Saturday, November 19, 2016

Be the change....

.
Vừa rồi thấy quốc hội họp về việc dừng dự án điện hạt nhân Ninh Thuận.

(Việt nam dừng điện hạt nhân Ninh Thuận)

Vui mừng ! 

Đó là cảm giác duy nhất.

Thảm họa Formosa, chặt phá rừng, hủy hoại tài nguyên là những việc hàng ngày ta nhìn thấy trên đất nước này.

Bạn ra đường, nghe về những "đại gia" gỗ, những kẻ tham nhũng, đục khoét đất nước, những thằng ăn cắp, quan liêu, các đồng chí thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư nhiều nhan nhản.....

Đất nước này nó thế ?


Nếu có 90 người mù và 10 người sáng, tôi tin rằng nếu cần người đại diện cho mình, một nhóm người mù sẽ đắc cử, trong đó sẽ không có nhiều "anh sáng" vì người mù sẽ hiểu tâm tư của người mù hơn những người sáng, họ cần người đại diện cho họ, nói lên suy nghĩ, tiếng nói của họ chứ không cần anh nào nhìn rõ nhiều thứ, hiểu nhiều thứ như anh sáng mắt kia mà không hiểu rõ họ.

Cũng không lạ khi một chính phủ đại diện cho 90 triệu người dân Việt nam, mà trong đó, tôi tin không phải lúc nào cũng có những người Việt nam ưu tú nhất của chúng ta ở trong đó. Chính phủ đại diện cho nhiều tầng lớp người dân Việt nam, họ đại diện cho những người lính một thời chiến đấu vì lý tưởng được dạy từ bé, họ đại diện cho những người nông dân lao động cực nhọc (ai cũng biết là trong chính phủ ta bây giờ, có khá nhiều nông dân thực sự, mặc dù họ đang giữ cương vị nào đó), rồi họ đại diện cho một tầng lớp, một "bộ phận không nhỏ" những kẻ cơ hội, tham nhũng, ăn chia mà ông Tổng bí thư vừa rồi có dùng từ "tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng" .....

(Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng)



Nếu ra ngoài đường, bạn có thể sẽ thấy đám đông nhảy vào đánh đấm một thằng ăn cắp hoặc một thằng trộm chó đến chết; bạn sẽ thấy chú hàng xóm thản nhiên khạc nhổ trước mặt bạn mặc dù bạn và ông ta chẳng có hiềm khích gì; bạn sẽ thấy trẻ em, người lớn thản nhiên xả rác ra đường, lên bãi cỏ, sông hồ, bờ biển tuyệt đẹp của chúng ta; bạn sẽ thấy người dân thản nhiên vạch chym, ỉa đái bậy bất cứ chỗ nào họ nhìn thấy;  bạn có thể sẽ thấy những xe chở gỗ lậu chạy như bay trong thôn; bạn sẽ thấy đại gia nọ, đại gia kia đi xe đắt tiền, ở khách sạn hạng sang nhưng tiếng Anh bẻ đôi không biết, cư xử như một thằng trọc phú, nhà hắn mua ở khắp nơi, hắn chặt không biết cơ man nào là rừng ở ta, ở Lào...; bạn có thể sẽ thấy một thằng đi rình bắt những con sóc đáng yêu cuối cùng ở công viên, bạn sẽ thấy những thằng có những cái bẫy điện vô hồn bắt đi tất cả những con chim còn sót lại trên bầu trời của chúng ta; bạn sẽ thấy người nông dân thản nhiên phun thuốc trừ sâu trước khi thu hoạch đem bán và ruộng rau để gia đình họ ăn luôn là một thửa riêng; bạn sẽ thấy những "thương gia" thản nhiên ngâm tẩm hóa chất để những đồ thiu thối được đem bán và đặt trên bàn tiệc cho đồng loại họ ăn; bạn tham gia giao thông luôn bị những người khác chen lấn, cắt đầu xe, vượt lên, bóp còi inh ỏi, muốn về trước, việc bạn ở lại là việc của bạn, họ phải đi trước.... .

Vâng, và bạn mong chờ gì ở những con người như thế bầu lên hoặc ủng hộ một chính phủ tốt đẹp ?

Tôi khẳng định rằng một chính phủ tốt đẹp không thể sống nổi với một đám dân như thế.

Và đã sản sinh ra những người với một lý tưởng cuồng tín, không thể thành hiện thực. Đám người này luôn tỏ ra tốt bụng và trung tín. Họ rất đông, sẵn sàng đè bẹp những ai chống lại họ. Họ luôn nhìn đất nước lạc quan vì đất nước đang trong tay họ. Họ cho rằng hầu như tất cả các việc họ làm đều sáng suốt. Ai cũng sợ đám người này vì họ đông, họ có vũ khí. quân đội và cảnh sát.




Và một tầng lớp cơ hội, ăn theo mọc lên. Chúng len lỏi, khôn ngoan, nằm trong đám người cuồng tín kia, khó phát hiện như một con thú biết đổi màu. Chúng tham gia điều hành chính phủ. nằm trong quân đội, cảnh sát, chúng "tự diễn biến, tự chuyển hóa"  như lời đồng chí Tổng bí thư nói.




Và chúng phá cho đất nước này tan tành vì quyền lợi của riêng chúng.

Bạn còn tin là một đất nước có đa số là người...mù kia có thể có một chính phủ tốt đẹp ?


Ông Gandhi có một câu tôi rất thích : " Be the change you wish to see in the world"; tạm dịch:  " Hãy chính là sự thay đổi bạn mong nhìn thấy trên thế gian".





