Friday, April 21, 2017

Help me make it through the night

Gửi những người bạn quan tâm đến tôi :


Take the ribbon from your hair - Hãy bỏ dải ruy băng ra khỏi tóc em

Shake it loose and let it fall - Hãy thả nó ra và để nó xõa xuống

Layin' soft upon my skin - Hãy để nó mềm mại trên da em


Like the shadows on the wall - Như những cái bóng ở trên bức tường

Come and lay down by my side till the early morning light - Đến đây và nằm xuống bên tôi cho đến khi ánh sáng sớm mai

All I'm takin' is your time - Tất cả điều tôi đang lấy đi là thời gian của em

Help me make it through the night - Hãy giúp tôi vượt qua đêm nay !

I don't care what's right or wrong, I don't try to understand - Tôi không quan tâm gì đúng hay sai; tôi cũng không cố để hiểu được

Let the devil take tomorrow - Hãy để quỉ sứ đem ngày mai đi

Lord, tonight I need a friend - Chúa ơi, tôi cần một người bạn đêm nay !

Yesterday is dead and gone and tomorrow's out of sight - Ngày hôm qua đã chết và đã qua, và ngày mai không thể thấy trước...

And it's sad to be alone - Và thật buồn nếu ta chỉ có một mình

Help me make it through the night - Hãy giúp tôi vượt qua đêm nay !

I don't care what's right or wrong, (Yes, I do !) - Tôi không quan tâm gì đúng, gì sai

I don't try to understand - Tôi cũng không cố để hiểu điều đó

Let the devil take tomorrow. - Hãy để ma quỉ đem ngày mai đi

Lord, tonight I need a friend - Chúa ơi, tôi cần một người bạn đêm nay

Yesterday is dead and gone and tomorrow's out of sight - Ngày hôm qua đã qua và đã chết, và ngày mai không thể thấy được...

Lord, it's bad to be alone - Chúa ơi, thật là tệ nếu chỉ có một mình

Help me make it through the night - Hãy giúp tôi vượt qua đêm nay








HQ

Sunday, April 16, 2017

Thực tế về tình trạng kinh doanh đàn piano hiện nay ở Việt nam


Tôi người được học âm nhạc chuyên nghiệp từ nhỏ và có thâm niên kinh doanh đàn piano khoảng 15 năm, một trong một số người kinh doanh piano sớm ở Hà nội. 

Ngày đó, phố Hào Nam, Hà nội (phố kinh doanh nhạc cụ), nếu không kể vài ba cửa hàng kinh doanh các loại nhạc cụ, không chuyên về piano, tôi là người đặt mục tiêu chuyên về piano đầu tiên ở phố.




Ngày đó, bán đàn piano cũng không quá khó như bây giờ vì còn ít người kinh doanh chuyên về nhạc cụ này.

Khi cuộc sống xã hội không còn quá khó khăn về vật chất, nhu cầu văn hóa tình thần cũng được nâng cao, người dân đi tìm các nguồn vui khác. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, đối với một ngành nghề hay thú vui mới, khi tiếp cận, thị trường và người cung cấp dịch vụ không tránh khỏi những bước đi chệch choạc.




Như đã đề cập trong một bài viết mới đây, nhiều người muốn sở hữu một cây đàn piano để tiếp cận với âm nhạc, một thứ văn hóa tinh thần đáng trân trọng. Giống như ăn phở, cũng có phở thế này, phở thế nọ, không phải phở nào cũng giống nhau. Đàn piano cũng vậy.

Đã qua cái thời, buổi sáng, bạn chẳng có gì ăn. Một ngày bạn chỉ có 2 bữa - bữa trưa và tối. Hôm nào bạn được ăn sáng, nhất lại là ăn ở hàng quán, có thể chỉ là bát phở, bát cháo, gói xôi, nhưng ít nhất, bạn cũng được ăn, và bạn ngậm cái tăm ở miệng suốt cả buổi sáng để chứng minh cho thiên hạ biết mình có ăn quà sáng chứ không phải nhịn.

Vâng, rất oai - tôi có ăn quà sáng, tôi không nhịn, cái tăm cắm ở mồm tôi minh chứng cho điều đó !

Và đi khám cũng vậy - bạn đến ông thày lang, nhiều khi vừa mất công, vừa tốn tiền, mà cuộc đời thì ngắn. Khám xong, tiền mất, tật mang. Bạn đến ông bác sĩ nổi tiếng, có thể đắt, nhưng suy cho cùng, nó không đắt bởi ông ta chữa đúng bệnh, bạn sống sót.

Cũng là người kinh doanh đàn piano khá lâu năm, tôi khẳng định, không chỉ piano là nhạc cụ hay, nhiều nhạc cụ khác cũng hay, khả năng diễn tấu phong phú, có âm sắc riêng, rất đặc biệt. Có một chiếc piano ở nhà không phải là sai, tuy nhiên, cái đàn piano đó như thế nào mới là quan trọng. Bạn không cần phải "ngậm tăm" để thiên hạ biết bạn đã ăn sáng (vì thiên hạ bây giờ, ai chẳng có tiền ăn sáng). Bạn không phải có chiếc đàn piano để thiên hạ biết bạn có quan tâm đến văn hóa tinh thần.... Nói cách khác, chiếc piano đó như thế nào mới là quan trọng vì mua đàn piano bây giờ, ai chẳng mua được. Bạn có thể mua nhiều nhạc cụ rất hay khác như guitar, violin, clarinet, oboe, trumpet, fagote, kèn Co (french horn), accordion, sáo flute, saxophone, trống (drum), ngay cả đàn Ukulele....chứ không nhất thiết phải đàn piano thì  mới hay.


