống tôi, thích lắm! &lt;br /&gt;Nhưng khổ cái, nhiều khi, trong lúc tôi đang.....bay rất cao khi nghe Trịnh Công Sơn hát, Trịnh Công Sơn triết lý trong câu hát...thì hắn lại gọi điện hỏi giá Yên hôm nay có tăng không, tình hình đổi Yên có khó không, đàn Piano U3H hôm nay bán bao nhiêu để hết hàng còn nhập tiếp....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Cụt cả hứng!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao nó phải khổ thể nhỉ? Lúc nào đến cũng thấy đầu chổng vào, đít chổng ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhìn mà tội! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đời, đã sống thì ai chẳng phải làm, nhưng khổ cái, nó rất sợ vợ và nó cũng công nhận điều đó. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Và hình như vì sợ vợ mà nó làm nhiều (?).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là tôi nói hình như thôi nhá, vì đời người sống được mấy, biết được mấy trong cái vũ trụ vô hạn này mà dám nói phét. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được một hôm rủ nó đi uống cốc bia xịn &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(bia Tiệp í)&lt;/span&gt;, những 30 ngàn đồng một cốc. Tôi giao hẹn là mỗi thằng uống tối đa là 10 cốc, uống thêm thì tự trả tiền vì tôi chỉ có thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Uống được 3 vại, nó say mèm. Nhân cơ hội, tôi lại lôi &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"lão" &lt;/span&gt;Trịnh Công Sơn ra để đàm đạo, để quên cái...cay đắng hàng ngày nó phải gánh chịu, để &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"bay"&lt;/span&gt; cùng nhau đến &lt;a href="http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Coi-Di-Ve-Khanh-Ly/IWZDFIAD.html"&gt;"Cõi đi về"&lt;/a&gt;, tâm đắc về một nhân vật lịch sử....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa kịp nói gì, nó đã lè nhè:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Trịnh Công Sơn hả???Giỏi lắm, nhưng... tại.... gã.... này... không... có.... vợ !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nó vẫn bị ám ảnh như thế! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ấy vậy mà hội phụ nữ phường luôn đòi đấu tranh cho bình đẳng giới (?).&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Bình đẳng ở đâu nhưng ở nhà nó thì chẳng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Gã nào muốn thành Trịnh Công Sơn thì đừng lấy vợ ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/VW8SfQMrmPc" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Không bao giờ thành đâu...."&lt;/span&gt; - Hắn kết luận như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Một Cõi Đi Về - Trịnh Công Sơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi&lt;br /&gt;Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt&lt;br /&gt;Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt&lt;br /&gt;Rọi suốt trăm năm một cõi đi về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời nào của cây lời nào cỏ lạ&lt;br /&gt;Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua&lt;br /&gt;Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ&lt;br /&gt;Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mây che trên đầu và nắng trên vai&lt;br /&gt;Đôi chân ta đi sông còn ở lại&lt;br /&gt;Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi&lt;br /&gt;Lại thấy trong ta hiện bóng con người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa&lt;br /&gt;Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ&lt;br /&gt;Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ&lt;br /&gt;Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy&lt;br /&gt;Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa&lt;br /&gt;Từng lời tà dương là lời mộ địa&lt;br /&gt;Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi ta về lại nhớ ta đi&lt;br /&gt;Đi lên non cao đi về biển rộng&lt;br /&gt;Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng&lt;br /&gt;Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn&lt;br /&gt;Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhảm nhí&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/trang-chu.html"&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-1761141255049055825?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/1761141255049055825/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/no-cung-buon-giong-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1761141255049055825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/1761141255049055825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/no-cung-buon-giong-toi.html' title='Không lấy vợ...'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-OuLbfRr93eE/TrjDlTGOZ8I/AAAAAAAAAxA/4K19SB4oWbw/s72-c/b%25C3%25B3i.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6198287060237101564</id><published>2011-11-08T11:53:00.001+07:00</published><updated>2011-11-08T11:55:38.302+07:00</updated><title type='text'>Sai lầm mang hậu quả lớn</title><content type='html'>Những ngày đầu, khi đưa trẻ đến trường, đặc biệt là nhà trẻ hay mẫu giáo, cha hoặc mẹ (tốt nhất là mẹ) nên ở lại trường với bé và giảm dần thời gian ở trường với cháu cho đến khi trẻ quen hẳn với môi trường mới.&lt;br /&gt;Tùy theo từng đứa trẻ mà thời gian thích nghi của các cháu khác nhau, có trẻ cần vài ngày, có trẻ cần hàng tuần, vài tuần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đây là thí dụ lớn để chúng ta hiểu thêm về việc đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/11/be-gai-5-tuoi-di-lac-chet-doi-giua-rung/"&gt;Bé gái 5 tuổi đi lạc chết đói giữa rừng &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6198287060237101564?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6198287060237101564/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/sai-lam-mang-hau-qua-lon.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6198287060237101564'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6198287060237101564'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/sai-lam-mang-hau-qua-lon.html' title='Sai lầm mang hậu quả lớn'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3399585724840482233</id><published>2011-11-06T14:05:00.000+07:00</published><updated>2011-11-06T14:06:46.102+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=bI07x2z8a2g&amp;feature=related"&gt;200 USD một đứa trẻ&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3399585724840482233?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3399585724840482233/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/200-usd-mot-ua-tre.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3399585724840482233'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3399585724840482233'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/200-usd-mot-ua-tre.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7689072789780634390</id><published>2011-11-06T10:08:00.004+07:00</published><updated>2011-11-06T10:33:25.280+07:00</updated><title type='text'>Giá trị đồng tiền</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;Đó là những "điệp khúc" mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam)&lt;/span&gt;. Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Vũ Quốc Lịch (Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Mẹ thân yêu của con !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa con ngốc nghếch của mẹ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Trung Hiếu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c25/s25-535063/bai-van-la-cua-hoc-tro-ngheo-gay-soc-voi-giao-vien-truong-ams.htm"&gt;&lt;br /&gt;Nguồn Dân trí&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7689072789780634390?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7689072789780634390/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gia-tri-ong-tien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7689072789780634390'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7689072789780634390'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/gia-tri-ong-tien.html' title='Giá trị đồng tiền'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5906664769700087426</id><published>2011-11-06T02:53:00.000+07:00</published><updated>2011-11-06T02:54:52.591+07:00</updated><title type='text'>Nỗi nhớ mùa đông (Phú Quang)</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/UykD_3dAXgI" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5906664769700087426?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5906664769700087426/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/noi-nho-mua-ong-phu-quang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5906664769700087426'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5906664769700087426'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/noi-nho-mua-ong-phu-quang.html' title='Nỗi nhớ mùa đông (Phú Quang)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/UykD_3dAXgI/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5027044361514735561</id><published>2011-11-06T02:26:00.003+07:00</published><updated>2011-11-06T02:36:14.562+07:00</updated><title type='text'>Bai Khong Ten So 5 by Vu Khanh</title><content type='html'>&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/ORZ7fyhjXQs" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Vũ Thành An&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quấn quít vân vê tà áo&lt;br /&gt;Run run đôi môi mở chào&lt;br /&gt;Tiếng nói thơ dại ngày đó&lt;br /&gt;Bây giờ mộng đời bay cao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Góp hết tương lai vào tiếng&lt;br /&gt;Yêu thương trao em một đời&lt;br /&gt;Hãy sắt se đợi ngày tới&lt;br /&gt;Mai rồi ngọt bùi sẽ chia&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Mai rồi ngọt bùi sẽ chia&lt;br /&gt;Nâng niu cô đơn từng ngày&lt;br /&gt;Xoa tay khi em vào đời&lt;br /&gt;Mà đời còn nhiều đắng cay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy đến chia nhau nghèo khó&lt;br /&gt;Quên lo tương lai mịt mờ&lt;br /&gt;Hãy cố yêu người mà sống&lt;br /&gt;Lâu rồi đời mình cũng qua&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu rồi đời mình cũng qua&lt;br /&gt;Xin em đôi tay nuột nà&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Xin em đôi môi thật thà&lt;br /&gt;Thật thà chịu nhiều xót xa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cố vươn vai mà đứng&lt;br /&gt;Tô son lên môi lạnh lùng&lt;br /&gt;Hãy cố yêu người mà sống&lt;br /&gt;Lâu rồi đời mình cũng qua&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=1y0NChYI8A4&amp;feature=related"&gt;&lt;br /&gt;VU THANH AN Bai Khong Ten So 5 Ngoc Lan &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5027044361514735561?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5027044361514735561/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/bai-khong-ten-so-5-by-vu-khanh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5027044361514735561'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5027044361514735561'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/bai-khong-ten-so-5-by-vu-khanh.html' title='Bai Khong Ten So 5 by Vu Khanh'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/ORZ7fyhjXQs/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6859027222187175117</id><published>2011-11-05T23:53:00.003+07:00</published><updated>2011-11-06T00:02:10.252+07:00</updated><title type='text'>Một trong những sai lầm mang lại hậu quả lớn</title><content type='html'>Những ngày đầu, khi đưa trẻ đến trường, đặc biệt là nhà trẻ hay mẫu giáo, cha hoặc mẹ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(tốt nhất là mẹ)&lt;/span&gt; nên ở lại trường với bé và giảm dần thời gian ở trường với cháu cho đến khi trẻ quen hẳn với môi trường mới.