Trong Kinh thánh, sách Rô-ma 13:1-6 có câu:
“Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định” (Rô-ma 13:1).

Vì một lý do nào đó, sẽ có một chính phủ tồn tại bởi logic đó.

Formosa, điện hạt nhân, xe chở cồng kềnh đâm chết trẻ em, thuốc sâu, ngâm tẩm hóa chất, giết người trộm chó hay ăn cắp, xả rác....là những thứ dốt nát, ngu xuẩn đang hàng ngày diễn ra trên đất nước này.


Phan Anh cạo đầu gửi thông điệp bảo vệ tê giác


Nếu bạn nhìn thấy những thứ đó, cố gắng hàng ngày làm tốt hơn, "cố gắng trở thành người tốt, sống có tâm và có tình" như hiện tượng MC Phan Anh thời gian qua; tôi tin là xã hội ta sẽ tốt hơn.

(Phan Anh)

Lòng tốt có tính lan tỏa, và tôi tin rằng một chính phủ tốt sẽ sống được với những người dân tốt 

Song để sống tốt không dễ, chúng ta phải cố vì bản chất con người là xấu.



Có những loài cá, chúng không thể sống trong làn nước sạch và ngược lại.



Và cũng phải cảm ơn chính phủ của ông Phúc đã làm được việc hủy bỏ cái điện hạt nhân kia; cá nhân tôi,  tôi thấy nó tiến bộ hơn cái chính phủ của ông Dũng.


Dù sao, đất nước này nó cũng đang phát triển, dù ở tốc độ nào.....



Hãy là sự đổi thay  (Be the change.....") !



HQ

Friday, September 23, 2016

Văn hóa "Chuột chết"

.

Chào buổi sáng !


Số phận con người hay một quốc gia xuất phát từ những hành động của quốc gia hay con người đó. Hành động được dẫn dắt bởi thói quen, thói quen bắt nguồn từ văn hóa, văn hóa dân tộc hay con người xuất phát từ tín ngưỡng hay tôn giáo.

Tóm lại, từ tín ngưỡng hay tôn giáo sẽ dẫn dắt, quyết định số phận của một con người hay cả dân tộc.

Chủ nghĩa vô thần đã có từ rất lâu trong lịch sử chứ không phải bây giờ mới có. Chủ nghĩa Cộng sản chỉ là một hình thức khác của chủ nghĩa vô thần được tồn tại đến hôm nay. Trong thế giới tự do, cũng có rất nhiều người vô thần, họ dùng hầu như cả cuộc đời để chống lại thuyết hữu thần hoặc cụ thể và gay gắt nhất là chống lại Chúa Trời. 

Vô thần cũng là một loại tín ngưỡng, tín ngưỡng vào loài người, vào chính con người, chính họ, và hình tượng rằng "có sức người sỏi đá cũng thành cơm" (Hoàng Trung Thông).

Những người theo thuyết vô thần hay thần thánh hóa con người.

Có những con người được cho là rất giỏi giang hoặc nhà bác học lớn cũng có tư tưởng vô thần, chống lại Thượng Đế. 

Họ trở thành một trong những chỗ tựa cho tư tưởng vô thần.

Không phải vô thần là chỉ có Chủ nghĩa Cộng sản.

Người ta hỏi là cái gì đã tạo ra văn hóa Mỹ ? Tôi trả lời là tôn giáo ? Tôn giáo nào ? Tin lành nói chung. Tin lành có nhiều trường phái. Nói chung, Tin Lành là những luồng tư tưởng muốn thờ phượng Chúa của họ theo cách riêng của họ chứ không muốn bị ai áp đặt, lên án hay truy bức.

Tất nhiên, nước Mỹ không phải chỉ có Tin Lành, nó có cả người Công giáo La mã, có cả người theo đạo Hồi, đạo Phật, vô thần, ở Mỹ cũng có Đảng Cộng sản,,,.nhưng đa số ở Mỹ là người Tin lành thuộc các trường phái khác nhau.

"Ý tưởng về Tự do Mỹ " (the idea of Amirican freedom) bao gồm một cuộc sống tốt hơn, tự do Chính trị, tự do Tôn giáo... luôn là hướng vươn tới của Tự do Mỹ. Bạn muốn vào và ở Mỹ, bạn phải là người thực sự bị đàn áp về tôn giáo hoặc Chính trị bởi một thế lực nào đó, hoặc bạn phải là người giàu có theo cách mà người Mỹ chấp nhận được, hoặc bạn phải là người giỏi giang mà nước Mỹ cần, về cơ bản là vậy, các tiểu xảo nhỏ khác để bạn có thể vào hoặc ở Mỹ ta không cho vào cái tổng kết chung.

Lịch sử nhập cư của nước Mỹ là những người Tin lành muốn tách ra khỏi giáo hội Anh, những người Tin lành hoặc giáo phái khác muốn thờ phượng Chúa của mình theo cách riêng mà không sợ bị ai áp bức, là những người Ai len muốn thoát ra khỏi nạn đói thế kỷ 19 và muốn tìm cuộc sống tốt hơn, là những người Do thái muốn thoát ra khỏi Nga vì bị kỳ thị, đàn áp bởi chủng tộc của họ.....

Văn hóa Tin Lành đã tạo ra phong cách Mỹ, một miền đất hứa mà các Giáo hội, tín hữu Tin lành đang cầu nguyện và bằng mọi cách để bảo vệ miền đất hứa, bảo vệ cái văn hóa đó bởi sự xâm lấn của các văn hóa khác ngoài nước Mỹ và ngay bản thân ở trong nước Mỹ.