Saxophonist


Khi chọn đàn piano, cũng không nhất thiết phải chọn một cây đàn không có một vết sứt nào vì là đàn cũ, khi người bán phải làm đẹp tất cả các vết sứt, chi phí sẽ cao hơn.

Khi một chiếc đàn cũ mang về, người thợ có trách nhiệm sẽ tìm những lỗi không thể bỏ qua để sửa chữa. Những lỗi này chỉ dân có nghề mới biết, bạn đừng chỉ nhìn bên ngoài, nếu bạn chỉ nhìn bên ngoài, không để ý đến thương hiệu của người bán, khả năng cũng như trình độ thực của họ, có lẽ bạn đã phạm sai lầm.






Nếu bạn muốn tìm một chiếc đàn piano cũ được sửa chữa cả nội dung lẫn hình thức, chiếc đàn đó thường đắt hơn những chiếc khác vì người thợ phải tỉ mỉ hơn rất nhiều, soi xét từng góc cạnh của đàn. Bạn là người đi mua đàn, bạn chỉ nhìn bên ngoài, những thứ bạn không thấy, ai sẽ là người quan tâm  - hẳn phải là người có trách nhiệm mới làm điều đó.

Tôi có nhìn thấy một người bán hàng mà khi bán hàng, bạn ấy tì tay lên vết sứt của đàn để khách hàng không nhìn thấy. Đấy là những vết sứt hoặc khiếm khuyết khách hàng có thể phát hiện bằng mắt, vậy những chỗ khách hàng không thể nhìn thấy thì sao ?

Tôi nói điều này có thể có bạn không vui, nhưng chúng ta phải nhìn trực diện là chúng ta đang ở đâu, đang làm gì, nhận thức của chúng ta đang ở vị trí nào trên thế gian này.

Nhiều người theo thuyết âm mưu cho rằng thế giới là của nghi ngờ và dối trá, vậy, tại sao tôi phải trung thực. Bạn thử nghĩ xem, nếu ai cũng nghĩ và hành động như vậy thì chúng ta sẽ tạo dựng một xã hội như thế nào ?
Tôi thử làm một bài tính. Muốn kinh doanh piano đàng hoàng, bạn phải có vốn vài tỉ. Số vốn đó, nếu bạn để vào ngân hàng, sẽ cho bạn một hoặc hai chục triệu một tháng. Bạn phải thuê mặt bằng, đôi khi đến vài chục triệu. Nếu bạn thuê ở xa trung tâm, khách hàng sẽ ngại đi vì giao thông hay kẹt xe.

Đấy là tôi nói bạn có vốn sẵn có, nếu bạn phải vay ngân hàng để kinh doanh, gánh nặng đó sẽ khác.

Tôi biết có bạn kinh doanh piano, thuê kho ở Hà nội, tiền thuê đã lên đến vài chục triệu.

Ok, bây giờ nói chuyện tiêu thụ. Tôi bán 1 chiếc piano, cứ cho là tôi lãi 1 triệu một cái, một tháng tôi có bán được vài chục cái để bù chi phí không?

Nếu tôi lãi 2 triệu/cái, tôi bán một tháng 15 cái, tôi vẫn không đủ chi phí, vợ con tôi sẽ ra ngồi đường xin ăn.

Nếu tôi lãi 3 triệu/cái, khách hàng kêu lên: "Sao nhiều thế ?". Ok, thưa các bạn, để bán lẻ được 10 chiếc piano/tháng đối với một cửa hàng có uy tín không phải là dễ. Điều đó có nghĩa là trong 3 ngày, bạn phải bán được một cái đàn piano. Tuy nhiên, ngay cả bạn lãi đến 3 triệu/cái thì bạn mới được 30 triệu một tháng.

Bạn vẫn lỗ, vợ con bạn vẫn ra ngồi đường xin ăn.

Nếu bạn lãi 4 triệu một cái đàn, tháng bán 10 cái, bạn được 40 triệu/tháng, bạn có thể sống được với điều kiện bạn phải thuê kho ở xa để giảm chi phí. Tuy nhiên, khi thuê kho ở xa, chẳng khách hàng nào muốn đến với bạn cả. Họ đều ngại đi, họ muốn cơ sở của bạn loanh quanh ở Hà nội thôi.

Bạn vẫn là người thua cuộc vì chắc chắn bạn sẽ không bán được 10 chiếc/tháng khi kho của bạn ở quá xa trung tâm thành phố.

Đó là chưa kể nếu bạn là người có trách nhiệm với đất nước, bạn phải đóng thuế thu nhập, có nghĩa là sau khi trừ hết chi phí, bạn phải đóng 20% thuế thu nhập cho Nhà nước. Nếu bạn trốn đóng thuế, bạn đừng chửi Chính phủ tại sao phải đào tài nguyên lên bán để sống, bạn cũng đừng chửi tại sao Chính phủ vay nước ngoài nhiều thế...vì bản thân bạn phải làm bổn phận trước đã.