&lt;br /&gt;Tùy theo từng đứa trẻ mà thời gian thích nghi của các cháu khác nhau, có trẻ cần vài ngày, có trẻ cần hàng tuần, vài tuần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và đây là thí dụ lớn để chúng ta hiểu thêm về việc đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/11/be-gai-5-tuoi-di-lac-chet-doi-giua-rung/"&gt;Bé gái 5 tuổi đi lạc chết đói giữa rừng &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6859027222187175117?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6859027222187175117/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/nhung-ngay-au-khi-ua-tre-en-truong-ac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6859027222187175117'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6859027222187175117'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/nhung-ngay-au-khi-ua-tre-en-truong-ac.html' title='Một trong những sai lầm mang lại hậu quả lớn'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4352287229021658461</id><published>2011-11-05T12:53:00.003+07:00</published><updated>2011-11-05T13:28:13.610+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-9Lac2oneiis/TrTRsdtY6pI/AAAAAAAAAw0/VgGsEe1ZWk4/s1600/helping-hands2.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 186px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9Lac2oneiis/TrTRsdtY6pI/AAAAAAAAAw0/VgGsEe1ZWk4/s320/helping-hands2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671388392585751186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://motgoctroi.com/StNguoiNViec/stNV_NNNgan.htm"&gt;Tự truyện Nguyễn Ngọc Ngạn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Cb0xIiPKmfE" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=Y3bd9NcmuYw&amp;feature=related"&gt;Truyện cười Nguyễn Ngọc Ngạn 1&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=nQHIWKiP57Y&amp;feature=related"&gt;Truyện cười Nguyễn Ngọc Ngạn 2&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=3p3Wv6Kzr9o&amp;feature=related"&gt;Truyện cười Nguyễn Ngọc Ngạn 3&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4352287229021658461?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4352287229021658461/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/tu-truyen-nguyen-ngoc-ngan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4352287229021658461'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4352287229021658461'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/tu-truyen-nguyen-ngoc-ngan.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-9Lac2oneiis/TrTRsdtY6pI/AAAAAAAAAw0/VgGsEe1ZWk4/s72-c/helping-hands2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8998420823566361483</id><published>2011-11-05T08:49:00.001+07:00</published><updated>2011-11-05T08:50:30.069+07:00</updated><title type='text'>Chuyện ở Mỹ</title><content type='html'>Lính cứu hỏa ở Wildwood (New Jersey, Mỹ) được gọi tới để đối phó với một chiếc Ford Thunderbird 1970 quay vòng không dừng giữa phố. Trong xe không có một ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/6CMLlbOeWKA" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8998420823566361483?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8998420823566361483/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/chuyen-o-my.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8998420823566361483'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8998420823566361483'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/chuyen-o-my.html' title='Chuyện ở Mỹ'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/6CMLlbOeWKA/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-431222907520420814</id><published>2011-11-04T00:01:00.010+07:00</published><updated>2011-11-04T02:23:27.469+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (7)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-sv_EJxHqNW0/TrLQi873szI/AAAAAAAAAwo/E4Lo9RNHBCo/s1600/Tiep-thi-que-huong-bang-tranh-204937-1.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 248px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-sv_EJxHqNW0/TrLQi873szI/AAAAAAAAAwo/E4Lo9RNHBCo/s320/Tiep-thi-que-huong-bang-tranh-204937-1.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5670824179704247090" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thư gửi bạn bè:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Quê hương là chùm khế ngọt&lt;/span&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy, túm lại, anh là trai Hải Phòng. Nhìn ảnh thấy còn phong độ lắm, không nói là tương đối đẹp trai, mặc dù đã trở thành ông nội. Như vậy cũng suy ra là anh lấy vợ tương đối sớm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn hình thức bên ngoài, tôi khẳng định với anh một việc là "bà nội" trông cũng đẹp....gái (!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh kể chuyện về biển Đà nẵng làm tôi...thèm vì ở đây, làm gì có cái không khí ấy. Thấy người ta bảo Mỹ đẹp, Mỹ hay thì sang thử xem sao, nhưng giống như một cô hoa hậu đẹp, đẹp thật, thích thật nhưng khi ... bê cô về nhà thì thấy có nhiều vấn đề phải xử lý. &lt;br /&gt;Mỹ đối với tôi cũng vậy: thích văn hóa Mỹ, thích tiếng Anh từ lâu nhưng khi suốt ngày thấy cái văn hóa đó, suốt ngày phải xử lý thông tin bằng cái ngôn ngữ đó thì cũng ngán ngẩm.&lt;br /&gt;Ông nào lấy phải hoa hậu chắc cũng có tâm trạng giống tôi khi ngày 24 tiếng phải ngắm hoa hậu và giải quyết những vấn đề của cổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy, suy ra, ai muốn lấy hoa hậu thì phải đủ sức &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(trong đó có thể chất và cả tinh thần)&lt;/span&gt;, yếu sức đừng ra gió, tôi là dạng sức yếu nên trước sau, chơi với &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"cô hoa hậu"&lt;/span&gt; này một thời gian rồi sẽ zdề quê, tức là về với bà xã, về với mái gianh nghèo, với nước Việt xấu xí và đôi khi ngu xuẩn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua thư anh, mới biết là anh khai thác vàng. Tôi thấy tội các anh cũng nặng vì tiến độ khai thác quá chậm, vàng khan hiếm nên tăng giá nhanh quá, buôn gì cũng không lại.&lt;br /&gt;Mà anh cũng phải nghĩ đến Chính phủ, đến dân chứ, cứ để các bác Nhà nước gom Đô đi mua vàng về bán cho dân cất giữ nên giá Đô cứ loạn lên, tôi buôn piano, chẳng biết đằng nào mà mò, hôm nay bán, không cẩn thận, hôm sau đi mua Đô đi nhập hàng về lại lỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc nhiều người phê bình anh cái đoạn này đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần sau về chắc phải vào với anh!&lt;br /&gt;Nhưng sang đến đây rồi, không biết còn đường về nữa không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng anh yên tâm, tôi sẽ về! Quê hương vẫn là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chùm khế ngọt",&lt;/span&gt; thỉnh thoảng, nó &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chua"&lt;/span&gt; thôi anh ạ!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Chúc anh và gia đình vui khỏe.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-431222907520420814?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/431222907520420814/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/giac-mo-my-7.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/431222907520420814'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/431222907520420814'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/giac-mo-my-7.html' title='Giấc mơ Mỹ (7)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-sv_EJxHqNW0/TrLQi873szI/AAAAAAAAAwo/E4Lo9RNHBCo/s72-c/Tiep-thi-que-huong-bang-tranh-204937-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-882301223767257666</id><published>2011-11-04T00:01:00.001+07:00</published><updated>2011-11-04T00:01:38.496+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-882301223767257666?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/882301223767257666/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/blog-post.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/882301223767257666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/882301223767257666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/blog-post.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-8833533004838573806</id><published>2011-11-02T09:26:00.002+07:00</published><updated>2011-11-02T09:53:51.827+07:00</updated><title type='text'>Phạm Văn Kỳ Thanh phỏng vấn Bùi Vĩnh Phúc</title><content type='html'>May mắn được giới thiệu về bài viết của ông &lt;a href="http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacgia&amp;action=detail&amp;id=2287"&gt;Phạm Văn Kỳ Thanh&lt;/a&gt; trong cuộc phỏng vấn ông Bùi Vĩnh Phúc về cuốn "Trịnh Công Sơn - Ngôn ngữ và những ám ảnh nghệ thuật".&lt;br /&gt;Xin trích một vài đoạn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;br /&gt;"Tôi nhìn Trịnh Công Sơn như một nhà thơ qua ca từ của anh, bởi chính với con người nhà thơ ấy, Trịnh Công Sơn mới hiển hiện giữa chúng ta vừa như một dấu ấn lửa, ghi khắc một giai đoạn đầy tính tàn khốc và bi kịch của lịch sử Việt Nam nửa cuối thế kỷ 20, vừa như một dấu ấn tình yêu ngọt ngào và đau xót qua biết bao bài hát đẹp tươi và bất hạnh của anh. Con người ấy trong khi xây dựng nên thế giới của mình thì, đồng thời, cũng tự buộc mình vào chính cái thế giới ấy. Anh bị những hình ảnh, những biểu tượng của chính những giấc mơ mình, như những sợi dây, giằng cuốn và ghì xiết. Anh là người đan dệt nên tấm lưới nhiều chiều kia, và anh cũng là “con mồi” của tấm lưới ấy.&lt;br /&gt;Anh bị nó đánh bẫy. Anh mang một hình ảnh song trùng, vừa là kẻ sáng tạo, vừa là nạn nhân của chính sáng tạo mình"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Thế giới của anh là một thế giới “lai”: nó lai giữa hiện thực và mộng ảo, giữa xám và hồng, giữa những điều xảy ra trong đời thường, những điều mà chúng ta phải đối mặt hàng ngày, và những điều mà chúng ta hằng mơ mộng thiết tha. Chính cái tính chất “lai tạp” kỳ lạ này làm cho chúng ta, những người nghe anh, cũng cảm thấy, một cách nào đó, nửa ý thức nửa vô thức, như mình được sống trong cái thế giới bắc cầu ấy: cùng một lúc ở “hai bên bờ”, vừa bên này vừa bên kia. Sự pha trộn, lai tạp luôn có cái ma lực cuốn hút của nó"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Ngôn ngữ sinh ra thế giới. “Ngôn ngữ là căn nhà của hiện hữu”, là “chỗ An cư của Tính thể”, để lặp lại tư tưởng của Heidegger. Câu nói này càng đúng hơn nữa với Trịnh Công Sơn, một con người thơ. Người ta thường cho rằng những lời ca của anh là thơ. Thì đúng là như vậy. Chúng là những lời thơ thả bay cho gió cuốn. Chúng là những hình ảnh, những biểu tượng bất chợt. Như những hình ảnh bất chợt hiện ra lạ lùng, kỳ bí và đầy hư ảo trong những giấc mơ của ta. Chúng bay rải rác và rồi đột nhiên xếp lại thành những bức tranh lạ lùng mang đầy tính huyền ảo. Ðó là những lời thơ của một người thường thấy mình mộng du ngay trong đời sống, và thấy đời sống trở về trong những giấc mộng của mình. Ðó là những câu thơ nhặt được trong đời":.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Thật ra, Trịnh Công Sơn đã làm mới ngôn ngữ bằng một cách rất bình thường: anh dùng những chữ bình dị, thậm chí tầm thường, trong ngôn ngữ của người đời, rồi xếp chúng lại một cách hết sức bất ngờ khiến, qua sự sắp xếp đầy tính bất ngờ ấy, những hình ảnh lạ lùng, thiết tha và thơ mộng hiện ra trước mắt chúng ta. Làm ta sững sờ. Và hạnh phúc. Ðôi khi sững sờ, hạnh phúc trong xót xa, cay đắng. Bởi lẽ, có thể chúng là những gì không thật, nhưng chúng lại phản ánh đúng sự thật ở bên dưới cái mặt nạ, cái vỏ của những hiện thực vật lý. Làm được như thế là người có tài".