Gần đây, yoga là môn thể dục thịnh hành. Các bác sĩ, chính trị gia, giới nghệ sĩ và đặc biệt là giới văn phòng ca ngợi ích lợi của yoga đối với sức khỏe. Các lớp yoga mở tại các phòng tập thể dục, trường học và thậm chí ở một số nhà thờ nữa.
Ðể biết thêm về môn yoya, Tập San Biola Connections phỏng vấn Tiến sĩ George Alexander, từng trưởng dưỡng tại Ấn Ðộ là nơi phát sinh thuật yoga, ông là giáo sư môn Tôn Giáo Thế Giới tại Ðại Học Biola. Sau đây là những điều ông trình bày.
Yoga là gì?
Hầu hết người phương Tây tưởng rằng yoga chỉ là một phương pháp giúp duy trì một thân thể khỏe đẹp được du nhập từ nước ngoài, nhưng thật ra trong yoga còn có nhiều điều khác nữa. Yoga là một pháp môn trong Ấn Độ giáo, nhằm đạt đến tình trạng giải phóng bản ngã và kết hợp với Ðại Ngã (Atman hay Thực Tại Tối Thượng) qua nỗ lực tập trung tinh thần cao độ, tham thiền sâu lắng và quán định. Từ “yoga” có nghĩa là kết hợp với Thượng Ðế. Ngày nay, yoga được biết đến rất nhiều trong thế giới Tây Phương cùng với những yếu tố khác trong Phong Trào Thời Ðại Mới (New Age). Hầu hết mọi người không biết rằng New Age chính là triết lý Ấn Độ giáo bọc sô-cô-la dành cho phương Tây.
So sánh những lời dạy trong thuật yoga với Kinh Thánh
Một trong những nguyên tắc nền tảng của Ấn Độ giáo là chủ nghĩa phiếm thần– cho rằng con người là sự tiếp nối của Thượng Ðế. Cho nên, nếu cứ luyện yoga, một ngày kia bạn sẽ nhận ra chính mình là Thượng Ðế. Nhưng theo Kinh Thánh, Ðức Chúa Trời là Ðấng Tạo Hóa, còn con người chỉ là tạo vật. Dù Kinh Thánh dạy rằng chúng ta có thể được kéo đến gần Ðức Chúa Trời nhưng không hề nói rằng chúng ta có thể trở thành Ðức Chúa Trời nhờ tập luyện một phương pháp tâm linh nào. Trong Ấn độ giáo hay trong triết lý yoga không hề có một khái niệm nào về tội lỗi, mà chỉ nói đến sự thiếu hiểu biết của con người. Khi ngu dốt bạn không cần sự cứu rỗi, nhưng chỉ có một nhận thức rằng chính mình là Ðức Chúa Trời.
Số người đến với Yoga càng ngày càng đông cùng rất nhiều tài liệu, thông tin quảng bá, tuyên truyền cho hình thức này
Mối quan tâm của bạn về yoga là gì?
Các lớp dạy yoga thường rất nhập nhằng. Khi bạn muốn biết thêm chi tiết liên quan đến lớp yoga, thầy dạy yoga- gọi là yogi, sẽ trả lời rằng tập yoga rất tốt, giúp cho máu huyết lưu thông, giảm căng thẳng và vài điều khác nữa. Thông thường, thầy dạy yoga không chỉ biết có thế mà biết nhiều hơn rất nhiều những gì sẽ dạy bạn buổi đầu. Trong yoga có nhiều đẳng cấp khác nhau. Cấp một chỉ có vài điều căn bản. Người dạy chỉ thị cho bạn phải ngồi thẳng lưng, hai tay để lên đùi, hít vào thật sâu và thở ra giãn xả. Cấp hai, họ dạy bạn làm cho tâm trí trống không và đọc bài thần chú “Om”– Ðây là một từ ca tụng thánh thần trong Ấn Độ giáo. Ở cấp ba và bốn, bạn sẽ được tập một vài tư thế khác nhau như của loài rắn. Mỗi cấp sẽ đưa bạn đi càng ngày càng sâu hơn. Những yogi thứ thiệt còn có quyền lực siêu nhiên không phải đến từ Chúa Giê-xu nhưng từ nguồn khác. Tôi đã từng thấy họ tự nâng bổng lên, hoặc tự chôn sống trong nhiều ngày, bước đi qua lửa và biến hóa đồ vật. (Xin xem video, phim Hindu Asthetics). Ðúng như Kinh Thánh đã cảnh giác chúng ta rằng ma quỉ có thể làm được phép lạ. Nhưng mục tiêu cuối cùng của ma quỉ là hủy phá con người và các yogis này thường bị mất trí, điên loạn vào những năm cuối đời.