Nếu bạn đã làm đầy đủ bổn phận về thuế, tôi trân trọng, bạn chửi thoải mái, nhất là bọn quan tham.

Nếu khách hàng luôn tìm cách hạ giá sản phẩm họ muốn mua, doanh nghiệp không sống được, họ phải trốn thuế. Nếu vậy, khách hàng cũng không nên chửi Chính phủ tham nhũng vì bản thân khách hàng đang ép doanh nghiệp trốn thuế để tồn tại.

Đó cũng là một hình thức tham nhũng.

Tôi không "vơ đũa cả nắm" nhưng chúng ta nên nhìn hiện tượng bằng nhiều góc cạnh, không có gì nhìn một chiều mà đúng hết.

Nhiều chiếc đàn piano cơ cũ hiện nay bán đến tay khách hàng chỉ có giá trên dưới 20 triệu (khoảng 877 USD). Thưa các bạn, nếu một chiếc đàn piano cũ chuyển từ Nhật bản về, qua sửa chữa mà chỉ có từng ấy thì thử hỏi chi phí đâu để bảo dưỡng và làm cho nó tử tế. Nếu tôi lãi (chưa trừ) khoảng 1 triệu đồng một cái đàn thì đừng hi vọng tôi bảo hành.

Tại sao ?

Lên dây miễn phí đã 550k một lần; vận chuyển tầng 1 miễn phí, tối thiểu 500K; chưa kể các phụ kiện đi kèm như ghế, ống sấy, khăn phủ....Nếu họ hứa với bạn là bảo hành 5 hoặc 10 năm  hoặc cả đời, bạn tin là việc của bạn, hoặc bạn phải là ai đó người ta mới làm miễn phí cho bạn từng ấy năm.

Công ty tôi là một trong số ít doanh nghiệp nhập piano về khá sớm. Hôm nay, khi nhìn danh sách hàng, tôi không hiểu tại sao đàn piano lại có giá thấp như vậy khi đến tay khách hàng. Việc ép giá doanh nghiệp, cạnh tranh thiếu lành mạnh cũng vô tình ép các doanh nghiệp thi nhau giảm giá bằng cách giảm bớt công đoạn hoàn thiện đàn (thí dụ như lên dây piano chỉ lên những nốt sai, những nốt khác kệ; giống như quét nhà, chỉ quét chỗ có rác, chỗ khác kệ).

Ngoài ra, tôi không khẳng định, nhưng không loại trừ khả năng một số doanh nghiệp khai thấp giá nhập khẩu để trốn thuế giá trị gia tăng (VAT). Nếu khách hàng tiếp tục ép giá doanh nghiệp, vẫn có những thành phần trốn thuế, hạ giá cạnh tranh thiếu lành mạnh, rút bớt công đoạn hoàn thiện đàn, khách hàng tiếp tục cổ xúy cho những doanh nghiệp đó, các bạn đừng trách đất nước không phát triển vì bạn chính là một phần trong đó, vì bạn có muốn góp phần đóng thuế cùng doanh nghiệp đâu.

Sau một thời gian đắn đo, chúng tôi quyết định hạ giá sản phẩm vì sau khi tính toán chính xác, chúng tôi thấy kinh doanh piano không có lãi nữa.

Mục đích của lần hạ giá này là để khách hàng thấy rõ chi phí cho một chiếc đàn piano sẽ ra sao nếu bạn không trốn thuế. Nếu bán với giá đó, bạn sẽ không có bảo hành. Chúng tôi cũng sẽ làm những gì có thể, nhưng làm cái gì thì nói rõ cái đó, và chúng tôi sẽ nói hết các rủi ro cho các bạn nếu không sửa chữa một hạng mục nào đó.

Chúng tôi sẽ cung cấp những gói bảo hành, kèm theo các điều kiện về tài chính và tùy theo nhu cầu của khách hàng.

Trở lại câu chuyện: tại sao đã không có lãi lại hạ giá ?

Xin thưa, đó là cách đánh bài ngửa. Chúng tôi giảm thiểu các chi phí, tạo việc làm cho một số bạn có tay nghề; chúng tôi muốn lùi tiếp một bước để tiến lên sau đó, với hi vọng đưa thị trường piano chệch choạc này về một quĩ đạo tốt hơn.

Đấy là chưa kể hiện nay, piano điện cũ tràn ngập thị trường. Với những chiếc piano điện cũ dưới 10 triệu thường có tuổi thọ khoảng hơn 20 năm. Hàng điện tử có tuổi đời như vậy liệu có ổn không ?

Xin thưa là rất khó !

Các cửa hàng thường không tự nguyện nói năm sản xuất của đàn piano điện cho bạn hoặc họ nói họ không biết. Bạn chỉ cần nhìn xuống gầm đàn, nếu họ xé bỏ năm sản xuất ở gầm đàn, bạn chỉ cần nhớ mô-đen của đàn và tên đàn, bạn về hỏi "ngài google" là biết. 

Nếu bạn có một người vợ hoặc ông chồng thông minh, về hỏi cô ấy hoặc ông ấy. 