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Qua âm nhạc và ca từ của mình, Trịnh Công Sơn cũng nói lên được cái hơi thở của thời đại cũng như ước mơ của con người. Ngoài ra anh còn thể hiện được những khuôn mặt của tình yêu, của cô đơn và của những ám ảnh thường trực của con người, nhất là người trẻ, sống trong một thế giới rạn nứt vì đạn bom và lửa cháy, một thế giới rạn nứt vì những giằng xé trong tâm thức của con người trong một cuộc chiến tàn khốc".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trong vai trò ấy, Trịnh Công Sơn đã được đánh giá là người nghệ sĩ có một phong cách rất đặc biệt. Nhưng đời sống, với quá nhiều tạp âm và biến chuyển của thời cuộc, đã làm cho cái nhìn về Trịnh Công Sơn của chúng ta có nhiều góc độ khác nhau. Tất cả những xáo trộn và biến chuyển của đời sống với nhiều phiền tạp của xã hội, thời cuộc, chính trị đã giằng kéo con người Trịnh Công Sơn. Khó mà định vị một chỗ đứng rõ ràng cho Trịnh Công Sơn để có thể đưa ra một đánh giá về người nhạc sĩ này với sự đồng thuận của tất cả mọi người. Ngay cả trên mặt thẩm mỹ, có những người cũng có thể nhìn thấy ở anh những nét quá nữ tính, quá “effeminate”. Như có người đã thấy như thế ở triết học của Derrida, ở trong giọng ca của Julio Iglesias, v.v... Những người ấy vẫn có thể có cái lý của họ. Chúng ta cũng nên tôn trọng những ý kiến khác biệt nhau nếu, trong chúng, ta tìm thấy những hạt nhân hợp lý. Trong một cái nhìn và ở một mức độ nào đó, tôi nghĩ, Trịnh Công Sơn thể hiện bi kịch Việt Nam"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Nếu đặt tác phẩm của Trịnh Công Sơn trong một bối cảnh rộng lớn hơn, không phải chỉ hạn hẹp qua một giai đoạn của lịch sử, của xã hội Việt Nam, nhưng trong bối cảnh của nghệ thuật thế giới, và nhìn tác phẩm của Trịnh Công Sơn nhẩy đập hân hoan và bi thiết trong trái tim của nhân loại nói chung, tôi nghĩ ta có thể nói Trịnh Công Sơn là một nghệ sĩ lớn của thế giới"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Lịch sử như một cỗ máy quay vòng, con người ta sống trong những thời đại khác nhau và chịu những sức tác động khác nhau của những biến cố khác nhau mà lịch sử mang đến. Chiến tranh Việt Nam trong giai đoạn đó là một khía cạnh của lịch sử. Hơi thở thời đại với những nét văn hoá phản ánh tâm tình của thời đại đó lại là những yếu tố khác. Trong bối cảnh văn hoá và thời đại ấy, Trịnh Công Sơn trở nên một khuôn mặt nổi bật vì đã chịu những tác động của cơ và duyên như thế. Dĩ nhiên, cũng phải có tài năng của người nghệ sĩ nữa. Không phải chỉ trong khía cạnh phản ánh cuộc chiến Việt Nam, mà trong khía cạnh phản ánh đời sống của con người Việt Nam, đặc biệt là trên mặt tình cảm như tình yêu và sự cô đơn, Trịnh Công Sơn đã phản ánh tất cả những điều đó một cách hết sức đặc thù, độc đáo và kỳ diệu. Ðặc biệt là ngôn ngữ của Trịnh Công Sơn. Ca từ của anh là một chất men gây ám ảnh. Nó làm chúng ta thấy ngôn ngữ Việt Nam thật đẹp, thật tuyệt diệu. Nó làm cho chúng ta yêu tiếng Việt và yêu quê hương hơn".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Mà tâm hồn ta rung động như thế nào thì cái nhìn, từ đó, sẽ “khúc xạ” thực tại theo sự rung động ấy. Cái nhìn của tôi về “thực tại” Trịnh Công Sơn cũng là một cách nhìn của tôi về cuộc đời. Ðúng hơn, đó là một cách biểu lộ mình. Một sự thể hiện cách nhìn và cách sống đời của mình. Khi ta cầm bút viết về bất cứ điều gì trong đời, cũng có nghĩa là ta cầm bút và viết về chính ta. &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ta chấm ngòi bút vào bình mực của tâm hồn mình để viết về chính mình"&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;PVKT: Có nhiều người đọc xong chuyên luận của anh cho tôi biết là họ nghĩ anh là một người bạn rất thân của Trịnh Công Sơn. Họ lý luận: không thân thiết với Trịnh Công Sơn thì không thể nào biết rõ về những suy nghĩ, những mơ mộng và rung cảm của người nhạc sĩ đến như thế. Anh có thân quen gì với Trịnh Công Sơn không? Riêng tôi, tôi nghĩ nếu giả dụ Trịnh Công Sơn được đọc cuốn sách của anh, không biết anh ấy sẽ có phản ứng như thế nào? Có thể sẽ là rất hạnh phúc vì có được một người nghe rõ tiếng đàn của mình. Có thể là rất ngỡ ngàng và lạ lùng vì đã có một người đi thẳng được vào trái tim của anh ấy và nói với anh ấy về những điều mà anh ấy đã mơ về nhưng không bao giờ nhìn rõ những nét mặt của những giấc mơ mình đến thế. Và cũng có thể là thảng thốt, thậm chí bất bình, vì anh đã vẽ ra những giấc mơ mà anh ấy không từng mơ, hoặc không từng ý thức là mình đã mơ như thế. Anh Bùi Vĩnh Phúc, anh nghĩ gì về vai trò của anh, vai trò của một nhà phê bình văn học?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BVP: Trong một cuốn sách viết về các vấn đề phê bình, tôi có được đọc là chính những nhà phê bình, qua nhiều thời đại, đã làm cho Shakespeare trở nên vĩ đại trong mắt nhìn và trong tâm hồn của người đọc cũng như người thưởng ngoạn kịch ông ở khắp nơi trên thế giới. Không phải là Shakespeare đã không có cơ hội để nói về những tác phẩm của mình. Dù sao, người ta đã xem những lời nhận định ấy của chính tác giả chỉ như là một trong những lời nhận định của một người bình thường đã đọc và đã nghe Shakespeare. Thậm chí, nhiều người trong giới văn học lại đánh giá rằng những lời nhận định ấy là những lời lẽ thô thiển, thiếu chiều sâu về tác phẩm của Shakespeare. Shakespeare đã không hiểu được chính ông hoặc tác phẩm ông một cách trọn vẹn và sâu sắc. Và Shakespeare đã chỉ trở nên vĩ đại thật sự khi có những nhà biên khảo, lý luận và phê bình phân tích rõ cái gì đã làm nên tài năng vĩ đại của Shakespeare, cái gì làm nên chiều sâu uyên áo trong suy tưởng của ông. Nhà lý thuyết Wilhelm Dilthey cũng nói, “Mục tiêu tối hậu của quá trình giải minh văn bản là để hiểu một tác giả sâu sắc hơn là chính họ tự hiểu biết về mình.” &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;(“The ultimate goal of the hermeneutic process is to understand an author better than he understood himself”&lt;/span&gt;).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ trích&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-8833533004838573806?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/8833533004838573806/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/pham-van-ky-thanh-phong-van-bui-vinh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8833533004838573806'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/8833533004838573806'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/11/pham-van-ky-thanh-phong-van-bui-vinh.html' title='Phạm Văn Kỳ Thanh phỏng vấn Bùi Vĩnh Phúc'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7461250324492629183</id><published>2011-10-31T12:38:00.013+07:00</published><updated>2011-11-02T11:41:12.951+07:00</updated><title type='text'>Trịnh Công Sơn</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=kf_aAdGA28o&amp;feature=related"&gt;Trinh Cong Son Tam Su 1 &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=Rx4aCEQ9oYU&amp;feature=related"&gt;&lt;br /&gt;Trinh Cong Son Tam Su 2 &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/RtfiTI3fgXw" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=HBXw_VYv_VE&amp;feature=related"&gt;Lễ an táng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=PbNChQgn8SU&amp;feature=related"&gt;Lễ an táng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - Part 5 &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=G-0gHDV_LJE&amp;NR=1&amp;feature=fvwp"&gt;Tiến thoái lưỡng nan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=l-c8AMCkVt4&amp;feature=related"&gt;&lt;br /&gt;Người nước ngoài hát nhạc Trịnh Công Sơn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=VW8SfQMrmPc&amp;feature=results_main&amp;playnext=1&amp;list=PL9C4992355A30AB43"&gt;Một Cõi Đi Về - Khánh Ly &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=eO4Ysfghs4E"&gt;Phôi pha - Khang Nhi và Quyền Văn Minh &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=pV5V8fy-UM4&amp;NR=1"&gt;&lt;br /&gt;Diem xua - Piano Khang Nhi - Saxophon So1 Viet Nam Quyen Van Minh&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=GEAx4d4OGoM&amp;feature=related"&gt;&lt;br /&gt;Nhớ mùa thu Hà Nội &amp; áo dài VN - (Hà Nội tình yêu &amp; nỗi nhớ) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=nfD5_Bq4GI8&amp;feature=related"&gt;Niem dau chon giau - Piano Khang Nhi va Flute Huyen Trang &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-P_ifJQL95_8/Tq5Ayo27uOI/AAAAAAAAAwU/Vw4EOYKJHvI/s1600/123456.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 317px; height: 269px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-P_ifJQL95_8/Tq5Ayo27uOI/AAAAAAAAAwU/Vw4EOYKJHvI/s320/123456.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5669540219611494626" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Sưu tầm&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7461250324492629183?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7461250324492629183/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/trinh-cong-son.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7461250324492629183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7461250324492629183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/trinh-cong-son.html' title='Trịnh Công Sơn'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/RtfiTI3fgXw/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6976453867221075640</id><published>2011-10-24T13:14:00.006+07:00</published><updated>2011-10-30T09:17:38.443+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://daohieu.wordpress.com/2011/10/29/ng%c6%b0%e1%bb%9di-ngo%e1%ba%a1i-qu%e1%bb%91c-nh%e1%ba%adn-xet-v%e1%bb%81-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vn/"&gt;&lt;br /&gt;Người ngoại quốc nhận xét về người VN?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=JlhZfdX2AgY&amp;feature=related"&gt;Chuyện ở Trung Quốc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/tam-su/2011/10/tung-chap-nhan-chong-vua-cap-bo-vua-chu-dao-voi-gia-dinh/"&gt;Chuyện về cách cư xử của một người phụ nữ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&amp;v=D0Z3EtO0Yx4"&gt;Cô Bé 12 Tuổi Khiến Cả Thế Giới Phải Im Lặng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://100777.com/node/1827"&gt;Text bằng tiếng Anh&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6976453867221075640?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6976453867221075640/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuyen-o-trung-quoc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6976453867221075640'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6976453867221075640'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuyen-o-trung-quoc.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4237843153836485805</id><published>2011-10-22T13:20:00.018+07:00</published><updated>2011-11-05T08:30:59.175+07:00</updated><title type='text'>Vịt và Yue Yue</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-HdosX2epnBA/TqJp9UEjJrI/AAAAAAAAAus/-_lt1NhBjCg/s1600/ducks.gif"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 206px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-HdosX2epnBA/TqJp9UEjJrI/AAAAAAAAAus/-_lt1NhBjCg/s320/ducks.gif" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207783266231986" /&gt;&lt;/a&gt;Đi học lái xe cùng ông thầy dạy lái xe ở Mỹ, ông cho tôi chạy đoạn đường mà giám khảo sẽ kiểm tra khi thi. Trên đường có nhiều biển báo, ông dặn tôi nhớ kỹ, trong đó, có cái biển báo vẽ một con vịt, ông dặn;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;-Thấy cái biển này có nghĩa là xung quanh đây có vịt, vịt chạy qua đường thì nhớ phanh xe lại chờ cho nó chạy qua, lớ ngớ mà cán vào nó là họ đánh trượt cháu đấy.