Cái gì đã tạo ra văn hóa Việt nam ?

Đa số là từ Phật giáo, Khổng giáo, Đạo Thờ ông bà và mới đây là "tín ngưỡng vô thần" và cụ thể là Chủ nghĩa Cộng sản, và có thể nói còn một "tín ngưỡng" nữa là Chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa dân tộc.....

Ở Trung Quốc, Phật giáo nhiều, Khổng giáo, Lão giáo, và đặc biệt hiện nay là Chủ nghĩa Cộng sản đang thống trị. 
Điều gì đang xảy ra ở đó ?

Ở Ấn Độ, cái nôi của Phật giáo, rồi Hindu, Yoga, Hồi giáo cũng nhiều và bạn thấy điều gì đang xảy ra ở quốc gia này ?

Lâu rồi, sáng dậy, vợ tôi mở cửa và thấy một túi rác to để ngay trước cửa, vợ tôi tinh ý nhìn thấy hóa đơn điện trong đó, mở ra và tìm được địa chỉ người vứt rác, mang rác đến trả cho họ, yêu cầu họ mang đến nơi tập trung rác chứ không phải trước cửa nhà tôi.

Rồi một sáng không lâu sau đó, có một con chuột to chết nằm ngay trước cửa. Tôi cho rằng chắc con chuột đó yếu quá, đến trước cửa nhà tôi thì lăn ra chết. Tôi lặng lẽ mang con chuột chết ra nơi tập trung rác cách đó khoảng 150 m.

Chúc một buổi sáng tốt lành !

Sáng nay, tôi lại mở cửa, và lại thấy một con chuột to như con hôm nọ, cũng nằm chết ngay trước cửa nhà. 

Lần này, tôi không cho rằng con chuột này cũng yếu quá, đến cửa nhà tôi thì lăn ra chết.

Khi một buổi sáng cuối tháng 9, thu sang, tạm biệt vợ con đi làm, mở cửa ra, chúng ta được "good morning" bởi một con chuột chết, bạn sẽ nghĩ sao ?

Là người thích tìm nguyên nhân, ngọn ngành của nhiều sự việc, tôi tìm hiểu xem cái gì đã tạo ra cái văn hóa chết tiệt đó, và sau một hồi suy nghĩ......




Tôi phát hiện ra rằng đó là cái Văn hóa "Chuột chết" !





Hà nội sang thu 2016

Wednesday, September 21, 2016

Xinh Truong An (Về dạy tiếng Trung cho trẻ em)