Piano điện cũ thường được bảo hành 3 tháng đến 1 năm. Tuy nhiên, xin lưu ý các bạn là không phải ai hứa cũng làm. Là người kinh doanh khá lâu trong nghề, tôi thấy tỉ lệ người hứa và không thực hiện đúng lời hứa của mình khá nhiều, nhất là đối với piano điện. Khi gọi bảo hành, họ nói họ quên, nhắc vài lần có thể họ nhớ, và dù họ có nhớ và sửa chữa chăng nữa, bạn có định bỏ gần 10 triệu ra để dùng trong vài tháng hoặc tối đa 1 năm ? 

Trong bảo hành bạn gọi còn khó, thử hỏi ngoài bảo hành bạn gọi, ai sẽ đến ?

Hàng ngày tôi nhận khá nhiều điện thoại nhờ sửa piano điện không phải do tôi bán ra. Tôi có cậu em ngập đầu trong việc sửa chữa piano điện trong bảo hành hoặc hết bảo hành.
Cậu ta có vẻ kiếm tiền tốt trong việc này.

Lỗi tại ai ?

Các bạn đã quá tham rẻ và điều đó đôi khi đã lấp đi cái nhìn rành mạch về vấn đề.

Nếu bạn chưa đủ tiền mua piano cơ để tự học hoặc cho con cái bạn học, bạn tìm doanh nghiệp uy tín, mua một chiếc guitar vài triệu, một chiếc kèn clarinet của Tàu cũng được (cũng chỉ vài triệu), hoặc một chiếc Ukulele vài trăm ngàn, không nhất thiết phải học piano. Miễn là bạn tiếp xúc với một thứ văn hóa, với nghệ thuật một cách đích thực là được.

Các bạn cũng không cần phải đến những cơ sở hoành tráng, vì hoành tráng thì tiền thuê nhà đắt. Tiền trang trí cho một địa điểm đẹp có thể lên từ vài chục cho đến vài trăm triệu.

Khách hàng thường sẽ phải gánh chi phí đó.

Nếu bạn muốn tốt và rẻ, có thể bạn phải hi sinh cái đẹp, cái hoành tráng;
nếu bạn muốn đẹp, hoành tráng và rẻ, có thể nó sẽ không tốt.
Còn nếu bạn muốn hoành tráng, muốn tốt, đẹp và rẻ;
khái niệm đó không tồn tại trên hành tinh này.



Huy Quang - Piano

Sunday, March 19, 2017

Dọn vỉa hè








Khỉ thật, việc dọn dẹp vỉa hè của Chính quyền, tôi ủng hộ hoàn toàn. Tiếng Anh có câu "majority rule" (luật của số đông). Khi một quyết định mà có trên 50% người ủng hộ thì số ít (minority) còn lại sẽ phải theo số đông, luật sẽ được thực thi.

Trên đời, chẳng có việc gì lại có lợi cho tất cả mọi người được, sẽ có người bị thiệt vì số đông.
Bạn thử hình dung một gia đình hay một đất nước không ai chịu nghe ai, không có luật pháp, kỷ cương . Nó sẽ là một đống bầy hầy giống như con tàu có 2 đầu máy, mỗi đầu kéo về một nơi.

Bạn ra đường, nếu thấy số đông, bạn hãy nhường cho họ, bạn sẽ có đường đi sau đó, bạn bị thiệt, nhưng số đông sẽ được, nhưng chưa chắc bạn sẽ thiệt mãi, vì một ngày đẹp trời, do bạn là người biết quan sát, hạnh phúc sẽ mìm cười với bạn.

Tổ phụ sáng lập Nước Mỹ (Founding Fathers) viết điều đó trong Hiến pháp đầu tiên năm 1787, được thông qua, và nó đã hoạt động hiệu quả hơn 200 năm nay.

Nếu bạn nghĩ bạn giỏi hơn họ, bạn là người ham hiểu biết, bạn mở máy tính ra, dùng "google"và tìm hiểu thật kỹ xem tôi nói có sai.