Yoga sẽ đưa bạn từng bước vào thế giới của sự thờ phượng thần bí mà bạn không hay biết...
Tín hữu Cơ Đốc có thể tập yoga nếu pháp môn này không liên hệ với Ấn Độ giáo không?
Trước hết, tôi xác định rằng thân thể khỏe mạnh rất quan trọng và chúng ta làm sáng danh Chúa khi có thân thể khỏe mạnh. Kinh Thánh dạy rằng thân thể chúng ta là đền thờ của Chúa. Cá nhân tôi cũng thích tập thể thao, thích giãn xả, thích hít thở cho đúng cách, thích đến các trung tâm tập thể dục. Là Cơ Đốc nhân chúng ta có thể tập thể dục bất cứ cách nào, nhưng tại sao lại phải tham dự vào việc tập yoga? Trong quan điểm của tôi, người tập yoga là người mở ngỏ tâm trí mình cho ma quỉ áp chế, dù ý thức hay không. Tôi quen nhiều tín hữu tập yoga cho biết rằng họ thường thấy ác mộng, thấy ma quỉ xuất hiện trong bản chất rất ghê rợn. Là người phương Tây và là người tín hữu phương Tây, chúng ta đôi khi rất ngây thơ. Chúng ta đã quá vội vàng chạy theo yoga khi chưa kịp hiểu biết về hiểm họa của nó. Câu hỏi của tôi cho những tín hữu tập yoga là: “Tại sao chỉ vì muốn cho thân thể khỏe mạnh mà bạn lại phải đứng chung với một triết lý tôn giáo trái ngược với đức tin Cơ Đốc của mình?” (Dr. George Alexander, Ph. D. (Thy Hương chuyển ngữ). Báo Thông Công, Giáo hạt truyền giáo Hoa Kỳ ).
Lời Kinh Thánh cũng đã cho chúng ta biết rất rõ, “Hãy xét điều chi vừa lòng Chúa. Chớ dự vào công việc vô ích của sự tối tăm nhưng thà quở trách chúng nó thì hơn” (Ê-phê-sô 5:10,11)
Tiến Sĩ George Alexander, Ph. D., là giáo sư cộng tác và là Trưởng Phân Khoa Truyền Giáo và Mục Vụ Liên Văn Hóa tại Ðại Học Biola
Theo Danh bạ cơ đốc
Tuesday, June 18, 2013
Sunday, June 9, 2013
Vụ đánh ghen để lại mối thương cảm của Sài Gòn cũ
Thấy bài viết hay, sợ bị chặn do có nói đến tính nhân văn của bà Trần Lệ Xuân trong chính quyền cũ. Tôi xin chép lại ở đây để ai quan tâm có thể đọc:
Khi vụ tạt axít xảy ra, bà Trần Lệ Xuân đang ở nước ngoài, nhưng cũng biết được vụ việc qua báo chí. Một tuần lễ sau bà về tới Sài Gòn, việc đầu tiên là bà chỉ đạo Nha An ninh phải vào cuộc, xử thật nặng những kẻ gây ra tội ác.
>> Nửa thế kỷ từ vụ đánh ghen rùng rợn nhất Sài Gòn
Cả Sài Gòn hồi hộp theo dõi
Không chỉ ra lệnh bắt xử những kẻ tạt axít, bà Lệ Xuân còn chỉ đạo cho ngừng hoạt động tất cả các vũ trường, vì theo bà đó là nguồn gốc của ăn chơi sa đọa, tan nát gia đình và tội ác.
Bà ra lệnh cho kiểm tra tất cả các tướng tá Sài Gòn xem ai có vợ nhỏ phải kỷ luật, hạ cấp hoặc loại khỏi quân đội. Sài Gòn vốn sôi động về đêm, những ngày sau đó trở nên đìu hiu khi mà hàng trăm vũ trường nhộn nhịp phải đóng cửa theo lệnh của bà cố vấn.
Các tướng tá Sài Gòn thì khỏi phải nói, chạy lo đủ kiểu để không bị phát hiện là có vợ nhỏ. Sau giờ làm việc, các đấng phu quân ở Sài Gòn chạy thẳng về nhà với vợ con, để cô vợ không nổi hứng tố cáo với bà cố vấn là chồng mình đã có vợ nhỏ thì sự nghiệp nhà binh coi như đổ sông đổ biển.

Trần Lệ Xuân trả lời phỏng vấn ở sân bay Tân Sơn Nhất.