Nếu trường con tôi học đăng ký "thí điểm" tiếng Nga và tiếng Trung, tôi sẽ cho con chuyển trường.
Nếu các trường học ở Vn đều dạy "thí điểm" tiếng Nga và tiếng Trung, tôi sẽ cho con nghỉ học hoặc du học!
Tôi không kỳ thị thứ tiếng nào cả. Nhưng tôi không chấp nhận con tôi trở thành vật thí nghiệm cho những ngu dốt và bảo thủ của người khác.
Từ những năm 50-60 của thế kỷ trước ở miền Nam Việt Nam, tiếng Pháp và Tiếng Anh - hai thứ tiếng phổ biến nhất - đã được dạy trong các trường học như là ngôn ngữ chính. Ở bậc đại học rất nhiều trường 100% giáo trình là tiếng Anh.
Tài liệu dạy học cũng là từ Pháp, Mỹ.. Nơi người ta đã nghiên cứu chán chê rồi, sự ưu việt đã được chứng minh thực tế rồi, chỉ việc áp dụng. Thì bỏ.
Uh thì mông muội, rồi chiến tranh, rồi internet chưa có thôi thì những chính sách sai lầm sau đó đã qua chúng ta không nói lại.
Nhưng giờ sao? Tấm gương Singapore, Hongkong, Phillipin, Đài Loan đó? Thông tin đầy ra đó, ngân sách đi công tác nước ngoài để thực tế tình hình mỗi năm 1 tăng đó, dẫn tới kết quả gì?
Người ta bảo CÓ MÙ CŨNG PHẢI THẤY MỜ MỜ. CÓ ĐIẾC CŨNG PHẢI NGHE LÃNG ĐÃNG.
Dân ngu như tôi đây còn thấy.
Các vị rối loạn nhiễm sắc thể 21 hết cả rồi hay sao???
Việt Nam sẵn sàng copy thế giới từ cái ốc vít, đến bộ quần áo, đến cái nhà, từ kiến trúc nội thất, tiêu dùng, đến khoa học kỹ thuật, không cái gì là không đi ăn cắp... Có nghĩ được ra cái gì? Nhưng lại thích TỰ NGHĨ RA CÁCH DẠY cơ. Thế mới éo le.
Có ý kiến cho rằng, hơn 1 tỷ người trên thế giới nói tiếng Trung (tính theo dân số), vì vậy tiếng Trung rất quan trọng.
Tôi không biết họ ngu thật hay giả vờ ngu - khi hơn 1 tỷ người nói tiếng Trung đó thực chất là hơn 100 thứ tiếng địa phương khác nhau, có 12 loại tiếng Trung được sử dụng nhiều nhất và chính họ cũng ... không hiểu nhau. Tiếng Quan Thoại được coi là thứ tiếng phổ thông chỉ chiếm khoảng 1/5 số người sử dụng, thậm chí cũng bị kỳ thị khi nói ở Quảng Đông - Quảng Châu. Ai đi TQ nhiều sẽ hiểu sự phức tạp của tiếng Trung Quốc.
Mà giả sử hơn 1 tỷ người nói tiếng Trung đó có nói cùng 1 thứ tiếng sẽ được dạy cho học sinh Việt Nam. Thì bao nhiêu người trong số hơn 1 tỷ người đó là giáo sư, bác sĩ, doanh nhân, chuyên gia trong các lĩnh vực?
Ngược lại, gần như tất cả các vị tôi kể trên ở khắp phần còn lại của thế giới đều có thể nói được tiếng Anh!
Con tôi không cần thiết phải học cái thứ tiếng chỉ vì lý do nhiều người biết.
Nó phải được học cái thứ tiếng mà nhiều người giỏi trên khắp thế giới này có thể nói thành thạo.
Thay vì chỉ có đối tác người Hoa
Con tôi có thể có đối tác trên khắp thế giới.
Nó có quyền lựa chọn.
Bản thân những doanh nhân người Hoa đang làm việc ở khắp thế giới cũng đã và đang phải học tiếng Anh.
Hội chợ canton fair mỗi năm 2 lần ở Quảng Châu năm nào cũng thiếu nhân viên có khả năng nói tiếng Anh.
Sinh viên ở đó buộc phải đi học tiếng Anh bên ngoài nếu muốn kiếm được việc làm thêm dễ dàng dù không được chính phủ hoan nghênh.
Chính phủ TQ không hoan nghênh việc học tiếng Anh nhưng đi họp ở éo đâu chính phủ cũng phải mang theo mấy thằng Tàu 100% giỏi tiếng Anh để phiên dịch.
Và trong lúc chờ phiên dịch, chính phủ gật đầu xã giao như những con lật đật và mặt đần ra như những con ngỗng bị táo bón!
Hồi lớp 6, tôi bị bắt buộc phải học tiếng Nga mặc dù trước đó đã mất 2 năm học tiếng Anh rồi.
Các cô giáo trường tôi cấp tốc đi học tiếng Nga chừng 6 tháng đủ để dạy chúng tôi ét tơ Vô Va, ét tơ ma sa, xờ bát xờ pu che gì gì đó và đương nhiên, họ phát âm sai bét. Ơn Đảng ơn Chính Phủ.
Lên lớp 7, yêu lại từ đầu hay còn gọi là lau lại đầu từ, chúng tôi lại học tiếng Anh.
1 năm trong cuộc đời của 1 con người rất quý giá, vài lần thí nghiệm chuột bạch đã biến thành chuột cống tự bao giờ. Đầu óc những đứa trẻ như tờ giấy trắng viết rồi xoá rồi tẩy vài lần thành tờ giấy nháp ngay.
Bây giờ. Sẽ có bao nhiêu cô giáo cấp tốc đi học tiếng Trung và tiếng Nga vài tháng, rồi dạy lại các nạn nhân của bộ giáo dục kiến thức KÌ DIỆU của họ?
Con tôi lại học mấy năm tiếng Trung và tiếng Nga xong bộ lại thích mở ra lau lại đầu từ?
Tôi và nhiều bà mẹ khác, cho con đến trường để chúng có bạn chơi, có môi trường, có tập thể, có cơ hội tự xử lý các mối quan hệ xung quanh cho quen dần.. Chứ không phải mục đích chính để học kiến thức mà các vị truyền đạt. Xin ngừng ảo tưởng! Thứ kiến thức lỗi thời, bảo thủ, sai lệch và nhồi nhét đó, chúng tôi không hoan nghênh!
Nếu nghi ngờ. Xin mời các vị tổ chức họp với tôi, chúng ta thảo luận lại về sách lịch sử, về môn giáo dục công dân, về thuyết tiến hoá của Darwin, về chủ nghĩa Marx Lenin, về văn học và mỹ học ok?
Chúng tôi hiểu biết hết rồi.
Ngừng coi thường chúng tôi!
Ngừng mang con cái chúng tôi ra làm thí nghiệm.
Ngừng ép những người giàu và người hiểu biết phải mang hết con ra nước ngoài, để ở lại chỉ toàn là người nghèo và người cam chịu.
Ngừng đối xử với cái đất nước đẹp đẽ này một cách man rợ nhân danh lòng yêu nước và xây dựng đất nước theo một cơ sở lý luận được viết ra bởi 1 người mắc chứng bệnh hoang tưởng là Karl Marx.



Xinh Trường An facebook

Saturday, September 17, 2016

Lối tư duy, phong cách chơi, sống và viết

.

Vừa rồi, tình cờ, tôi có đọc một vài bài viết trên facebook của 2 người tôi cho là đặc biệt. Mỗi bài viết của họ lên đến hàng mấy ngàn người like, có những bài viết được đến hàng chục ngàn like.  Hẳn người ta nghĩ đây phải là những tri thức đại tài, những vĩ nhân vì thông thường, người ta viết, được vài chục, vài trăm người like hoặc ngàn like đã là oai lắm. Tôi ngạc nhiên và đọc một số bài của họ.
Người thích, bình luận cũng nhiều, nhưng đa số là những người dùng từ một cách bỗ bã, tất cả những từ ngữ được tránh trên những văn bản nghiêm túc đều được dùng "rộng rãi" trong những bình luận .

Có lẽ một vài lần, tôi cũng đọc những stt được chia xẻ của họ và có chia xẻ lại vì cách viết lưu loát, văn phong hóm hỉnh, thể hiện một người được đào tạo, chịu khó học hỏi....
Tuy nhiên, một người chịu khó học hỏi, có kiến thức nhất định, chưa chắc đã phải là một người khôn ngoan.