Philadelphia on Sept. 17, 1787




HQ

Thursday, March 2, 2017

10,000 Reasons








Bless the Lord oh my soul
Tôn vinh Chúa Trời, ôi tâm hồn tôi

Oh my soul
Ôi tâm hồn tôi

Worship His Holy name
Thờ phường Tên thánh Ngài

Sing like never before
Hãy hát như chưa bao giờ được ca hát

Oh my soul
Ôi tâm hồn tôi

I'll worship Your Holy name
Tôi sẽ thờ phượng Danh thánh Ngài

The sun comes up
Mặt trời sẽ lên

It's a new day dawning
Ngày mới bắt đầu

It's time to sing Your song again
Thời giờ để ca hát bài ca của Ngài

Whatever may pass
Bất cứ điều gì qua đi

And whatever lies before me
Bất cứ điều gì phía trước tôi

Let me be singing
Hãy để tôi hát

When the evening comes
Khi đêm tối đến

Bless the Lord oh my soul
Hãy ca tụng Chúa, Ôi tâm hồn tôi

Oh my soul
Ôi tâm hồn tôi

Worship His Holy name
Thờ phượng danh Thánh Ngài

Sing like never before
Hãy hát như chưa bao giờ hát

Oh my soul
Ôi tâm hồn tôi

I'll worship Your Holy name
Tôi sẽ thờ phượng Danh Thánh Ngài

You're rich in love
Ngài giàu có tình yêu

And You're slow to anger
Ngài chậm nóng giận

Your name is great
Danh Ngài thật lớn

And Your heart is kind
Trái tim Ngài tử tế

For all Your goodness
Bởi tất cả những điều tốt đẹp của Ngài

I will keep on singing
Tôi sẽ tiếp tục hát

Ten thousand reasons
Hàng vạn lý do

For my heart to find
Cho trái tim tôi thấy

Bless the Lord oh my soul
Để ca tụng Chúa tôi, ôi tâm hồn tôi

Oh my soul
ôi tâm hồn tôi

Worship His Holy name
Thờ phượng Danh Thánh Ngài

Sing like never before
Hãy hát như chưa bao giờ được ca hát

Oh my soul
Ôi tâm hồn tôi

I'll worship Your Holy name
Tôi sẽ thờ phượng Danh thánh Ngài

Bless You Lord
Ca tụng Chúa Trời

And on that day
Trong những ngày

When my strength is failing
Khi mà sự mạnh mẽ trong tôi mất đi

The end draws near...
Ngày cuối đang đến gần...

And my
Ôi Chúa tôi...


HQ (tạm dịch)

Sunday, February 26, 2017

Ở đâu không có lũ....

.
Chúng ta đã biết về ô nhiễm môi trường, bao gồm ô nhiễm đất, nguồn nước, không khí....

Nhân chuyện rộ lên về việc dừng hay tiếp tục duy trì cái loa phường, nay, chúng ta để ý thêm một thứ ô nhiễm khác, ô nhiễm âm thanh, có nghĩa là phải nghe những thứ mà chúng ta không muốn nghe.

(Gần 90% ý kiến muốn bỏ loa phường)

Sống ở đời, có lẽ ai cũng có thú vui lớn nhỏ. 
Tôi có thú vui uống Capuchino mỗi ngày (một loại cà phê nhẹ).

Nếu bạn chưa tin Chúa và cho rằng những điều Chúa làm đều tốt đẹp thì bạn sẽ không tin rằng Eva ngày xưa có xinh không vì lúc đó chỉ có một người phụ nữ duy nhất nên Adam không thể có lựa chọn nào khác và chàng cũng chẳng có gì để so sánh.



Nếu bạn chưa từng ra nước ngoài hoặc bạn có đi cũng chỉ sang những nước giống Việt nam thì bạn sẽ chẳng có gì để so sánh; song nếu bạn có dịp sang những nước gọi là văn minh, đi chơi hoặc ở đó một thời gian hoặc nếu bạn chưa được đi mà chịu khó tìm hiểu, tôi nghĩ là bạn sẽ so sánh.

So với nhiều người ở Việt Nam nói chung, tôi có cái may mắn là được đi khá nhiều, ở khá lâu ở một số nước được coi là văn minh.

Và khi người ta được nhìn thấy những điều hay, mong muốn tự nhiên là ta mong đất nước mình học được một phần những cái hay đó. Tuy nhiên, việc đó không hề giản đơn. Khi một thói quen đã ăn vào máu, việc thay đổi nhiều khi bất khả thi.

Ở Việt Nam có một cụm từ mà mỗi lần nói đến, nghe nó hơi ..."đau đau" - đó là "sống chung với lũ".

Nó thể hiện một điều gì đó không thể thay đổi - thường là điều tệ hại.

Và người ta vẫn tìm một góc riêng cho mình, đóng cửa, dựng hàng rào và chúng ta ở không gian riêng của chúng ta.
Tuy nhiên, chúng ta không thể không ra đường, không thể không hít thở, không thể không ăn và uống nước; và chúng ta không thể không va chạm với những gì kém văn minh, thậm chí những hành động không thể chấp nhận của những người xung quanh.

Chúng ta phải chấp nhận "sống chung với lũ".

Song, xu hướng tìm cho mình một không gian riêng, tách biệt nhất có lẽ là điều nhiều người nghĩ tới khi xã hội, nơi ta đang sống, có nhiều điều không được như ta mong muốn.

Và mọi người tiếp tục đi tìm....

Bạn tôi nói rằng bạn ấy không có vấn đề giống tôi, khi lái xe, người ta không tránh thì bạn ấy tránh. Tôi hiểu nhưng khi bạn dẫm phải một đống c..., tôi hỏi điều đó có làm bạn vui ?

Tôi nghĩ là KHÔNG, và chúng ta phải đi tìm niềm vui khác không phải là cái "ĐỐNG" đấy .

Vâng, thưa các bạn, chúng ta phải chấp nhận "sống chung với lũ" nhưng phải nói trắng ra rằng chúng ta không thể vui với lũ được.

Như các bạn, tôi cũng tìm không gian sống và thưởng thức.
Sau một hồi chen chúc mệt nhọc của ngày dài, tôi thường đi uống Capuchino ở chỗ nào đó sạch sẽ, phục vụ đủ lễ độ, tôn trọng khách (không cần phải khép nép giả tạo), chất lượng đồ uống phải đạt, giá cao một chút không sao, miễn là phải phù hợp.

Và tôi tìm đến với Highlands Coffee - hệ thống bán Coffee của một Việt kiều Mỹ, thành lập tại Việt nam từ năm 1998.

(Highlands coffeee wiki)

Đến Highlands Coffee, bạn phải tự phục vụ, xếp hàng trả tiền lấy một thiết bị điện tử (tạm gọi là thẻ mua hàng), khi phục vụ làm xong đồ bạn đặt, thiết bị sẽ kêu và bạn phải đứng dậy tự lấy đồ chứ không ai mang ra cho bạn.