Con đường công danh, sự nghiệp của Thức “công binh” cũng bỗng chốc chấm hết, bao nhiêu bổng lộc trong ngành xây dựng công trình quân sự bỗng chốc mất trắng, ông bị buộc phải giải ngũ, trở về làm dân. Một phiên tòa xét xử vụ tạt axít đã được gấp rút mở sau đó gần 3 tháng. Bà Năm Ra đô và tên du đãng tạt axít bị tuyên phạt mỗi người 20 năm tù, một tên đồng bọn khác bị phạt 15 năm tù.
Thế nhưng, chỉ vài tuần sau, khi vụ án còn đang bị kháng cáo, thì chế độ Ngô Đình Diệm đã bất ngờ sụp đổ với cái chết của 2 anh em nhà họ Ngô, bà Lệ Xuân phải sống lưu vong.
Chính trường Sài Gòn sau cái chết của anh em nhà họ Ngô đã rối ren suốt mấy năm trời, không ai quan tâm đến vụ tạt axít cô vũ nữ Cẩm Nhung. Không thấy nền “đệ nhị cộng hòa” của Nguyễn Văn Thiệu đưa ra xét xử.
Sau đó vợ chồng Thức “công binh” đã chia tay nhau, người chồng về quê sống ẩn dật, còn bà Năm Ra đô thì gửi thân nơi cửa Phật, có lẽ bà muốn nhờ cửa Phật từ bi gột rửa tội lỗi khủng khiếp mà bà đã gây ra.
Lại nói về Cẩm Nhung, ca axít đậm đặc đã phá hủy toàn bộ khuôn mặt của cô vũ nữ, đôi mắt của nạn nhân cũng bị phỏng rất nặng. Các bệnh viện ở Sài Gòn đều bó tay, chỉ có thể cứu được mạng sống của Cẩm Nhung, còn đôi mắt, khuôn mặt thì không thể cứu chữa.
Bà Trần Lệ Xuân đã đích thân đến bệnh viện thăm nạn nhân, trực tiếp nghe các bác sĩ trình bày tình trạng thương tật. Sau đó, vợ chồng bà Trần Lệ Xuân đã chỉ đạo cho Đại sứ quán Việt Nam Cộng hòa ở Nhật Bản thu xếp đón Cẩm Nhung qua Nhật Bản chữa trị thương tật.
Một ngày cuối tháng 9.1963, Cẩm Nhung được đưa lên máy bay sang Nhật Bản. Thế nhưng, nền y học của Nhật Bản cũng phải chịu thua, không thể phục hồi dung nhan và đôi mắt cô vũ nữ. Hai tháng sau, Cẩm Nhung trở về nước, lúc Sài Gòn đã đổi chủ. Bà Trần Lệ Xuân từng hứa “bảo bọc trọn đời” cho Cẩm Nhung giờ đã sống lưu vong ở nước ngoài.
Trả thù đời
Từ đỉnh cao danh vọng bỗng chốc rơi xuống tận cùng địa ngục, Cẩm Nhung trong đau khổ tuyệt vọng, đã lao vào đập phá, uống rượu, hút thuốc... Để “trả thù đời”, Cẩm Nhung sẵn sàng ngã vào lòng của bất cứ người đàn ông nào, không cần tiền bạc hay điều kiện gì.
Thế nhưng, với khuôn mặt cháy xám, thẹo lồi lõm như ác quỷ, cặp mắt mờ đục lồi ra ngoài như mắt ếch, không có người đàn ông tỉnh táo nào đủ can đảm làm tình nhân của cô.
Chán chường, tức giận, Cẩm Nhung càng lặn ngụp trong rượu chè. Mẹ của Cẩm Nhung vì buồn phiền mà sinh bệnh, rồi qua đời cuối năm 1964.
Cẩm Nhung càng lao sâu vào cuộc nghiện ngập cho quên đời, tài sản sau mấy năm kiếm được trong các vũ trường và cặp bồ với hàng tá nhân tình là sĩ quan, giờ cô tha hồ đập phá.
Bao nhiêu món đồ quý giá của cô cứ lần lượt ra đi, ban đầu là chiếc xe máy loại mới nhập cảng của Nhật Bản, sau đến các loại nữ trang, hột xoàn, vòng vàng... Cuối cùng, Cẩm Nhung bán nốt căn nhà với giá gần 200 lượng vàng để có tiền tiêu xài, cô và bà vú Sọ phải thuê nhà ở trọ.
Số tiền bán nhà rồi cũng cạn dần, ngày cô không còn đủ tiền để trả tiền thuê nhà cũng là ngày bà vú Sọ trung thành đổ bệnh nặng, không tiền chạy chữa, nên đã qua đời. Còn lại một mình không nơi nương tựa, không nghề nghiệp, đôi mắt mù lòa, cô vũ nữ lừng danh một thời chỉ còn biết đi ăn mày.