Cũng là người đi nhiều nơi trên thế giới, đã được lưu lại ở nơi gọi là thế giới văn minh hơn chục năm, ăn sống làm việc cùng họ, điều cảm nhận khi về Việt nam là tôi thấy dân tộc ta kém phát triển về nhiều mặt, trong đó có trình độ nhận thức của người dân.

Điều đó không có gì là vui, tuy nhiên, nếu ta được sinh ra trong hoàn cảnh giống như họ, không được đào tạo, dạy dỗ đúng cách, không được đi đó đây để nhìn thế giới, thử hỏi, liệu ta có hơn họ ?
Có thể chúng ta đã có những cố gắng, nhưng sinh ra trên đời, mỗi người một thân phận, một cơ thể, một hoàn cảnh, liệu chúng ta có đi hết cuộc đời người ta để hiểu hết những gì xảy ra đối với họ để thực sự hiểu họ hay không ?

Tôi không cho rằng số đông luôn khôn, nhưng luôn cho rằng số đông là bầy cừu, là ngu dốt, là đáng khinh..., tôi không đồng tình.

Khi tìm hiều những bài viết của 2 người đặc biệt tôi kể trên để hiểu tại sao nhiều người thích đến vậy, tôi thấy có điều lặp lại là rất nhiều các bài viết của họ hay đi ngược lại dư luận xã hội đang quan tâm, gây tranh cãi gay gắn ở những người tham gia, nhục mạ, đòi chém giết nhau cũng có... Ví dụ điển hình là vụ Formosa, họ đứng ra lập luận rằng việc đó là bình thường, các nước phát triển cũng vậy, đã có giai đoạn như thế, thiên nhiên sẽ có khả năng tự phục hồi.....; khi đoàn xe của Thủ tướng Phúc vào phố cổ Hội An, người ta nhao nhao phản đối thì họ đứng ra bênh vực đoàn xe và Thủ tướng; trong khi người dân đói khổ, nợ công lên cao, chính phủ xây tượng đài HCM, họ ủng hộ;  rồi vụ chở thi thể bằng xe máy gần đây nhất, họ đứng ra chịu búa rìu của dư luận, cho rằng việc đó không có gì là lạ, là bình thường trong hoàn cảnh Việt nam, bệnh viện không có lỗi....

Healthy lifestyle (phong cách sống lành mạnh)

Thế giới phân cực là điều hiển nhiên. Như chúng ta đang thấy: có chiến tranh - hòa bình, có cái xấu - cái tốt, đen - trắng, có điện âm - điện dương, mặt trăng - mặt trời, ngày - đêm, đàn ông - đàn bà, có Nga xô, Trung Quốc - có Mỹ và liên minh Châu  Âu đối trọng, có báo lề phải - báo lề trái, có Chủ nghĩa Cộng sản - có các nền Dân chủ, có người ghét Formosa thì phải có không ít người cho nó là Ok thì nó mới có cơ tồn tại ở Việt nam.

Và cũng vì vậy, việc Thủ tướng Phúc đi vào phố cổ, Formosa hay chở xác trên xe máy phải có một hoặc nhiều người cho là bình thường, thậm chí cho là đúng, là cần thiết thì những việc đó mới xảy ra.

Không biết do chủ ý hay tình cờ, các bài viết của 2 nhân vật đặc biệt kể trên đều tập trung đi ngược lại dư luận xã hội, đặc biệt là dư luận của những người có tư tưởng thân Mỹ - Phương Tây, gọi họ là "đám dân chủ", và không tiếc lời xỉ vả họ bằng những ngôn từ khó nghe.

Tôi không nói tất cả các dư luận xã hội đều đúng, nhưng "không có lửa thì không có khói". Các bài viết của 2 nhân vật này mới đọc thấy sắc sảo, kiến thức được chắt lọc, ngôn ngữ hóm hỉnh, đôi khi hơi bậy một cách có duyên, dễ làm người đọc lôi cuốn nhưng khi tìm hiểu, phân tích kỹ, ta thường thấy nó không đi được đến ngọn nguồn của từng vấn đề, vẫn thể hiện nhìn vấn đề trên phương diện chủ quan, vì nếu tôi không nhầm thì 2 người này còn tỏ ra một cách có chủ ý để hài hước hoặc có thể họ nghĩ mình thế thật về kiến thức có một không hai của họ.

Như đã nói, Việt Nam là nước kém phát triển về nhiều mặt, một công dân Việt Nam vượt qua được khó khăn để đến được một nước văn minh nào đó, học hành, được xã hội đó công nhận, dùng đến, thì đó là một vinh hạnh, một hạnh phúc cho họ, và đối với rất nhiều người Việt Nam đang phải sống cuộc sống có rất nhiều vấn đề ở Việt nam, cuộc sống của những người đã "thoát ra" như trên nhiều khi là giấc mơ của nhiều người.

Đối với Việt Nam, họ là những người tạm gọi là thành công "vượt ngục", nhưng trong xã hội văn minh, họ là mắt xích, là một người bình thường, thậm chí hơn cả bình thường trong con mắt của người bản xứ. Họ có thể được coi là "thông minh" trong con mắt của nhiều người Việt Nam tại quê nhà, "thông minh" dưới óc quan sát của một dân tộc kém phát triển, và không phủ nhận, để được như thế, khi họ đã phải trải qua nền giáo dục XHCN (bị nhồi nhét nhiều thứ không cần thiết), quả thật là không dễ; song, tưởng mình là ai, là cái gì đó sáng chói, hoặc giả làm ra mình như thế, theo tôi, đó là sự ngộ nhận hoặc sai về cách tư duy.