Highlands Coffee luôn tìm những địa điểm đắc địa nhất trong thành phố như cạnh khách sạn 5 sao, những vị trí đẹp, nhiều người qua lại nhất ...

Tôi cũng là người bán hàng nên phong cách của Highlands làm tôi thích khi khách phải tự phục vụ. Nhiều người cho rằng khách hàng là Thượng Đế, nhưng tôi không nghĩ vậy, khách hàng cần được tôn trọng nhưng khách hàng không phải Thượng Đế, khái niệm này dẫn đến việc khách hàng hay đi quá giới hạn và quên mất họ là ai.



Bản thân tôi là nghệ sĩ, cụ thể là nhạc công được học khá bài bản. Vì vậy, tôi và những người giống tôi khá nhạy cảm về âm thanh.
Và trong không gian được cho là rất ổn của Highlands, tôi phát hiện ra một điều gần như là khó chịu - đó là âm nhạc.

Tôi vào Sài gòn, đến  Đà nẵng, ra Hà nội, tôi đều uống Coffee ở Highlands mỗi ngày nhưng ở đâu cũng vậy, nhạc lấn át những câu chuyện chúng tôi muốn nói, nhạc phá đi không gian yên tĩnh chúng tôi muốn thư giãn bên bờ sông Hàn (Đà Nẵng), nhạc phá đi sự qui củ, chừng mực mà Highlands đã và đang tạo dựng ở Việt nam. Tôi đã nhiều lần đề nghị các Coffee Shop của Highlands vặn nhỏ nhạc nhưng họ đều nói là nhạc của hệ thống là vậy, họ không được phép thay đổi.

Coffee ở Highlands không hề rẻ, một ly Capuchino cỡ vừa khoảng 54 ngàn đồng Việt nam, nếu bạn uống mỗi ngày, bạn sẽ mất khoảng hơn 1.5 triệu VNĐ/ tháng, và đối với thu nhập chung ở Việt nam, nó không phải là ít (và xin nói thêm rằng không phải lúc nào bạn cũng đi uống coffee một mình).

"Sống chung với lũ", tôi nhớ lại cụm từ này và chợt tỉnh ra rằng cái "lũ" này lại từ bên Mỹ sang mặc dù nó là thương hiệu Việt Nam.

Một số bạn bè tôi dẫn đến Highlands đều có chung một nỗi khó chịu về âm nhạc ở đây, đặc biệt là những bạn làm về âm nhạc cổ điển.

Thế mới biết trong những thứ lộn nhộn ở Việt Nam, khi bạn muốn tìm một không gian của riêng bạn, không gian bạn thích không phải lúc nào cũng dễ - "lũ" ở khắp nơi. 


Và một "sáng kiến" lóe lên - tôi định mua những gói coffee tôi thích, đóng cửa ở trong nhà, tự pha và uống mỗi ngày.

Song, tưởng dễ, nhưng không thể làm được vì chẳng nhẽ bạn không giao lưu với ai.

Và có một cách khác:

Hàng sáng, bạn tìm khách sạn 4 hoặc 5 sao, bạn chui vào đó uống coffee, giá sẽ khoảng trên dưới 100K/ly (chưa kể thuế). Ở đó, bạn sẽ có những khuôn mặt lịch thiệp (có thể giả, có thể thật), có chỗ ngồi đàng hoàng và đặc biệt, bạn sẽ khó có thể tìm thấy coffee khách sạn 5 sao nào mà có nhạc lộn nhộn, ô hợp, lấn át câu chuyện của những người muốn tìm không gian nhỏ để thư giản chứ không phải đơn giản chỉ là cốc coffee sáng.

Và cái giá đó là khoảng trên dưới 100 ngàn VNĐ/ly (chưa kể thuế), tháng khoảng 3 triệu VNĐ (cũng lại xin nhắc lại là không phải lúc nào bạn cũng đi uống coffee một mình).

Liệu có quá mắc so với thu nhập của người Việt nam nói chung khi phải trả từng đó cho một ly coffee sáng ?

Việc coffee chỉ là thứ rất nhỏ trong cuộc sống bề bộn của chúng ta với gia đình, công việc và con cái.

Tuy nhiên, tôi mượn câu chuyện đó để nói về một thứ không nhỏ: 

Chúng ta thực sự có môi trường sống hay không vì khi đi ra nước ngoài nhiều, tôi thấy những thứ tôi thiểu như vậy của họ đều khá đạt chuẩn, chẳng bao giờ phải vào khách sạn 5 sao để tìm những thứ giản đơn như thế.

Ước gì cả thế giới chỉ có một quán coffee giống như Adam chỉ có mình nàng Eva mà thôi.

Lúc đó, tôi sẽ không nói nhiều như bây giờ và im tiệt luôn .....


Và ông chủ của Highlands Coffee là David Thai kia, nếu gã vứt bỏ chữ Thai chắc sẽ chuẩn hơn.

Vẫn có gì đó không ổn....

Từ mai, mình sẽ tìm cách khác để uống Coffee, không nộp tiền hàng ngày cho gã này nữa .



Rất vui nếu bạn nào chỉ cho mình nơi đâu tạm giống như thế nhưng đừng đắt hơn vì Highlands đã là quá đắt đối với tôi.