Ban đầu, Cẩm Nhung đi ăn xin trước chợ Bến Thành vào dịp tết năm 1969. Cô ngồi bên vệ đường, trên ngực đeo bức ảnh cô chụp chung với trung tá Trần Ngọc Thức, tay chìa ra xin lòng thương hại của người đi đường. Ban đầu người ta kéo tới xem Cẩm Nhung rất đông, cho tiền cô cũng nhiều. Có tiền, Cẩm Nhung tiếp tục nghiện ngập, đập phá.
Càng về sau, người Sài Gòn càng bớt cảm động về chuyện ăn xin của cô vũ nữ, càng ít cho tiền. Không thể ngồi xin một chỗ, Cẩm Nhung cầm gậy dò đường đi xin dọc theo đại lộ Lê Lợi, đường Tự Do, những lối đi một thời in dấu chân cô từ nhà tới vũ trường Kim Sơn.
Sau đó, Cẩm Nhung phải rời khỏi khu vực trung tâm Sài Gòn, đến chợ Bình Tây, chợ Bà Chiểu, cuối cùng là ngã tư Trần Quốc Thảo - Lý Chính Thắng, trước khi cô âm thầm rời Sài Gòn hoa lệ để về miền Tây xa xôi ăn xin trên bến phà Mỹ Thuận.
Ngày ấy, khi đã mù lòa, xấu xí, phải ra đường ăn xin kiếm sống, Cẩm Nhung nhờ người quen phóng to tấm ảnh cô chụp với người tình trung tá công binh Trần Ngọc Thức để đeo trước ngực, vừa để thiên hạ xót thương mà bố thí, vừa để “trả thù đời” đối với kẻ đã tệ bạc bỏ mặc cô đau đớn, bệnh tật, nghèo khó mà không một lời hỏi han, thăm viếng.
Ban đầu, sau khi Cẩm Nhung mang tấm ảnh mình và tay trung tá rất đẹp đôi trước ngực, mấy ngày sau có người lạ tới năn nỉ cô đừng trương tấm hình ấy ra nữa, bù lại họ cho cô số tiền kha khá.
Cẩm Nhung không chịu, họ cũng giật đại tấm ảnh, xong để lại trong ca ăn xin của cô một số tiền. Không chịu thua, Cẩm Nhung lại nhờ người thân phóng tấm ảnh khác để đeo, và lại bị họ giật. Sau đó, không chỉ bị giật hình ảnh, mà cô còn bị đánh đập gây thương tích, chỉ vì chuyện ôm tấm hình chụp chung với người tình cũ đi ăn xin khắp Sài Gòn.
Không sống được ở Sài Gòn, Cẩm Nhung âm thầm tìm ra bến xe Miền Tây để lên xe đò về bến phà Mỹ Thuận kiếm sống, vẫn với cái cách ngồi bên lề đường ăn xin, ngực treo tấm ảnh năm nào.
Tại đây, cô cũng bị người lạ giật tấm ảnh. Không chỉ vậy, ai đó đã nhân lúc cô đi ăn xin đã lẻn vào chỗ ở trọ, lục tung đồ đạc của cô, lấy đi tất cả hình ảnh cô chụp chung với người tình trung tá công binh.
Kể từ đó, Cẩm Nhung không còn ảnh chụp chung với Thức công binh, cô lấy tấm ảnh chân dung của riêng mình treo trước ngực để đi ăn xin, người đi đường cảm thương phận bạc của cô vũ nữ mà bố thí cho ít tiền giúp cô sống qua ngày trong mù lòa, cô độc.
Sau ngày miền Nam giải phóng, Cẩm Nhung tiếp tục ăn xin trên bến phà Mỹ Thuận. Nhưng sau đó chính quyền cách mạng dẹp nạn ăn xin để ổn định trật tự xã hội, Cẩm Nhung được đưa vào trung tâm nuôi người tàn tật. Không chịu được cuộc sống gò bó trong trung tâm, người phụ nữ mù đã lén bỏ trốn về Sài Gòn tiếp tục ăn xin.
Rồi cô lại bị “thu gom”, rồi lại trốn về tận Hà Tiên. Tại đây, Cẩm Nhung lúc thì đi ăn xin quanh quẩn các ngôi chùa, khi địa phương có chiến dịch “thu gom” người ăn xin, cô xin tá túc nhà chùa để được chén cơm, manh áo, vừa quét dọn sân chùa để khuây khỏa nỗi buồn trong cuộc đời bạc bẽo hơn vôi của cô.