Kể cả họ có là tiến sĩ, giáo sư hay gì đi nữa, trong xã hội văn minh, đó là một nghề giống như nhiều nghề khác, kể cả chính trị gia...., họ vẫn bị chỉ trích, đôi khi lên án để họ tiếp tục học hỏi, để trở thành mắt xích quan trọng hơn trong một xã hội mà mỗi người đều có chỗ đứng của mình, tôn trọng lẫn nhau, tương tác, hỗ trợ lẫn nhau, và như thế là sự may mắn, là sự cố gắng của mỗi người, của cộng động, và nếu bạn tin Chúa, đó là ơn phước của Chúa chứ không phải tự coi mình là ai, gọi ai đó là đám nọ, đám kia ngu dốt, "vàng vẩu" (tôi đoán từ này nghĩa là người da vàng, răng vẩu - tức người Việt nam).....

Tôi cũng không loại trừ 2 người đặc biệt kia cố tình gây ra các tranh cãi xã  hội bằng cách đưa ra những quan điểm ngược lại với một trào lưu nào đó để có nhiều like, để nổi tiếng, đôi khi để giải trí vì nếu sống trong một xã hội phát triển, họ chẳng là gì để người bản xứ để ý; cũng không loại trừ họ muốn làm gì đó để mở mang kiến thức phản biện của xã  hội, để xã hội có cái nhìn đa chiều hơn về mỗi vẫn đề, và họ muốn "cống hiến" cái gì đó cho nơi họ sinh ra...

Tuy nhiên, trong một xã hội như kiểu Việt Nam, khi quan chức có quá nhiều vấn đề giống như người dân, khi tìm cách bảo vệ cho một tư duy cũ nát, đôi khi ngu dốt, nhàm chán vì bất cứ lý do gì, tôi cho không phải là một ý hay. Nếu tư duy con người thích làm việc xấu để tồn tại (thực ra, làm việc xấu dễ kiếm tiền hơn việc tốt), và tự cho rằng thế giới là phân cực, việc xấu là tất yếu, chuyện mình làm việc xấu để kiếm tiền cũng là tất yếu, và nếu tư duy theo cách đó thì chúng ta không thể xây dựng một xã hội văn minh mà trong đó cái tốt nhiều hơn cái xấu.

Cũng như trong bản thân mỗi chúng ta, bao giờ cũng có phần "người" và phần "con", nó có thể là tất yếu, nhưng nếu chúng ta để phần "con" lần át phần "người" thì đó không phải là cái đích chúng ta muốn tới cho bản thân, gia đình và xã  hội.

Nếu ai đó lấy cái tạm gọi là qui luật mâu thuẫn của thế giới để bao biện cho hành động xấu của mình vì bất cứ lý do gì tôi cho là không ổn, sai trong tư duy.

Tổng thống Obama đến Việt Nam, ăn bún chả Liên Hương. Quán bún bây giờ có lẽ tên là Bún Chả Obama, người đến đông nghịt, mặc dù bún chả vẫn thế, có phần kém hơn do lượng cầu vượt quá khả năng cung. Chủ quán còn định để riêng bát chén ông Obama ăn, cho vào tủ trưng bày, trong quán bây giờ treo đầy ảnh Obama, nhà tôi hôm qua còn định rủ nhau đến đó ăn cho vui....

Kinh doanh phát đạt chưa từng thấy ở quán Liên Hương.

Trong thế giới phân cực, thử hỏi Putin hay Hồ Cẩm Đào đến đâu đó ăn gì đó xem có thằng nào quan tâm không ?
Tôi tin là sẽ có một số người rất "sâu sắc" sẽ đến đó quan sát, có thể ăn ở đó, hoặc có thể làm những phản biện xã hội lớn rằng có Obama thì phải có Putin, Hồ Cẩm Đào, và lấy Hồ Cẩm Đào + Putin ra so sánh với Obama và cho rằng Putin + Hồ Cẩm Đào là những tài năng bất diệt, ca ngợi hết lời 2 vị lãnh tụ của giai cấp vô sản (mặc dù bản thân 2 người này không vô sản).

Và sẽ có rất nhiều like, bình luận nhảy vào đấm đá, chửi bới, phản biện, thành một sân chơi hàng vạn like.
Tôi không biết facebook trả bao nhiêu cho những like đó, nhưng xét về lợi ích xã hội, nó gần về 0, nếu không nói tác hại của nó là đến đâu.

Câu chuyện là anh sống một đời không phải anh kiếm được bao nhiêu tiền mà anh đã làm gì cho mình, gia đình và xã  hội. Tất nhiên tiền cần nhưng một mình nó không đem lại hạnh phúc đích thực.

Tất cả mọi người đều muốn sống trong một xã hội mà mọi người ít nhất phải tôn trọng lẫn nhau dù việc đó thích hay không; khi anh gây những phản biện xã  hội, tranh cãi, chửi bới, văng nọ văng kia, coi đó là thứ văn hóa, tôi không đồng tình.

Âm nhạc có nhạc cổ điển là mẫu mực, là chuẩn hòa âm, nghe rất dễ chịu nhưng nghe mãi nó chán, người ta muốn nghe cái gì dân dã hơn, trần tục hơn, sẽ có nhạc Rock, Pop, Jazz...
Tuy nhiên, ngay cả các trào lưu nhạc đó, nó cũng có nhiều điều phải nói, nếu Jazz đích thực, nó sẽ rất hay, khoa học, hài hòa ngay cả khi mới đầu nghe nó chói tai, dễ tăng huyết áp....