Còn về cái loa phường, tôi hoàn toàn ủng hộ cái đồng chí Chủ tịch Thành phố vừa lên.

Bớt được "cái lũ"nào hay "cái lũ" đó.





HQ

Wednesday, February 22, 2017

"Short life"....


.


Ngày xưa, tôi thích nhạc cổ điển vì sự hài hòa của nó, dần dần, tôi thích phá cách một chút, thích Pop, chút Rock, Disco; về sau, tôi thích nhạc Jazz vì âm thanh chát chúa, ngang tai, có vẻ như rất mâu thuẫn nhưng có qui luật của nó.

Nhiều người nghe nhạc Jazz một lúc rồi đứng dậy bỏ đi vì không nghe nổi; nhiều khi nhạc cổ điển họ cũng không nghe nổi thì làm sao họ nghe được nhạc Jazz., và tôi tự nghĩ như vậy.

Lỗi không phải tại họ, họ không được đào tạo hoặc có thể họ bị khiếm khuyết một điều gì đó.

Tôi không trách ai, và cũng chẳng trách mình, chúng ta chỉ là nạn nhân khi chúng ta dường như rất khó khăn hoặc không thể làm được một việc gì đó.

Kinh Thánh sách Roma, đoạn 5, câu 12 viết:

"Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội".

Vâng, bởi Adam, Eva phạm tội mà chúng ta đã trở thành nạn nhân của sự chết, của bất toàn và khiếm khuyết.


Ta tạm hiểu như vậy, và hãy đừng suy nghĩ nhiều .



Con người là khiếm khuyết, không khiếm khuyết thì ta đã không chết. Có người khiếm khuyết lộ ra, có người ẩn bên trong và được bao phủ bằng vẻ hào nhoáng. Khi khiếm khuyết, họ không thể làm được những việc mà người khác có thể làm bình thường. Tỉ như một người không có tay và chân, bạn ấy không thể chơi đàn piano, song không vì thế mà bạn ấy không tư duy được như người khác.

Có người sợ độ cao, leo lên nhà vài tầng, ra ban công nhìn xuống đất là thấy chóng mặt. 
Có người thần kinh rất mạnh, cuộc sống của họ không thể không có những trò mạo hiểm - họ tìm cách để có cảm giác mạnh như leo núi, nhảy "bungee" (nhảy từ trên cao), thậm chí có những người chỉ thích leo núi bằng tay không, không có công cụ hỗ trợ hoặc leo các tòa nhà cao tầng trong thành phố...

Có những kẻ bị khiếm khuyết trong tình yêu, hình như họ không thể yêu ai ngoài yêu mình, tuy nhiên, họ sợ ai đó phải khổ như mình hoặc giống mình, đặc biệt là những đứa con của họ.

Họ không yêu, họ chỉ sợ, sợ ai đó khổ như mình, đặc biệt là những đứa con.


Tôi là một trong những kẻ đó, tôi không thể yêu ai, chỉ yêu mình, song từ ngày tôi có những đứa con, tôi không hiểu sao mình thương chúng thế. Tôi sợ tất cả, tôi sợ chúng giống tôi, phải đi con đường của tôi đi. Và vì tôi có những sai lầm trong nuôi dưỡng chúng, bởi tôi quá thương chúng, nhiều khi thương quá sức mình mà trở nên nóng giận. 
Tôi quá sợ chúng bị làm sao, và tất nhiên là tôi sợ chúng bị làm sao còn hơn sợ chính bản thân mình bị làm sao.

Tóm lại, tôi thích chúng hạnh phúc hơn tôi, và đó có thể là bắt đầu của một TÌNH YÊU.


Rồi tôi hiểu hơn rằng bố mẹ tôi đã yêu tôi như thế nào, lo cho chúng tôi ra sao, hi sinh nhiều thế nào. Điều đặc biệt hơn là khi chúng tôi có những đứa con, bố mẹ tôi có vẻ còn thương con chúng tôi hơn chính bản thân chúng tôi thương chúng, và nhiều lúc, tôi tưởng như mình không thể hiểu nổi về tình yêu đó.

Và tôi đã hiểu, đó là tình yêu và sự hi sinh.
Và tôi cũng hiểu rằng thế gian tồn tại nhờ tình yêu, sự hi sinh và Chúa Giê su chính là những điều đó.

Tôi nhìn thế giới xung quanh mà trong triết học gọi là "khách thể" (object) và tôi là "chủ thể" (subject)
Tôi quan sát và vẫn thấy mình không yêu ai, kể cả vợ mình, tuy  nhiên, tôi biết là tôi thương những đứa con.

Và tôi biết mình bị khiếm khuyết hay bị dị tật trong tình yêu. 
Tôi không thể yêu ai ngoài những đứa trẻ của tôi ?

Nếu một ngày, bố mẹ, anh em tôi bị làm sao, tôi sẽ lặng lẽ làm điều gì đó cho họ nếu tôi còn sống và đủ sức. Tôi không muốn khóc, tôi không muốn than vãn, tôi muốn làm điều gì đó, nói điều gì đó, và tôi vẫn bị khiếm khuyết, tàn tật trong tình yêu vì tôi không thể yêu ai, tôi chỉ biết rằng cuộc sống là khổ đau và không ngoại lệ với cha mẹ, anh em mình nếu họ không biết đến Chúa Giê su.