Kể từ đó, dù tá túc trong nhà chùa hay ăn xin đó đây, Cẩm Nhung không còn đeo tấm hình “nữ hoàng vũ trường” của mình trước ngực nữa.
Trong những năm tháng Cẩm Nhung sau khi bị nạn lang thang trên khắp nẻo Sài Gòn, cũng là lúc ở Sài Gòn xuất hiện bài hát “Bài ca cho người kỹ nữ”. Các tác giả viết bài hát này vì xót thương số phận của cô vũ nữ Cẩm Nhung. Bài hát có đoạn:
Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người
Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi
Loài người vô tình giẫm nát thân em
Loài người vô tình giày xéo thân em
Loài người vô tình giết chết đời em...
Theo Hoàng Lam
Lao Động
Thursday, June 6, 2013
Nick
Chúng ta đều giống Nick ở chỗ đều là những kẻ bệnh tật và sự chết sẽ là bằng chứng cho điều đó; song sự khác biệt lớn nhất giữa những người được coi là...bình thường như chúng ta với Nick là bệnh tật hay sự thiếu hụt của Nick được nhìn thấy, còn rất nhiều kẻ trong chúng ta, bệnh tật hay sự thiếu hụt lại không lộ ra ngoài.
Và điều đó rất nguy hiểm vì kẻ biết mình bệnh sẽ tìm cách chữa khỏi bằng cách nào đó, còn những kẻ tưởng mình lành có khi bệnh lại rất nặng mà không tìm cách chữa.
Ngoài việc thiếu hụt chân tay, tôi thấy Nick là người hoàn hảo, và tôi sợ nhất những người có bề ngoài hoàn hảo, có vẻ không thiếu gì, song thực ra, họ bị bệnh nhiều chỗ, thiếu nhiều thứ, và trong đó có cả linh hồn.
Nick nói: "Chúng ta có những bệnh gì?
Chúng ta có những người sinh ra không chân, không tay.
Chúng ta có người bị ung thư.
Chúng ta có bệnh tham lam, kiêu ngạo, tham dục, độc ác và chiến tranh...
("What sickness and deseases do we have? We have people born without arm and legs. We have people with cancer. We have greed, pride, lust, evil, war..").
Vâng, tất cả chúng ta đều có bệnh, bệnh thấy bên ngoài, bệnh bên trong, bệnh nhìn thấy và không nhìn thấy được bắng mắt.
HQ
Tuesday, June 4, 2013
Tuesday, May 28, 2013
Cafe Piano
Vẫn anh chàng lãng tử người xứ nghệ. Học luật tại Hà nội, học xong,
anh xin học bổng tại Mỹ và hoàn thành khóa học trở thành luật sư tốt
nghiệp tại Mỹ. Đi khắp đó đây, hộ chiếu dày đặc những nơi anh đã đặt
chân đến. Sau khi học, anh về Việt nam công tác, do nhu cầu công việc,
anh luôn phải sang Mỹ và cái gì cũng thế, lặp đi lặp lại, sang Mỹ nhiều
cũng làm cho anh chán ngán.
Hiện, anh là đại diện cho một hãng luật nổi tiếng tại Việt nam.
Oai như cóc!!!!
Một lần đi công tác Nam Mỹ, anh leo lên dãy Andes và thấy rất lạnh và tự nhiên, anh thèm một ly cà phê nóng ở Hà Nội. Anh về Hà Nội và
việc đầu tiên anh làm là đi tìm một ly cà phê.
Không phải Nam Mỹ không có Cafe, mà anh cần uống nó ở Hà Nội.
Người ta bảo: "Đầu tiên là ăn ở đâu, ăn với ai, và sau cũng mới là ăn cái gì".
Anh chọn một quán lịch sự và gọi một ly, nhưng không may cho anh, ly cà phê quá dở. Anh gọi người phục vụ và hỏi ly cà phê bao nhiêu tiền và anh cũng hỏi thêm là chiếc ly trị giá bao nhiêu tiền vì anh muốn mua nó. Sau khi biết giá, anh trả tiền cà phê và cả tiền ly. Anh cầm ly ra cửa và tìm một gốc cây ném thật mạnh. Anh không thích sự giả dối và cũng không thích sự dốt nát hay qua mặt. Có thể quán cà phê không có ý vậy, nhưng quê hương anh luôn có những trường hợp ngoại lệ, và khi ngoại lệ đã trở thành thói quen lộn nhộn thì những người như anh thường không chịu nổi.
Anh về nhà và hôm sau quyết định mở quán cà phê để cho mình và cho những ai quan tâm đến chất lượng. Anh muốn đó là địa chỉ để mọi người lui tới thưởng thức những gì thật của cà phê. Anh cũng mua cam ở những vùng xa xôi để đảm bảo nước cam của anh không có hóa chất độc hại của người "hàng xóm 16 chữ vàng".