Phản biện theo lối trần tục nó có kiểu của nó, đôi khi rất hay và có duyên, nhưng theo tôi, nó rất dễ bị lạc sang một chiều hướng hoàn toàn không ổn nếu người chơi không tỉnh táo.

Nó như con dao vậy.
Âm nhạc nó cũng vậy, đặc biệt là nhạc Jazz.

Tôi là người được đào tạo âm nhạc cổ điển, được đi thi quốc tế chuyên nghiệp và được sắp xếp thứ hạng trong năm đó.
Âm nhạc cổ điển rất mẫu mực, rất hay, có thể nói là thể dục não khi anh làm gì đó mệt mỏi.
Cái gì chuẩn quá, tiếp xúc nhiều, bỗng nó trở nên nhàm chán. Giờ tôi hầu như không nghe nhạc cổ điển mà thích nhạc Pop, Rock, đặc biệt là Jazz  Jazz hoàn toàn không dễ nghe và nó rất khác lạ.

Pop, Rock hay Jazz có rất nhiều trường phái, nghe rất ngược, chướng tai, nhưng nghe kỹ, nhiều cái rất hay, đừng vội lên án.
Song, không phủ nhận, nhiều thứ trong Pop, Rock hay Jazz nghe rất tệ, có thể nói là nhiều rác rưởi hơn những gì ngay ngắn.

Trước kia, tôi hay dùng Iphone và càng ngày, tôi càng thấy nó hay và luôn thích đời cao nhất để dùng vì tôi thích nó. Đối với tôi, tôi thấy nó hoàn thiện (tất nhiên, trên đời, chẳng có gì là 100% cả).

Một ngày đẹp trời, tôi cảm thấy chán Iphone vì một lý do rất khó nghe: .......bởi vì nó hay quá, làm cho tôi chán, không có gì để khám phá thêm.

Tôi quyết định chuyển sang điện thoại dùng hệ điều hành của Androi như Samsung, Sony...và tôi đã gặp rất nhiều vấn đề khi dùng máy có hệ điều hành này.

Bây giờ, tôi khá quen, và thấy cũng ổn.
Cuộc sống nhiều khi nó cũng thế.



Hà nội 17/9/2016

Thursday, September 15, 2016

Friday, September 2, 2016

Bán đàn Piano Steinway & Sons model M (Grand piano Steinway & Sons)

Có khách hàng nước ngoài tại Việt nam về nước, liên hệ muốn bán đàn Steinway & Sons, model M, năm sản xuất 2010  
(bấm xem năm sản xuất tại ĐÂY ).

Đàn màu đen, giá bán 78,000 USD (1 739 000 000 VNĐ)




 




HQ

Sunday, August 21, 2016

BÁN PIANO GIÁ RẺ HÀ NỘI

Có người gọi điện nói với tôi rằng nhập khẩu đàn piano cơ cũ của Nhật khá dễ dàng và bán cũng dễ.

Công thức được tính như sau :

Giá gốc + chi phí nhập khẩu, kho bãi ở Việt nam +  chi phí quảng cáo (nếu có) +  chút lãi

Khi tính được tổng chi phí trên, kết quả cuối cùng sẽ là bán.


Nghe nói trước kia, nguồn tiêu thụ đàn piano cơ cũ của Nhật chủ yếu là Trung Quốc, nhưng nay, Trung Quốc cấm nhập khẩu đàn piano cũ từ Nhật để khuyến khích người tiêu dùng mua piano sản xuất trong nước nên số lượng piano cũ của Nhật bị ứ đọng và Việt Nam là nước tiêu thụ piano cũ của Nhật khá nhiều. Bạn chỉ cần có khoảng 500 triệu hoặc hơn 1 tỉ VNĐ và cần tinh ý một chút,  bạn có thể nhập cả công hàng piano cũ của Nhật về Việt nam và trở thành người buôn piano cũ.

Trước ngày mở cửa, kinh tế khó khăn, người ta ăn không đủ no, ai dám nghĩ đến học đàn. Nay, cuộc sống khá hơn, nhiều người nghĩ đến nhu cầu văn hóa tinh thần. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tôi nghe đâu một số chung cư khi thiết kế nội thất, người ta còn thiết kế luôn một chỗ để cho đàn piano.

Vậy là người ta ùn ùn đua nhau đi buôn piano, các trung tâm mọc ra nhan nhản, đâu cũng thấy dạy đàn piano. Ở phố Hào Nam - Hà nội, cửa hàng piano nhiều đến nỗi có đôi vợ chồng người Pháp vào cửa hàng của tôi và hỏi tôi ở phố này chỉ thấy bán piano, không bán nhạc cụ khác hay sao. 

Tôi tự nhủ:

- Chắc là Việt Nam đang lên cơn sốt piano ?

Người ta nhập về ùn ùn, có cơ sở bán buôn hàng tháng tiêu thụ hơn 100 chiếc piano cơ, đấy chỉ là một cơ sở.
Tôi thầm nghĩ, cứ như chỉ mỗi piano là nhạc cụ, các loại nhạc cụ khác không phải; giống như chỉ mỗi tiếng Anh là ngoại ngữ, các ngôn ngữ khác đều không phải (?).

Tôi là người buôn piano, nhiều khi, tôi cảm thấy ngộp thở vì piano, nhìn đâu cũng thấy piano, khắp nơi, đặc biệt là PIANO YAMAHA.