Vâng, tôi thương họ vì họ không có hi vọng vào một Cứu Chúa - một thế giới vĩnh cửu.

Phải chăng tôi là kẻ tâm thần, đầy sợ hãi ? 
Vâng, cũng có thể nếu bạn nghĩ vậy, song bạn thử nghĩ xem, nếu không có cái gì đáng để hi vọng thì đời người có tệ không ?

Mọi người dường như đang đi tìm cái khiếm khuyết của mình, tôi cũng vậy, và tôi phát hiện ra rằng mình  KHÔNG THỂ YÊU AI. 

Và đó là điều rất tệ hại....

Tuy nhiên, ngoài con cái, bố mẹ, anh em, nếu tôi thấy một đứa trẻ hoặc đồng loại bị nạn, bị đói, tôi có thể làm điều gì đó cho họ nếu tôi có thể. Tôi cũng chẳng yêu họ, tôi chỉ biết rằng, trần gian là khổ, và nếu chúng ta không có hi vọng vào một thế giới khác, vào một Cứu Chúa thì sự chết là thảm họa lớn bởi chúng ta đã được sống, được nhìn thấy mặt trời, mây, núi rừng, đồng cỏ, dòng sông, dòng suối và biển cả; bởi chúng ta được ăn, được sống, hít thở không khí trong lành nơi rừng rậm, nơi biển xanh hoặc núi cao.... 

Và như ai đó đã từng nói:

"Nếu sự chết là hết thì cuộc đời giống như bữa cơm ngon dành cho tử tù trước khi ra pháp trường".


Một khúc nhạc, một lời nói, một đoản văn có thể bạn không muốn nghe hoặc trót phải nghe như cái loa phường. 
Và nếu đoạn văn bạn vừa đọc của tôi giống như cái loa phường thì bạn hãy cố quên đi nhé.



Chúc các bạn có những ngày tốt đẹp !



Huy Quang

Friday, February 17, 2017

Tình yêu và lòng biết ơn

Cali 23/4/2012


Nhân ngày Tình yêu, nói về tình yêu và lòng biết ơn !

Lâu không gặp, hỏi cô em đã có người yêu và lấy chồng chưa. Nó bảo chưa. Mình nói có cũng được, không có cũng chẳng sao vì tìm được người hợp, yêu thương mình cả đời không bao giờ là dễ cả.

Ngày chưa lấy vợ, mình chỉ nghĩ đến mình là nhiều, có chăng, cũng hay nghĩ đến cha mẹ, anh em, tuy nhiên, tình yêu không đủ lớn để mình có thể sống hết mình và hi sinh lớn hơn.
Ngày lấy vợ và có con, mình không hiểu tại sao mình yêu những đứa trẻ đến thế, và tình yêu đó càng ngày, càng lớn, nó choán hết cả tâm trí, nó làm cho mình sống mạnh mẽ hơn, hi sinh nhiều hơn, và có lẽ như nhiều ông bố bà mẹ khác, con trẻ dường như là tất cả của họ - hạnh phúc, buồn đau, tự hào, sự phấn đấu ....

Mình không quan tâm gì nhiều ngoài việc phải làm cho những đứa trẻ được sống, được tự do, khỏe mạnh, và sống có ý nghĩa .



Nhiều lần, ngắm nhìn thế giới xung quanh, đặc biệt là ở Việt Nam mà cảm thấy nhiều điều thất vọng, cậu em bảo mình:

- Dù đất nước này thế nào thì anh cũng được hưởng những gì gần như là tốt nhất của nó: anh được học trường tốt của Việt Nam, anh được lành lặn khi nhiều người cùng lứa phải ra trận, lao động vất vả, bệnh tật, không lành lặn. Con anh cũng được sinh ra lành lặn, được học trường tốt, có nhiều đứa trẻ không được như vậy, chúng đã phải không lành lặn để con anh được lành lặn, nhiều đứa đã phải đói để con anh được no; nếu sau này anh muốn ra đi nước ngoài cùng gia đình để tìm môi trường tốt hơn thì anh cũng ra đi nhờ nguồn lực của đất nước này, anh đang kiếm tiền từ đất nước này, từ nguồn lực này để chi trả cho những gì anh muốn, cho tương lai của các con anh....
Vậy, theo em, đi đâu thì đi, anh và các con nên hướng về quê hương, nơi đã dành những gì tốt nhất cho anh và cho các con anh, dù cái tốt nhất ấy ở mức độ nào.

Chúng ra đi không phải để đi mãi, không phải để chạy trốn. Không, chúng ra đi để mở mang, để trải nghiệm, để có thêm phương tiện chắp cánh cho những ước mơ, và quan trọng hơn hết là để sau này về trả nợ những gì anh đã lấy ở "ĐÂY" đi. Món nợ này không thể không trả. Đây CHƯA nói đến vấn đề đạo đức, nó là bổn phận, nghĩa vụ, sự sòng phẳng có lợi cho đôi bên, đạo đức thì phải làm hơn nữa.

Nếu không hiểu điều đó, dù đi đâu, làm gì, chúng cũng không thể thành người và chẳng làm được gì.


Liệu lời khuyên đó có sòng phẳng, logic và đúng không ?



Huy Quang