Anh đến chỗ tôi mua thêm vài chiếc đàn piano điện và một chiếc piano cơ, dành phòng riêng cho nghệ thuật ở trong quán. Nội thất của quán anh tự làm. Mới khai trương được vài ngày, anh đang lúi húi hoàn thiện một số viêc, có ông khách oai phong bước vào hất hàm hỏi anh:
- Ê cu, có đánh giày không?
Anh phủi đít đứng dậy và thưa:
- Dạ, có!
Anh còn bảo:
- Anh chờ em một tí, em vừa hết xi, để em sang bên cạnh mua !
Anh mặc quần áo chỉnh tề và đi mua thật. Anh lấy ghế piano bọc da bảo khách để chân lên và hì hục đánh. Ông khách ngại quá vì cái ghế quá đẹp để dẫm lên. Anh nói không sao và "anh cứ để chân đấy để em đánh".
Đánh xong, khách hỏi bao nhiêu, anh bảo triệu rưỡi, khách trợn tròn mắt, anh bảo anh đùa và khách không cần trả tiền.
Qua câu chuyện thân tình, hỏi ra mới biết ông khách, tức "ông anh" (!) sinh năm 85, còn "ông em", tức cậu đánh giày sinh năm 72.
Khách vui vẻ ra về và "ông em" phóng ô tô đến hãng luật để làm việc.
Anh đặt tên quán của anh là "ANDES CAFE", anh cũng chẳng có nhu cầu làm cho quán làm ăn phát đạt, nếu nó đủ chi phí thì tốt, không đủ thì cũng không sao.
Anh muốn nó trở thành địa chỉ để anh có thể thư giãn. Anh để phòng riêng để dạy piano cho các cháu có nhu cầu.
Phụ huynh có thể ngồi thư giãn bên ly Cafe, cốc nước cam được phục vụ, song không đặt lợi nhuận lên làm đầu.
Cuối tuần, anh mời các bạn trẻ giỏi giang đến chơi piano tại quán. Anh muốn trong cái lộn nhộn, bụi bặm, nóng bức của Hà Nội, có một chỗ của anh để anh và các bạn yêu sự tĩnh lặng, yêu sự bình yên, có thể ngồi nói những chuyện hay ho.
Không gian thoáng mát, "you may enjoy it!"
Còn chuyện đánh giày:
Chúng ta thỉnh thoảng nói đến văn hóa phục vụ - sống để hưởng thụ, để phục vụ hay cả hai?
Thực ra, cuộc sống này cũng có nhiều cái hay ho để hưởng thụ như ăn, uống, ngủ, chơi....Song không biết phục vụ thì không thể hưởng thụ thực sự; và người khôn, tôi cho rằng đặt chữ phục vụ lên cao thì đương nhiên sẽ được người phục vụ.
Chẳng thế mà Người như Chúa Giê su còn rửa chân cho môn đệ thì dạng lìu tìu như anh luật sư đánh giày hay Giáo hoàng Francis rửa chân cho tù nhân là chuyện không có gì là khó hiểu.
Đó là văn hóa phục vụ - mình vì cộng đồng, cha mẹ vì con cái, con cái vì bố mẹ, chúng ta sống vì nhau, ngoài ra, chẳng có gì quan trọng cả.
Và ai cần đánh giày, cứ gọi chủ quán
, anh ta nhìn cũng rất giống chú đánh giày!!!
Sorry chủ quán nhé!
Còn tôi được hân hạnh làm bạn chú đánh giày
.
ANDES CAFE:
25LK6A - C17, KHU ĐÔ THỊ MỖ LAO, HÀ ĐÔNG, HÀ NỘI
Hiện, anh là đại diện cho một hãng luật nổi tiếng tại Việt nam.
Oai như cóc!!!!
Một lần đi công tác Nam Mỹ, anh leo lên dãy Andes và thấy rất lạnh và tự nhiên, anh thèm một ly cà phê nóng ở Hà Nội. Anh về Hà Nội và
việc đầu tiên anh làm là đi tìm một ly cà phê.
Không phải Nam Mỹ không có Cafe, mà anh cần uống nó ở Hà Nội.
Người ta bảo: "Đầu tiên là ăn ở đâu, ăn với ai, và sau cũng mới là ăn cái gì".