&lt;/span&gt; &lt;a href="http://home.earthlink.net/~jtagudin/id3.html"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(A duck sign)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-hlumQjIwmcI/TqJs1KRrSbI/AAAAAAAAAu4/8Tli0JyJeS8/s1600/duck%2Bsign.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 192px; height: 192px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-hlumQjIwmcI/TqJs1KRrSbI/AAAAAAAAAu4/8Tli0JyJeS8/s320/duck%2Bsign.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666210941732866482" /&gt;&lt;/a&gt;Tôi nhớ lời ông kỹ lắm, chiều về, đọc tin, &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=naqnhq4u1DI"&gt;xem Clip tai nạn thương tâm của cháu bé 2 tuổi người Trung quốc&lt;/a&gt;, chiều tối hôm đó, tôi bị sốc và không làm được gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa hôm sau, tôi thi đỗ, nhận giấy phép lái xe chính thức của Mỹ sau gần 10 năm lái tại CHLB Đức và 11 năm lái tại Việt nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trưa ngày hôm đó, bé gái Yue Yue ra đi vĩnh viễn lúc 0 giờ 32 (giờ địa phương).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn nhớ lời của ông anh họ:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Nếu không đạo đức thật thì phải đạo đức giả, đừng để người ta hiểu mình là kẻ vô đạo đức".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu Mỹ và Phương Tây là đạo đức giả thì ít nhất, xã hội đã bắt mọi người phải đạo đức, dù thật hay giả. &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Như thế, xã hội còn có thể sống được; còn ngược lại thì khó, mà nếu sống được thì cũng không được lâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-NbY3v1d7PHk/TqJvBLJk2WI/AAAAAAAAAvE/DOfQMNuYgSs/s1600/yue%2Byue.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 305px; height: 239px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-NbY3v1d7PHk/TqJvBLJk2WI/AAAAAAAAAvE/DOfQMNuYgSs/s320/yue%2Byue.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666213347149011298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong rằng cái tên Yue Yue sẽ mãi mãi được nhắc tới để thức tỉnh lương tâm của thói đời vô cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=1VYqIKkMNng"&gt;Bồ câu đi qua đường cao tốc &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2011/10/111018_china_girl_accident.shtml"&gt;Vụ tai nạn gây phẫn nộ ở Trung Quốc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/ke-thu-chinh-dien-cua-con-nguoi.html"&gt;Kẻ thù chính diện của con người&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/tin-tuc/469-th-gi-em-gai-.html"&gt;Thư gửi em gái (huyquangpiano)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.drnikonian.com/2009/04/30/vietchocon/"&gt;Viết cho con trai vừa có bằng lái xe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4237843153836485805?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4237843153836485805/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/vit-va-yue-yue.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4237843153836485805'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4237843153836485805'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/vit-va-yue-yue.html' title='Vịt và Yue Yue'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-HdosX2epnBA/TqJp9UEjJrI/AAAAAAAAAus/-_lt1NhBjCg/s72-c/ducks.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-985774311698295364</id><published>2011-10-21T12:14:00.002+07:00</published><updated>2011-10-21T12:16:14.208+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div style="overflow: hidden"&gt;&lt;br /&gt;&lt;h1 class="Title"&gt;Viết cho thiên thần nhỏ Yue Yue&lt;/h1&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt;&lt;br /&gt;&lt;tbody&gt;&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;br /&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a3/06/85/yueyue-toddler-1.jpg" border="1" height="273" width="480" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Thiên thần bé bỏng của cô!...&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Cô không quen biết con, không biết ba mẹ con, cô cũng hoàn toàn không biết gì về quê hương, đất nước của con…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Cô và con là những con người xa lạ…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Thực tế, nếu không có câu chuyện thương tâm về con&lt;br /&gt;được đăng tải trên báo chí mà cô theo dõi suốt tuần nay, cô sẽ không&lt;br /&gt;biết được rằng thế giới này lại tiếp tục mất đi một thiên thần…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;h2 class="Lead"&gt;Sáng nay, lúc đọc bài báo &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/10/be-2-tuoi-bi-xe-dam-qua-doi/" class="Lead"&gt;thông tin Yvề cái chết “thực sự” của con&lt;/a&gt; sau một tuần “chết não”, sau 168 tiếng đồng hồ (hơn 10 nghìn phút vật lộn với tử thần) để giành sự sống, cô đã khóc…&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Nước mắt lặng lẽ rơi và cô tự hỏi “không biết lúc này,&lt;br /&gt;ba mẹ con, những người thân của con, những người yêu thương con, họ làm&lt;br /&gt;sao chịu đựng nỗi đau này…”???&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Cô lại nghĩ đến mẹ của con, vì cô cũng là một người&lt;br /&gt;mẹ, và con trai bé bỏng của cô chỉ nhỏ hơn con một vài tháng tuổi thôi.&lt;br /&gt;Cô ước sao mình có thể ôm lấy mẹ con, khóc cùng mẹ con, để chia sẻ, dù&lt;br /&gt;chỉ một phần rất nhỏ, nỗi đau của những người mẹ mất con trên cuộc đời…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Con yêu!&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Cuộc sống vốn mong manh và vô thường. Kiếp người một&lt;br /&gt;trăm năm nhưng mấy ai đi trọn hết. Chân trời khép lại với con ở tuổi lên&lt;br /&gt;hai, sau hơn 700 ngày con đã khóc, đã cười, đã lớn lên, đã nói tiếng&lt;br /&gt;nói đầu tiên, đi những bước chân đầu tiên, đem những niềm vui đầu tiên&lt;br /&gt;đến cho ba mẹ con… dù quá ít ỏi, nghiệt ngã nhưng cũng đủ để lưu lại kí&lt;br /&gt;ức đẹp về con trong trái tim mọi người… Vậy nên, thiên thần bé bỏng của&lt;br /&gt;cô, hãy ra đi THANH THẢN, BÌNH AN, con nhé…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Ở một thế giới khác, con sẽ không phải chứng kiến sự&lt;br /&gt;vô tâm, vô cảm đến tàn ác của những Người Lớn, những người đã lạnh lùng&lt;br /&gt;bước những bước chân vội vã, cố ý phớt lờ hình ảnh con bất động, đầy máu&lt;br /&gt;nằm nơi vệ đường…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Ở một thế giới khác, con sẽ không còn hoảng sợ mỗi khi&lt;br /&gt;đi ra phố chơi đùa, sẽ không bị những bánh xe tàn nhẫn của những tài xế&lt;br /&gt;vô lương tâm cầm lái cán qua người con đến hai lần. Ở đó, con sẽ không&lt;br /&gt;đau đớn, không oán ghét, không căm hận, không kinh hoàng, không mất niềm&lt;br /&gt;tin nơi những – người – sống – quanh – con…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Ở một thế giới khác, con sẽ không được nhìn thấy nụ&lt;br /&gt;cười của ba con, không được nghe tiếng gọi dịu dàng của mẹ con, không&lt;br /&gt;được đón nhận sự săn sóc, yêu thương của ba mẹ con, không được nhìn thấy&lt;br /&gt;bạn bè con chơi đùa mỗi ngày và đang dần lớn lên... Ở đó, con chỉ có&lt;br /&gt;một mình, cùng với những linh hồn trẻ thơ trong sáng, hồn nhiên giã từ&lt;br /&gt;sự sống trong những hoàn cảnh đau đớn và thương tâm như con. Ở đó, con&lt;br /&gt;gái bé nhỏ ơi! Cô xin con đừng sợ, đừng khóc, đừng buồn nhé. Ít ra, thế&lt;br /&gt;giới đó sẽ không tồn tại cái ác và cả nỗi đau, phải vậy không con???&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Nói với con những điều này, bản thân cô cũng biết là&lt;br /&gt;những từ ngữ vô nghĩa. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình bất lực và đau đớn&lt;br /&gt;đến vậy khi đọc một dòng tin trên báo.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Nhưng cô vẫn viết ra những lời lẽ mà bản thân cô biết&lt;br /&gt;rằng nó chẳng – giúp - ích – gì cho con, cho ba mẹ con để âm thầm chia&lt;br /&gt;sẻ, để đón nhận những nỗi niềm đồng điệu, để an ủi linh hồn bé bỏng của&lt;br /&gt;con, để cầu mong cho con siêu thoát, để đánh thức dù chỉ một phần rất&lt;br /&gt;nhỏ, trái tim những ai có lương tri và hơn hết, để tình yêu thương sẽ là&lt;br /&gt;mãi mãi…&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Hãy khép đôi mắt bé nhỏ, hãy ngủ ngoan, Yue Yue của cô và của bao người mẹ trên đời.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Hãy bay tới thế giới dành cho những linh hồn trong&lt;br /&gt;sáng, trong trắng, trẻ thơ để quên đi nỗi đau “Vì sao? Vì ai? Vì đâu?&lt;br /&gt;Con phải giã từ cuộc sống”.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Cầu mong cho con sự bình yên, Yue Yue nhé!&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Con gái bé bỏng! &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Ngủ đi nào, ngủ ngoan!!!&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="Normal"&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Minh Ngọc&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-985774311698295364?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/985774311698295364/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/viet-cho-thien-than-nho-yue-yue-thien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/985774311698295364'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/985774311698295364'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/viet-cho-thien-than-nho-yue-yue-thien.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-9127422241437527794</id><published>2011-10-18T12:02:00.003+07:00</published><updated>2011-10-18T12:03:52.259+07:00</updated><title type='text'>Luật mới (!)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-ea7OIzbJl4E/Tp0IqsRFuSI/AAAAAAAAAuc/ZMpeY4L9QEU/s1600/%25C4%2591%25E1%25BB%2581n%2B%25C4%2591%25E1%25BB%258F.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 274px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-ea7OIzbJl4E/Tp0IqsRFuSI/AAAAAAAAAuc/ZMpeY4L9QEU/s400/%25C4%2591%25E1%25BB%2581n%2B%25C4%2591%25E1%25BB%258F.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664693435832318242" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-9127422241437527794?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/9127422241437527794/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/luat-moi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9127422241437527794'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9127422241437527794'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/luat-moi.html' title='Luật mới (!)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-ea7OIzbJl4E/Tp0IqsRFuSI/AAAAAAAAAuc/ZMpeY4L9QEU/s72-c/%25C4%2591%25E1%25BB%2581n%2B%25C4%2591%25E1%25BB%258F.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6218265322976377129</id><published>2011-10-18T11:54:00.002+07:00</published><updated>2011-10-18T11:59:05.436+07:00</updated><title type='text'>Hiện đại hóa</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-MDidRJDKqz4/Tp0HcoGWAYI/AAAAAAAAAuE/y_tBkAcO1I8/s1600/trau2.