Bản thân tôi không thích đàn piano Yamaha vì tôi cảm thấy nó không có gì nổi trội. Nếu bạn vào google tìm "Top 10 piano brands" (10 hãng piano hay nhất), bạn sẽ thấy nhiều đánh giá không có Yamaha mà chỉ thấy Kawai trong đó. Trong 2 hãng nổi piano nổi tiếng nhất của Nhật là Yamaha và Kawai, tôi thích Kawai hơn và nghe nói, dân chơi đàn piano chuyên nghiệp, nhiều người thích Kawai hơn, ngay cả ở Nhật. Cũng xin lưu ý là mới đây, nghe phong thanh, Yamaha đã mua đứt Bosendorfer, một trong 10 hãng piano lâu đời và hay nhất thế giới.
Nắm bắt công nghệ trong tay, tuy nhiên, âm thanh của Yamaha vẫn làm theo cách cũ - khả mảnh, tiếng nông, không đầm và sâu như các dòng nổi tiếng khác. Tôi cho đây không phải là vấn đề trình độ, có thể Yamaha muốn duy trì truyền thống và thương mại nên vẫn làm theo lối cũ hoặc có một trở ngại nào đó mà Yamaha chưa, không hoặc không thể làm piano Yamaha hay hơn.


Piano dát vàng


Steinway & Sons là hãng piano được đánh giá rất cao trên thế giới, hãng này chỉ làm đàn tại New York và Hamburg (Đức), không làm ở nước khác ngoài 2 thành phố đó. Steinway & Sons có chấp nhận "Design" (thiết kế) cho hai dòng tạm gọi là con của Steiway là Boston và Essex. Bạn có thể tìm thấy hai dòng này trên website chính thức của Steinway.
Boston được làm tại nhà máy của Kawai chứ không phải Yamaha, Essex được làm tại nhà máy piano Pearl River - Trung Quốc.

Cả 2 dòng này có âm thanh tốt - đặc biệt là Boston.

Quay lại chuyện piano Nhật giá rẻ. Bạn thử tìm  hiểu những nhà cung cấp piano cũ của Nhật, bạn sẽ thấy kho hàng của họ có hàng vài ngàn chiếc, rồi những chiếc đàn cũ đó cứ ùn ùn về Việt Nam như một nơi chứa rác thải. Người ta lau chùi, làm đẹp, lên dây, chỉnh sửa sơ bộ, có lãi một chút là bán . Có người hứa hẹn rất nhiều nhưng thử hỏi, lãi một chút thì chi phí đâu để bảo hành vài năm, có cơ sở nói bảo hành cả chục năm, có người nói bảo hành cả đời ....

Nói là một chuyện, giữ và làm tất cả những gì mình nói là chuyện khác.

Piano là sản phẩm của văn hóa cao, nó tinh tế, đẹp, có đẳng cấp riêng đối với trình độ hiểu biết của người chơi cũng như người làm ra nó. Rất khó có thể có một sản phẩm hay, chất lượng cao mà giá lại rẻ, không phải chỉ riêng ở Hà nội, Đà Nẵng, Sài Gòn hay bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Vì lý do kinh doanh, ngoài những dòng piano được cân chỉnh, sửa chữa cẩn thận, đánh giá chất lượng đặt trên giá cả của đàn như từ trước tới nay chúng tôi vẫn duy trì, chúng tôi cho ra thêm một dòng ĐÀN PIANO GIÁ RẺ, bán theo Model, năm sản xuất, số sê ri (serial). Chúng tôi duy trì dòng này như một người bán đồng nát chuyên nghiệp, nhập bao nhiêu, thêm chút lãi, cộng chi phí kho bãi, làm đẹp bên ngoài, lên dây, cân chỉnh sơ bộ và BÁN nếu khách hàng có nhu cầu theo kiểu "cơm bình dân"

Chúng tôi bảo hành 10 năm cho sự cố lớn về máy như đàn tự nhiên gãy khung, đứt dây hàng loạt (chuyện hầu như không bao giờ xảy ra đối với piano Nhật cũ)

Chúng tôi không miễn phí lên dây vì mỗi lần lên dây nghiêm túc, khá là vất vả, chi phí khoảng 500 ngàn/lần, nếu chúng tôi miễn phí lên dây vài lần, chúng tôi sẽ bị lỗ.

Chúng tôi cũng không thể lên hơn 200 cái dây của đàn piano với giá 200 ngàn đồng/lần vì với giá như vậy, không thể làm được (xin lưu ý là ở các nước phát triển, lên dây piano có giá khoảng 100 USD, tương đương hơn 2 triệu đồng VN).

Chúng tôi cũng không thể bảo hành cho việc dây đàn piano có giữ tốt hay không vì chốt đàn (tuning Pin) sẽ không được kiểm tra và khắc phục nhiều trước khi bán nếu đàn giữ dây kém.


Xã hội muôn màu, muôn vẻ, các giá trị thì khác nhau, lựa chọn là của bạn, tùy theo nhu cầu và chúng tôi muốn đưa ra các giải pháp.


Hà nội ngày 20 tháng 8 năm 2016



Huy Quang -  Piano



(Chúng tôi đang cập nhật)

Chủng loại piano đã được sửa chữa hình thức, máy đàn được làm sạch, cân chỉnh sơ bộ để có thể hoạt động - khung đàn và dây được kiểm tra để đảm bảo không có sự cố lớn như gãy khung, đứt dây hàng loạt....
Piano giá rẻ BAO GỒM cả những hàng mới 100 %, đã bóc hộp, đang bày mẫu, khuyến mại cao.