Anh chọn một quán lịch sự và gọi một ly, nhưng không may cho anh, ly cà phê quá dở. Anh gọi người phục vụ và hỏi ly cà phê bao nhiêu tiền và anh cũng hỏi thêm là chiếc ly trị giá bao nhiêu tiền vì anh muốn mua nó. Sau khi biết giá, anh trả tiền cà phê và cả tiền ly. Anh cầm ly ra cửa và tìm một gốc cây ném thật mạnh. Anh không thích sự giả dối và cũng không thích sự dốt nát hay qua mặt. Có thể quán cà phê không có ý vậy, nhưng quê hương anh luôn có những trường hợp ngoại lệ, và khi ngoại lệ đã trở thành thói quen lộn nhộn thì những người như anh thường không chịu nổi.
Anh về nhà và hôm sau quyết định mở quán cà phê để cho mình và cho những ai quan tâm đến chất lượng. Anh muốn đó là địa chỉ để mọi người lui tới thưởng thức những gì thật của cà phê. Anh cũng mua cam ở những vùng xa xôi để đảm bảo nước cam của anh không có hóa chất độc hại của người "hàng xóm 16 chữ vàng".
Anh đến chỗ tôi mua thêm vài chiếc đàn piano điện và một chiếc piano cơ, dành phòng riêng cho nghệ thuật ở trong quán. Nội thất của quán anh tự làm. Mới khai trương được vài ngày, anh đang lúi húi hoàn thiện một số viêc, có ông khách oai phong bước vào hất hàm hỏi anh:
- Ê cu, có đánh giày không?
Anh phủi đít đứng dậy và thưa:
- Dạ, có!
Anh còn bảo:
- Anh chờ em một tí, em vừa hết xi, để em sang bên cạnh mua !
Anh mặc quần áo chỉnh tề và đi mua thật. Anh lấy ghế piano bọc da bảo khách để chân lên và hì hục đánh. Ông khách ngại quá vì cái ghế quá đẹp để dẫm lên. Anh nói không sao và "anh cứ để chân đấy để em đánh".
Đánh xong, khách hỏi bao nhiêu, anh bảo triệu rưỡi, khách trợn tròn mắt, anh bảo anh đùa và khách không cần trả tiền.
Qua câu chuyện thân tình, hỏi ra mới biết ông khách, tức "ông anh" (!) sinh năm 85, còn "ông em", tức cậu đánh giày sinh năm 72.
Khách vui vẻ ra về và "ông em" phóng ô tô đến hãng luật để làm việc.
Anh đặt tên quán của anh là "ANDES CAFE", anh cũng chẳng có nhu cầu làm cho quán làm ăn phát đạt, nếu nó đủ chi phí thì tốt, không đủ thì cũng không sao.
Anh muốn nó trở thành địa chỉ để anh có thể thư giãn. Anh để phòng riêng để dạy piano cho các cháu có nhu cầu.
Phụ huynh có thể ngồi thư giãn bên ly Cafe, cốc nước cam được phục vụ, song không đặt lợi nhuận lên làm đầu.
Cuối tuần, anh mời các bạn trẻ giỏi giang đến chơi piano tại quán. Anh muốn trong cái lộn nhộn, bụi bặm, nóng bức của Hà Nội, có một chỗ của anh để anh và các bạn yêu sự tĩnh lặng, yêu sự bình yên, có thể ngồi nói những chuyện hay ho.
Không gian thoáng mát, "you may enjoy it!"
Còn chuyện đánh giày:
Chúng ta thỉnh thoảng nói đến văn hóa phục vụ - sống để hưởng thụ, để phục vụ hay cả hai?
Thực ra, cuộc sống này cũng có nhiều cái hay ho để hưởng thụ như ăn, uống, ngủ, chơi....Song không biết phục vụ thì không thể hưởng thụ thực sự; và người khôn, tôi cho rằng đặt chữ phục vụ lên cao thì đương nhiên sẽ được người phục vụ.
Chẳng thế mà Người như Chúa Giê su còn rửa chân cho môn đệ thì dạng lìu tìu như anh luật sư đánh giày hay Giáo hoàng Francis rửa chân cho tù nhân là chuyện không có gì là khó hiểu.
Đó là văn hóa phục vụ - mình vì cộng đồng, cha mẹ vì con cái, con cái vì bố mẹ, chúng ta sống vì nhau, ngoài ra, chẳng có gì quan trọng cả.
Và ai cần đánh giày, cứ gọi chủ quán
Sorry chủ quán nhé!
Còn tôi được hân hạnh làm bạn chú đánh giày
ANDES CAFE:
25LK6A - C17, KHU ĐÔ THỊ MỖ LAO, HÀ ĐÔNG, HÀ NỘI
GIỚI THIỆU CÁC DỊCH VỤ TIN CẬY:
Ngoài những dịch vụ tư vấn miễn phí trong ngành PIANO và Nhạc cụ, Huy Quang - Piano cũng giới thiệu những địa chỉ mà qua trải nghiệm thực tế, chúng tôi thấy đáng tin cậy và muốn giới thiệu ra cộng đồng, góp phần tạo nên một môi trường an toàn, lành mạnh cho tương lai.