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-MDidRJDKqz4/Tp0HcoGWAYI/AAAAAAAAAuE/y_tBkAcO1I8/s400/trau2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664692094683709826" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6218265322976377129?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6218265322976377129/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/blog-post.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6218265322976377129'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6218265322976377129'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/blog-post.html' title='Hiện đại hóa'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-MDidRJDKqz4/Tp0HcoGWAYI/AAAAAAAAAuE/y_tBkAcO1I8/s72-c/trau2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3365411133661640777</id><published>2011-10-18T05:22:00.009+07:00</published><updated>2011-10-19T01:08:26.480+07:00</updated><title type='text'>Kẻ thù chính diện của con người</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/AnNinh/ione.net/Clip-be-2-tuoi-bi-o-to-dam-nguoi-qua-duong-tho-o/7182571.epi"&gt;"Bé 2 tuổi bị ô tô đâm và sự thờ ơ của con người"&lt;/a&gt; (Video có thể gây sốc, không nên xem nếu bạn chưa chuẩn bị tinh thần)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;[Vụ việc bé Yue Yue khiến cộng đồng mạng ở Trung Quốc sôi sục suốt nhiều giờ qua. Cho tới chiều 17/10, câu chuyện về bé Yue Yue trở thành chủ đề được bàn luận nhiều nhất trên trang mạng xã hội Sina Weibo, với khoảng 4 triệu bài viết nói về đoạn băng ghi lại toàn bộ vụ việc, CNN cho hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mỗi lần xem được tin tức kiểu này, tôi lại thấy lạnh sống lưng", một cư dân mạng có tên "the silent wolverine" viết. "Chúng ta từng tin vào một thế giới tràn đầy tình thương và được giáo dục về việc giữ gìn những giá trị đạo đức cao quý, nhưng thực tế phũ phàng này là một đòn mạnh giáng vào niềm tin ấy"]. &lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2011/10/nguoi-phu-nu-nhat-rac-cuu-be-2-tuoi-o-trung-quoc/"&gt;Theo vnexpress&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với tôi, tôi không thể tưởng tượng một thể chế xã hội đã tạo nên những con người như vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nếu bạn đủ can đảm thì hãy xem Clip, nếu không thì thôi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do nào đã tạo nên một nước Trung quốc như vậy? Tôi đã từng nhiều lần thấy những tai nạn giao thông trên đường phố Việt nam, rất nhiều người đứng xem và không ai làm gì cả. Còn có tín ngưỡng man rợ cho rằng nếu bạn cứu người ngoài đường, gia đình bạn sẽ có người phải chết thay vì tử thần đã định đoạt số phận của người đó, bạn chống lại thì tử thần sẽ lấy mạng người trong gia đình bạn để thay thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhìn thấy những đứa trẻ ở Mỹ, chúng được chăm sóc đầy đủ hơn cả những gì cần thiết, bất cứ bạn bị sao ở trên đường, bất kể bạn màu da, quốc tịch gì, bạn sẽ được cứu chữa, không ai để cho bạn phải chết vì những lý do không đáng, xe cộ thấy người đi đường &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nhất là trẻ em)&lt;/span&gt; đều phanh lại từ xa và để cho người đó đi lại an toàn.... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nếu bạn có cơ may được đến Mỹ và các nước Tư bản phát triển, bạn sẽ thấy những điều tôi nói không phải sai...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ đến câu nói của ông Lưu Á Châu: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Tôn giáo quyết định văn hóa mà văn hóa thì quyết định tính cách dân tộc; tính cách dân tộc lại quyết định số phận dân tộc..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổng giáo và Phật giáo có tội lớn với văn minh nhân loại, nó sẽ dẫn con người đến diệt vong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tại sao tôi nói vậy?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy phản biện 2 bài viết sau về Khổng giáo và Phật giáo của ông Lưu Á Châu và Nguyễn Gia Kiểng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.baomoi.com/Tuong-Luu-A-Chau-ban-ve-van-hoa-Trung-Quoc/122/4786766.epi"&gt;"Tướng Lưu Á Châu bàn về văn hóa Trung Quốc"&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://daohieu.wordpress.com/2009/04/08/ph%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADn-ki%E1%BA%BFn-th%E1%BB%A9c/"&gt;Phủ nhận kiến thức&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để củng cố thêm quan điểm về xã hội Trung quốc, mời các bạn đọc quan điểm của BBC trong bài viết &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/10/111017_chinesegirl_roadaccidents.shtml"&gt;"Người Trung quốc nhẫn tâm?"&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3365411133661640777?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3365411133661640777/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/ke-thu-chinh-dien-cua-con-nguoi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3365411133661640777'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3365411133661640777'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/ke-thu-chinh-dien-cua-con-nguoi.html' title='Kẻ thù chính diện của con người'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-5793283680768275309</id><published>2011-10-16T15:22:00.009+07:00</published><updated>2011-10-18T11:00:09.781+07:00</updated><title type='text'>Chửi Cộng sản (!)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-nQ5rLG-9Snw/TpqYf2sVbPI/AAAAAAAAAtU/jsL6aBv6HhE/s1600/chui.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 194px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-nQ5rLG-9Snw/TpqYf2sVbPI/AAAAAAAAAtU/jsL6aBv6HhE/s320/chui.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664007154396654834" /&gt;&lt;/a&gt;Bố tôi là bộ đội cụ Hồ đi đánh Mỹ, nhưng khổ cái, tôi lại thích Mỹ, thích lâu lắm rồi, thích mấy chục năm nay chứ chẳng ít (?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích Mỹ vì Mỹ sản sinh ra những con người huyền thoại, có đồng đô la...huyền thoại, có đất nước hùng vĩ, có bộ máy chiến tranh khổng lồ và cũng có lòng nhân ái vượt bậc; và ngược lại, nó cũng có những mặt trái, những sai lầm lớn như bao quốc gia khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, lòng yêu thích cũng nguôi dần khi chỉ mới ở Mỹ cùng gia đình chưa tròn 2 tháng, chưa kể tiền mua ô tô làm phương tiện đi lại và vé máy bay lên tới gần trăm triệu, gia đình tôi đã tiêu một khoản tương đương khoảng 250 triệu tiền Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo thống kê năm 2007, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C6%B0%E1%BB%9Di_M%E1%BB%B9_g%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t"&gt;người Việt định cư ở Mỹ lên tới 1.642.950&lt;/a&gt; người trên tổng số dân Việt Nam năm 2011 gần 87 triệu người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng hiểu là nước Mỹ chẳng của ai, nếu nó là của người Mỹ thì cũng đúng và cũng sai, nước Mỹ thực ra là của người da đỏ, tất cả màu da khác ở đây đều là nhập cư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Mỹ, theo tôi hiểu thì quận Cam và San Jose là nơi tập trung người Việt đông nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Họ sống ra sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy trong số họ, rất nhiều người mang quốc tịch Mỹ, nhưng thực ra, chỉ số ít có thể hòa nhập thực sự với nền văn hóa đa dạng của Mỹ, số còn lại, theo cách hiểu của tôi, họ vẫn là người Việt sống tại Mỹ, mang quốc tịch Mỹ, nhưng suy nghĩ rất Việt nam. Đa số sùng bái Nho giáo, Phật giáo &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(theo kiểu Trung Quốc)&lt;/span&gt;, số ít theo Công giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta chưa bàn đến tôn giáo, nếu sống trên đất, ai cũng được một thời gian, thời gian đó, theo tôi, không dài lắm. Nên việc anh sống ích lợi thế nào cho bản thân, gia đình và cộng động là điều tôi thường quan tâm? Việc này không liên quan đến đồng tiền nhiều lắm như nhiều người vẫn lầm tưởng. Tất nhiên, nếu anh là doanh nghiệp lớn, đóng góp thực sư cho xã hội, tạo công ăn việc làm, là đầu tàu gương mẫu, làm ra nhiều sản phẩm thì việc giàu có của doanh nghiệp tỉ lệ thuận với những đóng góp của nó cho cộng đồng; song có những việc làm dơ bẩn, doanh nghiệp dơ bẩn thì việc giàu có của nó tỉ lệ nghịch cho lợi ích xã hội, doanh nghiệp càng lớn, càng nhiều tiền thì xã hội càng đói nghèo.&lt;br /&gt;Có những người không có nhiều tiền như các nhà khoa học với những phát minh lớn, những nghệ sĩ tài ba.... Có thể họ không giàu có, nhưng những đóng góp của họ cho cộng đồng không hề nhỏ và theo tôi, họ sống rất xứng đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Kết cục là gì? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đâu cũng được, Châu Mỹ, Châu Âu, Châu Á hay châu Phi, mang quốc tịch gì cũng được, miễn anh là kẻ có ích cho cộng đồng anh đang sống &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/10/nhung-luong-y-xem-nhe-chiec-phong-bi/"&gt;(Những lương y xem nhẹ chiếc phong bì)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Mỹ rất nhiều người tài, nước Mỹ có Microsoft, Google, Facebook, Apple...Nước Mỹ rất cần người tài, người thật tài, người làng nhàng, họ có đầy. Chính vì vậy, sinh viên nước ngoài học tại Mỹ, tốt nghiệp xong, nếu thật tài, họ trọng dụng, nếu tài vừa vừa, họ khuyến khích về với cộng đồng mà từ nơi đó, người sinh viên đã ra đi, về đó, với văn hóa bản địa pha trộn cùng văn hóa Mỹ người sinh viên đó học được, anh ấy hay cô ấy sẽ đóng góp không nhỏ cho cộng đồng đã sinh ra anh/cô và như thế, &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;cuộc đời lại được sống xứng đáng như nó vốn dĩ&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi xin đi học tại Mỹ, câu hay được hỏi là học xong, gia đình tôi có về hay không. Nếu tôi nói là không thì tất nhiên là sẽ không có Visa vào Mỹ. Nước Mỹ là nước nhập cư, không có người nhập cư thì không có nước Mỹ ngày hôm nay. Tất nhiên, họ không hẹp hòi với người nhập cư, nhưng để giữ được vị trí &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"lãnh đạo thế giới" &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(world leader)&lt;/span&gt;, họ cần người tài, người thật tài và họ quan tâm đến lợi ích của nước Mỹ và sự ủng hộ của những người không mang quốc tịch Mỹ. &lt;br /&gt;Doanh nghiệp mạnh nhờ sự ủng hộ của khách hàng, quốc gia mạnh nhờ sự ủng hộ của người dân &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(nhiều khi vượt qua cả biên giới)&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu vợ tôi đủ giỏi để sau khi học xong kiếm được công ăn việc làm thì nước Mỹ vẫn &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"welcome"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(chào đón)&lt;/span&gt; gia đình đôi; nếu thật xuất sắc, sẽ có doanh nghiệp đến tận nơi mời chào, thậm chí cấp học bổng nuôi cho ăn học tiếp để sau này về làm cho công ty và công ty đó sẽ lo thủ tục cấp thẻ xanh để người đó có thể ở lại Mỹ hợp pháp....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Mỹ trọng người tài, điều đó ai cũng biết, nhưng nếu chỉ là một người có thể kiếm được công ăn việc làm hợp pháp tại Mỹ để được ở lại Mỹ thì thực sự gia đình tôi có hạnh phúc không khi mà ở bên kia bán cầu - nơi có gần 90 triệu người Việt nam, trong đó có bố mẹ, anh em tôi, người ta vẫn đang sống; và biết đâu, sự có mặt của tôi có thể góp phần nhỏ bé vào hạnh phúc chung của cộng đồng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc đan xen như thế có lẽ là hạnh phúc thật đối với một kẻ bất tài như chúng tôi. Nghe có vẻ duy tâm, nhưng thử xét duy vật một chút xem: ngày hôm nay, chúng tôi lớn lên thế này là do ai? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chắc không phải do cơm của nước Mỹ (?).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang Mỹ, tôi thường nghe &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Vietnamese American"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(người Mỹ gốc Việt)&lt;/span&gt; chửi rủa Cộng sản và cho đó là nguyên nhân chính dẫn Việt nam đến chiến tranh và đói nghèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay ngược lịch sử, ta thấy, sau khi hiệp định Geneve năm 1954 được ký, nhưng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;[Mỹ không công nhận kết quả Hiệp định Genève, tuy nhiên vẫn tuyên bố ủng hộ nền hòa bình tại Việt Nam do Hiệp định Genève mang lại và thúc đẩy sự thống nhất hai miền Nam Bắc Việt Nam bằng các cuộc bầu cử tự do dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên, Tổng thống Mỹ Eisenhower lại tin rằng khoảng 80% dân số Việt Nam sẽ bầu cho Hồ Chí Minh nếu cuộc tổng tuyển cử được thi hành. Do đó, Mỹ thực tế lại ủng hộ việc Việt Nam Cộng Hòa từ chối tổ chức Tổng tuyển cử tự do thống nhất Việt Nam. Cuộc tổng tuyển cử tự do cho việc thống nhất Việt Nam đã không bao giờ được tổ chức"&lt;/span&gt; &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Gen%C3%A8ve,_1954"&gt;(theo Wikipedia)&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trong khi chính phủ Việt Nam Cộng hòa từ chối hiệp thương tổng tuyển cử tự do với lý do mong muốn đất nước "thống nhất trong tự do chứ không phải trong nô lệ" và "nghi ngờ về việc có thể bảo đảm những điều kiện của cuộc bầu cử tự do ở miền Bắc" đồng thời ra sức củng cố quyền lực, đàn áp khốc liệt những người cộng sản trung thành còn lại ở miền Nam, những người không chịu tuyên bố ly khai chủ nghĩa cộng sản và hợp tác với chính quyền, bằng những chiến dịch "tố cộng", "diệt cộng". Miền Bắc vẫn chuẩn bị cho tổng tuyển cử và cố gắng theo đuổi các giải pháp hòa bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghị quyết tháng 3 năm 1955 của Ủy ban Trung ương Đảng Lao động chính thức tuyên bố chính sách đặt ưu tiên cao nhất cho việc xây dựng miền Bắc trong khi sử dụng ngoại giao để kêu gọi một giải pháp hòa bình cho miền Nam. Hà Nội tìm kiếm hỗ trợ quốc tế, kêu gọi các đồng chủ tịch hội nghị Genève, nhắc nhở Pháp về trách nhiệm đối với việc thống nhất hai miền Nam Bắc Việt Nam thông qua Tổng tuyển cử tự do theo đúng tinh thần của Bản Tuyên bố cuối cùng tại Hội nghị Genève. Tháng 7 năm 1956, sau khi yêu cầu đàm phán không được chính quyền Ngô Đình Diệm trả lời, Hà Nội yêu cầu các đồng chủ tịch hội nghị Genève tổ chức một cuộc hội nghị mới, yêu cầu này lại được lặp lại vào tháng 8. Các yêu cầu đàm phán với chính phủ Ngô Đình Diệm tiếp tục được gửi vào tháng 6 và tháng 7 năm 1957, tháng 3 và tháng 12 năm 1958, tháng 7 năm 1959, và tháng 7 năm 1960, nhưng đều bị từ chối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi tiến trình yêu cầu và từ chối đàm phán vẫn tiếp diễn, miền Bắc còn cố tái lập quan hệ thương mại với miền Nam, để giúp "nhân dân hai vùng trao đổi kinh tế, văn hóa và xã hội, nhằm tạo thuận lợi cho việc khôi phục cuộc sống bình thường của người dân." Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ tám (khoá II) dự kiến: "Muốn thống nhất nước nhà bằng phương pháp hoà bình, cần phải tiến hành thống nhất từng bước; từ chỗ tạm thời chia làm hai miền tiến đến chỗ thống nhất chưa hoàn toàn, từ chỗ thống nhất chưa hoàn toàn sẽ tiến đến chỗ thống nhất hoàn toàn". Nhưng cũng như vấn đề bầu cử, chính quyền Việt Nam Cộng hòa thậm chí còn từ chối cả việc thảo luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lo ngại trước việc lượng cộng sản hoạt động bí mật tại miền Nam hoạt động tuyên truyền và tổ chức quần chúng đấu tranh chính trị, chính phủ Việt Nam Cộng hoà mở Chiến dịch "tố cộng", "diệt cộng" từ mùa hè năm 1955. Chiến dịch này đã gây thiệt hại lớn cho lực lượng cộng sản tại miền Nam, hàng nghìn người bị bắt, bị giết, số còn lại phải chạy về các vùng chiến khu chống Pháp cũ để sống sót. Lực lượng cộng sản đáp trả bằng cách ám sát các viên chức chính phủ và dùng lực lượng vũ trang quy mô đại đội hoặc tiểu đoàn tấn công vào quân đội Việt Nam Cộng hoà. Đến cuối năm 1959, những người Cộng sản ở miền Nam đã thay đổi từ phương thức đấu tranh chính trị với sự hỗ trợ của đấu tranh vũ trang sang đấu tranh vũ trang kết hợp với đấu tranh chính trị. Cũng trong năm 1959, đoàn cán bộ đầu tiên của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà bí mật vượt Trường Sơn vào chi viện cho miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 9 năm 1960, Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 3 của Đảng Lao Động Việt Nam quyết định cho chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức ủng hộ các hoạt động đấu tranh vũ trang và chính trị của những người Cộng sản miền Nam. Năm 1960 trở thành một năm có biến động lớn, mở ra một giai đoạn mới của Chiến tranh Việt Nam"&lt;/span&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Gen%C3%A8ve,_1954"&gt;(theo Wikipedia)&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đúng như nhận định của Tổng Thống Mỹ &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Eisenhower&lt;/span&gt; và thái độ đối với tổng tuyển cử của Việt Nam Cộng hòa thì việc tin theo ông Hồ Chí Minh của 80% người Việt là có thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy, có nên đổ tội cho Cộng sản về chiến tranh, đói nghèo hay phải xét lại chính mình - chính sự ngây thơ chính trị hay nói nặng hơn là trình độ thấp kém của đại đa số dân tộc Việt nam? &lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Nếu tư tưởng Hồ Chí Minh được đặt giữa đất Mỹ liệu có đất để sống không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng trách ai, hãy tự trách mình, đừng đổ lỗi cho ai và hãy làm nó tốt lên, dù nó là Cộng sản, địa ngục hay &lt;a href="http://huyquangpiano.com/tin-tuc/463-gic-m-m-6.html"&gt;thiên đàng Mỹ&lt;/a&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-5793283680768275309?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/5793283680768275309/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuoi-cong-san.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5793283680768275309'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/5793283680768275309'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuoi-cong-san.html' title='Chửi Cộng sản (!)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-nQ5rLG-9Snw/TpqYf2sVbPI/AAAAAAAAAtU/jsL6aBv6HhE/s72-c/chui.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-6716956067201842826</id><published>2011-10-15T09:23:00.005+07:00</published><updated>2011-10-16T03:17:35.880+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/vi-tinh/2011/06/con-cua-bill-gates-chi-duoc-thua-ke-10-trieu-usd/"&gt;Chuyện của người Mỹ - Bill Gate&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/10/nhung-luong-y-xem-nhe-chiec-phong-bi/"&gt;Những lương y xem nhẹ chiếc phong bì&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.drnikonian.com/2011/10/12/v%e1%bb%81-mi%e1%bb%81n-tay/"&gt;Về miền Tây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/2011/09/mon-com-tron-va-dep-lao-1/"&gt;&lt;br /&gt;Món cơm trộn và 'dép Lào' &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-6716956067201842826?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/6716956067201842826/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuyen-cua-nguoi-my-bill-gate.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6716956067201842826'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/6716956067201842826'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/chuyen-cua-nguoi-my-bill-gate.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7406824330438261629</id><published>2011-10-06T08:10:00.011+07:00</published><updated>2011-10-09T09:40:06.836+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (6)</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;Luật sư &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đài&lt;/span&gt; viết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Nền độc lập của một quốc gia là vô giá, nhưng điều quan trọng hơn cả là nhân dân phải được hưởng những thành quả đích thực mà nền độc lập đó mang lại".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;LS Nguyễn Văn Đài&lt;/span&gt; &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2011/09/110901_nguyenvandai_independence.shtml"&gt;(Giá trị đích thực của nền độc lập)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-KBbsaE34uug/To0XL-1cltI/AAAAAAAAAtM/lEjh4Wx2HCY/s1600/dai.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 248px; height: 204px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-KBbsaE34uug/To0XL-1cltI/AAAAAAAAAtM/lEjh4Wx2HCY/s320/dai.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5660205801287751378" /&gt;&lt;/a&gt;Đài bằng tuổi em tôi, ngày đi, tôi không kịp gặp Đài . Theo tôi, Đài có tư tưởng tự do từ khi ở Đức. Đài ít bộc lộ và hành động có khác biệt. Đài đi Nhà thờ tin lành và đối với tôi, Đài là tín hữu tốt. Đài đi học tiếng Anh cùng tôi ở nhà một người Mỹ rất đáng quí và sau đó, Đài được sang Mỹ thời gian ngắn. Từ đó, Đài có những hoạt động có thể đi ngược với lợi ích của Đảng cầm quyền tại Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tự do là gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Là được suy nghĩ, hành động những gì mình muốn trong một khuôn khổ nào đó mà những suy nghĩ, hành động đó đã trở thành thói quen.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với nhiều người, tự do là nước Mỹ; cũng có nhiều người, tự do của họ là quê hương dù ở đó có những kẻ độc tài chính trị; và cũng có nhiều kẻ ngồi tù lâu quá, khi được thả, họ lại muốn quay trở lại nhà tù vì những thói quen họ đã được rèn giũa trong đó&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(đối với những người này, tự do là được suy nghĩ, hành động những gì họ muốn trong tù, trong khuôn khổ, nội qui của nhà tù. Họ thân thiết với cai tù, hiểu tính cách từng người, và đôi khi, cuộc đời của cai tù cũng chẳng hơn mấy người tù nhân)&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thiên đàng là gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là nơi mà tất cả con cái Chúa được về với Chúa, kể cả người còn sống và đã chết, nơi đó không có hận thù, chết chóc, bệnh tật, đau thương, nơi &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;chỉ có tình yêu, sự hòa thuận và cuộc sống vĩnh cửu cùng Đức Chúa Trời&lt;/span&gt; &lt;a href="http://danghquang.blogspot.com/2011/06/la-thu-tu-thien-uong.html"&gt;(Lá thư từ Thiên đường)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Địa ngục là gì?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là nơi mà những kẻ ác bị hình phạt đời đời, nơi có chết chóc, bệnh tật, đau thương và sự khốn khổ, nơi chỉ có hận thù và thiếu vắng ánh sáng tình yêu của Tạo Hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vượt biển từ những thập kỷ trước, anh bạn ở chung nhà với tôi đã không may mắn được tị nạn ở nước thứ 3. Ở Việt Nam, anh sống trong thời gian người Việt sang đánh Khơ me đỏ ở Căm pu chia. Là con nhà nghèo, không có tiền chạy chọt, anh bị bắt đi lính, thanh niên trong làng chết nhiều, anh đào ngũ rồi vượt biển sang Phi lip pin. Không được công nhận tị nạn, anh phải sống ở Phi lip pin, lấy vợ ở đó. Rồi một ngày, anh được chính phủ Bush &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(con)&lt;/span&gt; cho sang định cư tại Hoa kỳ, cuộc đời lại bắt đầu từ đầu: anh làm 3 ca, 3 giờ sáng đã thấy anh dậy, có hôm đổi ca, buổi trưa về được một chút lại thấy đi ngay, đồng hồ sinh học bị đảo ngược liên tục, anh lo mất việc vì kinh tế Mỹ suy thoái, mặt anh lúc nào cũng thất thần, phờ phạc, nhưng nghĩ đến các con được hưởng một nên giáo dục tân tiến, anh nhẹ lòng và tiếp tục cố gắng. Anh tâm sự: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt; -Nước Mỹ có thể là thiên đường cho trẻ em, nhưng đối với tôi, nó là địa ngục.