TRUNG TÂM TIẾNG ANH UCSI TẠI ĐÀ NẴNG
Anh là người Việt hoặc có thể nói là người Tây. Anh nhìn giống Tây hơn ta, song anh nói tiếng Việt như tôi và bạn. Anh sinh ra ở Sài Gòn, năm 12 tuổi, anh sang Canada cũng mẹ và cha. Mẹ anh là người Việt, cha anh là người Canada, ở nhà, mẹ anh nói tiếng Việt với anh vì không muốn anh mất gốc, không muốn anh thành "thằng Tây con", cha anh đương nhiên là nói tiếng Anh với anh.
Kết quả là anh nói hai thứ tiếng thuần thục, anh vừa là "thằng Tây con và cũng là thằng Ta con"; và một điều không thể quên là gia đình anh được giáo dục theo truyền thống Cơ đốc - kính Chúa, yêu người nên anh gắn bó và yêu thương quê cha đất tổ (ở đây phải hiểu theo nghĩa là quê mẹ, đất tổ vì mẹ anh là người Hà nội).
Khi lớn lên, "tiếng gọi nơi hoang dã" nơi anh đã thôi thúc anh và gia đình. Anh đã đến Việt Nam từ những năm 90 thế kỷ trước để thực sự hiểu cái nóng oi bức Hà nội, cái bụi Sài thành, biển Nha trang, bão Đà nẵng.... trong chế độ Xã hội Xã hội Chủ Nghĩa. Anh không quan tâm, anh yêu Việt nam, chính thể nào không quan trọng. Anh đi lại vài lần và khoảng vài năm nay, anh và gia đình quyết định "an cư" tại Đà nẵng mặc dù vẫn mang quốc tịch Canada.
Tên Tây, người ta gọi thân mật anh là Charlie; tên Việt thì rất Việt, không thể Việt hơn, các bạn gọi anh là anh Việt. Rất tiếc, trung tâm tiếng Anh của anh hiện tại chỉ có ở Đà Nẵng. Anh chọn các giáo viên bản ngữ Mỹ, Canada, giáo viên Singapor và Philippine để giảm chi phí đầu ra, giảm học phí chỉ còn 600 ngàn đồng/tháng.
Cũng xin lưu ý là tiếng Anh là ngôn ngữ hành chính ở Singapor cũng như Philippine, và có lẽ là rất nhầm nếu ta nghĩ tiếng Anh ở đó nói không chuẩn.
Mục đích cuộc đời Charlie có lẽ không phải là giàu sang mà là sống ý nghĩa nhất, có ích nhất theo tiếng gọi của Chúa. Vì vậy, trong việc chọn lựa giáo viên, ngoài khả năng phát âm chuẩn, vốn từ của giáo viên, anh luôn chú trọng đến đạo đức, tư cách của cộng tác viên mình.
Và như thế, anh hi vọng sẽ đem lại một dịch vụ tốt nhất cho người Việt mà anh là một trong số đó.
Chúng ta đều hiểu ngôn ngữ là cửa sổ mở ra thế giới. Càng đi nhiều, hiểu thế giới hơn, chúng ta cảm thấy mình càng nhỏ bé hơn, và từ đó, chúng ta biết khiêm tốn, học hỏi để chúng ta và dân tộc có thể "sánh vai các cường quốc năm Châu" như ông Hồ Chí Minh mong muốn.
Ông Hồ Chí Minh là người đi nhiều và tôi tin là ông hiểu chúng ta....lớn (!!??) cỡ nào.
Khi hiểu một ngôn ngữ thực sự, chúng ta sẽ hiểu văn hóa của nó, và biết đâu, chúng ta sẽ đặt câu hỏi về 4000 năm văn hóa của chúng ta.
Tôi ủng hộ anh Charlie và giới thiệu mọi người đến trung tâm của anh nếu có nhu cầu.
Cũng xin lưu ý là chúng tôi không có cổ phần trong Công ty này.
UCSI sắp tới sẽ được đổi thành ICAN, cơ sở hiện tại:
Tầng 4, Nhà sách Đà Nẵng, 76-78 Bạch Đằng, Q. Hải Châu, Tp Đà Nẵng
Tel: (+84-511) 3630068 Fax: (+84-511) 386 8805
Email: info@ucsivietnam.com
Web: http://www.ucsivietnam.com/
Sunday, May 26, 2013
Subscribe to:
Posts (Atom)