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi làm cực nhọc, nhiều khi không thấy mặt trời, có ô tô đi thật, nhưng cũng chỉ phục vụ công việc vì chẳng ai không có ô tô ở Mỹ, nhà thì vay ngân hàng, mất việc, không trả tiền hàng tháng, ngân hàng thu nhà. Anh bảo:&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Nhà mình ở thật đấy nhưng đâu phải của mình, nhà của ngân hàng, kinh tế suy thoái, người vay mua nhà mất việc, ngân hàng lấy lại nhà rao bán khắp nơi, lấy gì để chắc chắn đây là nhà mình dù mình đã trả được tương đối rồi?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ngày xưa anh không vượt biên, không khéo bỏ mạng tại Căm pu chia cũng nên (?), mà có sống, không khéo cũng tàn tật, mà không tàn tật thì nhà cũng không có điều kiện, đi làm hãng xưởng tại Việt nam, tiền công 3 cọc, 3 đồng, cũng khổ, cũng đói mà thôi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người nghèo, không có sức khỏe hoặc không được học hành, ở đâu cũng vậy, có thể ở Mỹ sẽ đỡ hơn, nhưng cũng chẳng khác địa ngục như lời anh tâm sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, không thể phủ nhận hệ thống &lt;a href="http://danghquang.blogspot.com/2008/07/sinh-x-hi-l-g.html"&gt;an sinh xã hội&lt;/a&gt; ở Mỹ tốt hơn ở Việt nam rất nhiều, người ốm đau, bệnh bẩm sinh, thất nghiệp đều có rất nhiều cơ hội để tồn tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài dòng về &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"Giấc mơ Mỹ"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-7406824330438261629?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/7406824330438261629/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/giac-mo-my-6.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7406824330438261629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/7406824330438261629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/giac-mo-my-6.html' title='Giấc mơ Mỹ (6)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-KBbsaE34uug/To0XL-1cltI/AAAAAAAAAtM/lEjh4Wx2HCY/s72-c/dai.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-2488683230244227109</id><published>2011-10-04T09:15:00.012+07:00</published><updated>2011-10-06T00:30:42.153+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (5)</title><content type='html'>Sang đây để làm gì? Ý tôi nói là sang Mỹ í !&lt;br /&gt;Ở Việt Nam, không kể những thằng tham nhũng, ăn cắp, phá phách, ai kiếm được vài ngàn đô la một tháng là oách ra phết rồi, trong khi mặt bằng chung chỉ được vài triệu một tháng, và tất nhiên, không kể những người kiếm được nhiều hơn vài ngàn. &lt;br /&gt;Ở Mỹ, vợ chồng có 3 con, thu nhập đến 4 ngàn đô vẫn là dạng thu nhập thấp, có thể xin trợ cấp một số khoản như bảo hiểm y tế, tiền ăn trưa cho con khi đi học...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuổi 46, sang vùng đất mới như Mỹ, tiếng Mỹ võ vẽ vài ba câu, bắt đầu học nói, học viết như thằng dân tộc học tiếng Kinh, nghĩ mà ớn, người thì ở đây, tâm hồn dường như ở Việt Nam (!). Nghe nói, bác sĩ Mỹ, loại làng nhàng, có phòng khám cũng kiếm được 2 đến 300 ngàn đô la một năm, loại bác sĩ thật giỏi, kiếm hàng triệu đô một năm, chưa kể đến bọn kinh doanh thành công khác thì thấy mình thật thảm hại trong &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"hành trình"&lt;/span&gt; kiếm tiền. &lt;br /&gt;Nước Mỹ luôn đi đầu, luôn thực tế, mạnh mẽ nhất, bạo lực nhất và nhân đạo nhất...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ta học gì được ở nó?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, nó giàu có nhất, và cũng nợ nhiều nhất, có cả bệnh viện cho chó, siêu thị bán giường nằm cho chó, khách sạn cho chó, nhưng đối nghịch cảnh đó là hàng ngày, 25 ngàn người trên khắp hành tinh vẫn chết vì đói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/ZYvcpWoYmR0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể qui trách nhiệm cho người Mỹ được, nhưng với tư cách là &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;"lãnh đạo thế giới"&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(world leader)&lt;/span&gt;, người Mỹ đã thực sự làm được điều gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng không thể phủ nhận là họ đã xây dựng được một xã hội gần giống thiên đàng cho nhiều thành phần xã hội, kể cả tù nhân, tử tù &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(vì bọn này cũng được chết rất nhanh).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta phải sống ở Mỹ thế nào? và khi về Việt Nam, phải sống thế nào? học được gì?...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là điều làm tôi nghĩ tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tks!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2011/10/dang-sau-cuoc-bieu-tinh-chiem-pho-wall/"&gt;Khoảng cách giàu nghèo tại nước Mỹ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/quoc-te/2011/09/nghich-canh-tren-thi-truong-nha-dat-my/"&gt;Khoảng cách giàu nghèo tại Mỹ&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-2488683230244227109?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/2488683230244227109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/giac-mo-my-5.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2488683230244227109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/2488683230244227109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/10/giac-mo-my-5.html' title='Giấc mơ Mỹ (5)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/ZYvcpWoYmR0/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-9205710338109899431</id><published>2011-09-26T05:19:00.005+07:00</published><updated>2011-09-30T04:26:53.657+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (4)</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/GMOjyaklrUQ" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/ZYvcpWoYmR0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/dqdK-99mIC8" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=GodZRkAj-4A&amp;feature=related"&gt;Bài hát hay 1&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=raT3RivZfIE&amp;feature=related"&gt;Bài hát hay 2&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-9205710338109899431?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/9205710338109899431/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-4.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9205710338109899431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/9205710338109899431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-4.html' title='Giấc mơ Mỹ (4)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/GMOjyaklrUQ/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-271473177594164002</id><published>2011-09-22T15:30:00.005+07:00</published><updated>2011-09-30T08:48:12.559+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (3)</title><content type='html'>Trước khi đi, có ông khách hàng đến chơi tâm sự: &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Anh sang đó sẽ thất vọng về Việt kiều". &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cha này có vẻ hơi cực đoan (?)"&lt;/span&gt; - tôi nghĩ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà tôi đã bao giờ kì vọng vào Việt kiều đâu mà phải thất vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có nhiều người nghĩ rằng nước Mỹ tự do. Việc này có lẽ còn phải bàn cãi nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn sống ở Mỹ, phải có bằng lái xe. Cơ quan lập pháp Cali tuyên bố &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"bằng lái xe và ID card là tại liệu định danh chính tại tiểu bang"&lt;/span&gt;. Bằng lái dường như trở thành công cụ tẩy não hữu hiệu nhất cho mọi người có ý định sống tạm thời hay định cư tại Mỹ để họ hiểu về luật tồn tại. Đó là nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật hay ở Việt nam hay nói là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật (?)"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn viết vẽ bậy lên tường, phá hoại công trình, bằng lái có thể bị đình chỉ, bạn giữ súng và đạn thật trái pháp luật, bằng lái cũng có thể bị đình chỉ, thấy người đi bộ qua đường nơi dành cho người đi bộ, bạn không dừng xe, bạn bị phạt nặng......Dùng bằng lái để phạt công dân, chấn chỉnh họ dường như là phương thuốc hữu hiệu để giữ trật tự chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Còn Việt kiều thì sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người đã có quốc tịch Mỹ, nhưng do xa quê hương đã lâu, khi sang, tuổi đã cao nên khó khăn trong việc hòa nhập và học ngôn ngữ mới, do vậy, họ sống thu hẹp trong gia đình và cộng đồng nhỏ bé, cuộc sống tương đối buồn chán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số khác nói tiếng Mỹ tốt, hòa nhập tốt, thiên về văn hóa Mỹ hơn Việt, họ ngại tiếp xúc với người Việt và hình như không cảm thấy..vinh hạnh lắm khi để người khác biết nguồn gốc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số khác khôn ngoan hơn, họ hòa nhập tốt trong xã hội Mỹ, không quên nguồn gốc và đóng góp tốt cho sự phát triển quê nhà chứ không chỉ &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đứng xa chửi vọng về"&lt;/span&gt;, và họ cũng không coi thường nguồn gốc. Họ được trả công xứng đáng về điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số khác làm lao động. Nhiều người làm ca vất vả, rất sợ mất việc và rất sợ về Việt nam vì lâu quá không về, không đủ tiền về hoặc không có thông tin chính xác về sự thay đổi ở Việt nam. Họ sợ môi trường Việt nam, sợ giao thông Việt nam - nơi có hơn 80 triệu người sinh sống, có cùng màu da, dòng máu, nơi có cả bố mẹ, anh em của họ .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số khác nữa không ưa chế độ Chính trị tại Việt nam. Họ muốn đấu tranh, nhiều khi muốn dùng cả bạo lực vì có thể họ có hi sinh, mất mát nào đó trong cuộc chiến tranh Bắc Nam hơn 35 năm về trước. &lt;br /&gt;Có lẽ họ yêu nước và muốn xây dựng một chế độ dân chủ kiểu Mỹ tại Việt nam. Tuy nhiên, xây dựng theo kiểu nào, bằng cách nào là bài toán không dễ giải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Không biết tôi hiểu Việt kiều như thế có đúng không nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-271473177594164002?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/271473177594164002/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-3.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/271473177594164002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/271473177594164002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-3.html' title='Giấc mơ Mỹ (3)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-3344648021868938353</id><published>2011-09-20T12:12:00.004+07:00</published><updated>2011-09-20T12:42:51.786+07:00</updated><title type='text'>Trung tâm Vũ trụ Việt nam</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-N6qL2P1yNHA/TngnLcgQehI/AAAAAAAAAtE/nKO-xzlZ8Ok/s1600/images.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 249px; height: 203px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-N6qL2P1yNHA/TngnLcgQehI/AAAAAAAAAtE/nKO-xzlZ8Ok/s320/images.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5654312409747192338" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c20/s20-519659/xay-dung-trung-tam-vu-tru-viet-nam-tai-hoa-lac.htm"&gt;Việt nam sắp có Trung tâm vũ trụ (?)&lt;/a&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng biết để làm gì, Phó Thủ tướng ký quyết định thành lập Trung tâm vệ tinh Quốc gia, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đơn vị sẽ tiếp nhận, quản lý và thực hiện dự án xây dựng Trung tâm vũ trụ Việt Nam"&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không dùng từ gì cho khiêm tốn hơn được hay sao mà dùng từ....to...thế?&lt;br /&gt;Giật mình tưởng Phạm Tuân lại bay vào Vũ trụ từ Khu Công nghệ cao Hòa lạc. Nhà mình vẫn hay mắc bệnh &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đao to, búa lớn"&lt;/span&gt; như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết khi nào thì hết điên?&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trung tâm Vũ trụ" (!)&lt;/span&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ là dở hơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói mẹ nó là &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trung tâm vệ tinh Quốc gia"&lt;/span&gt; cho nó lành, chẳng làm được gì, có cái xác nhà, như thế đã kệch cỡm rồi, lại còn đẻ ra cái &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trung tâm Vũ trụ"&lt;/span&gt; nữa....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ một lúc, không hiểu Việt nam đã có ai tự bay vào Vũ trụ hay không? &lt;br /&gt;Trước kia, chỉ có Đồng chí Phạm Tuân do Nga đào tạo và mới đây là anh Trịnh Hữu Châu, do Mỹ đào tạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn tự làm tàu, tự bay vào thì chưa thấy. Hi vọng, có &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trung tâm vũ trụ"&lt;/span&gt; thì sẽ sớm có chế độ Xã hội Chủ nghĩa và sẽ sớm lên mặt trăng sau Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À mà hồi xưa có Thánh gióng bay vào vũ trụ rồi thê!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Điên quá mất rồi !!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-3344648021868938353?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/3344648021868938353/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/trung-tam-vu-tru-viet-nam.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3344648021868938353'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/3344648021868938353'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/trung-tam-vu-tru-viet-nam.html' title='Trung tâm Vũ trụ Việt nam'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-N6qL2P1yNHA/TngnLcgQehI/AAAAAAAAAtE/nKO-xzlZ8Ok/s72-c/images.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-715550619146787521</id><published>2011-09-18T14:29:00.004+07:00</published><updated>2011-09-18T15:14:08.396+07:00</updated><title type='text'>Giấc mơ Mỹ (2)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-18yr4IEbOUo/TnWm2H6dwiI/AAAAAAAAAs8/8OQH2grMHFw/s1600/1211039636_87b08308b2.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 242px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-18yr4IEbOUo/TnWm2H6dwiI/AAAAAAAAAs8/8OQH2grMHFw/s320/1211039636_87b08308b2.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5653608356000940578" /&gt;&lt;/a&gt;Dù khó tính đến mấy, cuối cùng cũng phải công nhận hệ thống luật pháp chặt chẽ của Mỹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ hơn 2 năm nay, tôi không đi thờ phượng Chúa. Thực ra, hôm nay không phải đi thờ phượng mà dẫn các con đi đến nhà thờ Tin lành San Jose vui chơi Trung thu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự ổn định trong xã hội, quan hệ đối xử giữa người với người, trẻ em chơi đùa trên những phương tiện gần như an toàn tuyệt đối, môi trường, nguồn nước, phong cảnh...làm tôi giật mình nghĩ rằng người Mỹ đang có tham vọng xây dựng một thiên đàng trên đất (?). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa mua được xe, đang loai hoay chưa biết cách nào để về, một tín đồ cơ đốc ngồi xe lăn tới chỗ tôi hỏi chuyện và có nhã ý đưa mấy bố con tôi về nhà. Tôi cũng chẳng ngạc nhiên về việc này khi tôi đang ở trong một xã hội mà người già, trẻ em, người tàn tật luôn được xã hội quan tâm triệt để. Ông bác ngồi xe lăn nhanh nhẹn lăn ra xe và bằng vài động tác thuần thục, ông đã ngồi gọn trước tay lái của chiếc xe Toyota được bố trí đặc biệt dành riêng cho những người như ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chở chúng tôi về nhà và không ngớt lời ca ngợi xã hội Mỹ.&lt;br /&gt;Cũng không phải mình ông nói như vậy, đa số những người Việt sống ở đây đều có nhận xét giống ông.&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi cũng không phải ngoại lệ, mặc dù có lòng tự hào dân 'toọc' rất chi là...cao. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nhớ bài hát về người thợ xây năm nào có câu &lt;span style="font-style:italic;"&gt;“Ôi xinh đẹp Tổ quốc của ta!...Xây nhà cao, cao..."&lt;/span&gt;.....&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;quá.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, ở nơi đó, tôi và các con tôi dã sinh ra và tôi luôn hướng về quê hương và dĩ nhiên, tôi cũng muốn hướng các con tôi về nơi &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chôn nhau, cắt rốn".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người" &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nhớ đến câu hát của ai đó....&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Và điều này cũng không hẳn là sai.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;HQ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://huyquangpiano.com/tin-tuc.html"&gt;&lt;br /&gt;www.huyquangpiano.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-715550619146787521?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/715550619146787521/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-2.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/715550619146787521'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/715550619146787521'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/giac-mo-my-2.html' title='Giấc mơ Mỹ (2)'/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-18yr4IEbOUo/TnWm2H6dwiI/AAAAAAAAAs8/8OQH2grMHFw/s72-c/1211039636_87b08308b2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-4190988267024208861</id><published>2011-09-17T10:02:00.001+07:00</published><updated>2011-09-17T10:04:50.919+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/nhip-dieu-tre/2011/09/bang-hoang-khi-nhin-benh-nhan-mat-mot-phan-than-the/"&gt;Bàng hoàng khi nhìn bệnh nhân mất một phần thân thể&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8046460428426777924-4190988267024208861?l=huyquangpiano.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/feeds/4190988267024208861/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/bang-hoang-khi-nhin-benh-nhan-mat-mot.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4190988267024208861'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/8046460428426777924/posts/default/4190988267024208861'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huyquangpiano.blogspot.com/2011/09/bang-hoang-khi-nhin-benh-nhan-mat-mot.html' title=''/><author><name>HUYQUANG</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01498360551628616834</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/-BDb5_MrFVMM/TWELHNuXk9I/AAAAAAAAAdg/bNDNvOUTUhM/s220/images.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-8046460428426777924.post-7483347869133369401</id><published>2011-09-16T07:36:00.016+07:00</published><updated>2011-09-16T13:35:01.395+07:00</updated><title type='text'>Hành trình đi tìm "giấc mơ Mỹ" (1)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-sKrtef_4NjI/TnKjksCgtKI/AAAAAAAAAss/wEcZbwGhNaw/s1600/hanoi.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 258px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-sKrtef_4NjI/TnKjksCgtKI/AAAAAAAAAss/wEcZbwGhNaw/s320/hanoi.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652760332995703970" /&gt;&lt;/a&gt;Tập tễnh bước sang từ nước nông nghiệp lạc hậu kiểu Việt nam &lt;span style="font-style:italic;"&gt;(kinh tế thị trường...định hướng XHCN, một kiểu "sáng tác" hoặc "fantasy" chủ nghĩa Marx của các bộ não..."vĩ đại"&lt;/span&gt;), tôi chẳng hiểu gì về cái cường quốc này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần lớn, chúng ta chỉ biết Mỹ qua phim ảnh, chiến tranh, súng đạn, qua tính nhân đạo của nó trong nhiều vấn đề, thực sự về nó ra sao, không phải ai cũng biết. Ở Việt Nam, nếu có kẻ trộm, cứ hét lên, chạy vào nhà lấy cái gì đó ra choảng nhau với nó, nếu yếu thế thì chạy, nếu vợ con mình ở đó thì cố mà chơi đến cùng; ở Mỹ không thế, cái thằng tập tễnh như tôi mà chạy vào nhà lấy gậy, chưa kịp ra nó đã bắn cho bỏ mẹ. Vì vậy, nếu được phép, sẽ mua khẩu súng, khi nào về, súng Mỹ ta lại trả Mỹ, mang về, Tổ quốc lại tưởng &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"bọn người Việt hải ngoại lưu vong"&lt;/span&gt; về &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"phục quốc"&lt;/span&gt; thì bỏ mẹ.&lt;br /&gt;Do đó, bây giờ, ở Mỹ chưa thấy an toàn, chừng nào chưa có súng (!!). Ở đâu chẳng có lưu manh, nó có súng thì mình phải có, đừng nghe Bác bảo &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"có súng dùng súng, có gươm dùng gươm, ai không có súng, có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc..." &lt;/span&gt;là cũng bỏ mẹ, mà cũng đừng xem chưởng Tàu nhiều mà tưởng có võ mà tránh được đạn là cũng toi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đó là kinh nghiệm đầu tiên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem phim Mỹ nhiều, cứ tưởng sang Mỹ là náo loạn lắm, dân chúng bắn nhau ùm oàm ngoài đường, nhưng không phải thế, nói chung, đường sạch sẽ, cây to, bóng mát, người người ăn nói lịch sự, nhã nhặn, cười tươi, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"sorry"&lt;/span&gt; luôn...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"nở"&lt;/span&gt; trên môi, con gái tôi hỏi tại sao ô tô lại nhường mình, tôi bảo vì đây là Mỹ, nó lại hỏi tại sao ở Việt nam, ô tô người ta không nhường, tôi bảo vì đó là Việt nam, nó lại hỏi tại sao, tôi bảo tại sao đừng hỏi tại sao....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Giao thông:&lt;/span&gt; người ta đi lại rón rén, sống cũng rón rén vì vi phạm pháp luật là phạt rất nặng, mà luật pháp toàn chơi vào túi tiền nên thằng có tiền có lẽ là sướng vì có phạt nó, nó cũng nhe răng ra cười, chỉ khổ người lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đây chúng làm tiền bằng cách nào? Tôi nghĩ, bọn giàu nhất là làm súng đạn, sau đó là giới ngân hàng (bọn này rất lịch sự, nhã nhặn và ...&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"lừa" &lt;/span&gt;rất giỏi và&lt;span style="font-style:italic;"&gt; "lừa"&lt;/span&gt; hợp pháp). &lt;br /&gt;Sau đó, có lẽ là bọn nhà đất và có thể sau đó nữa là công nghiệp xe hơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiếm cái xe đi, các &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"đồng chí"&lt;/span&gt; Việt kiều khuyên là nên mua xe Nhật vì xe Mỹ hồi xưa làm tốt, bây giờ xe Nhật tốt hơn, đặc biệt là Toyta, Honda. Hỏi tại sao thì họ đoán là hồi xưa, xe Mỹ tốt quá, dùng khó hỏng, xe mới không bán được nhiều nên chắc nó ch
