Sunday, August 21, 2016

BÁN PIANO GIÁ RẺ HÀ NỘI

Có người gọi điện nói với tôi rằng nhập khẩu đàn piano cơ cũ của Nhật khá dễ dàng và bán cũng dễ.

Công thức được tính như sau :

Giá gốc + chi phí nhập khẩu, kho bãi ở Việt nam +  chi phí quảng cáo (nếu có) +  chút lãi

Khi tính được tổng chi phí trên, kết quả cuối cùng sẽ là bán.


Nghe nói trước kia, nguồn tiêu thụ đàn piano cơ cũ của Nhật chủ yếu là Trung Quốc, nhưng nay, Trung Quốc cấm nhập khẩu đàn piano cũ từ Nhật để khuyến khích người tiêu dùng mua piano sản xuất trong nước nên số lượng piano cũ của Nhật bị ứ đọng và Việt Nam là nước tiêu thụ piano cũ của Nhật khá nhiều. Bạn chỉ cần có khoảng 500 triệu hoặc hơn 1 tỉ VNĐ và cần tinh ý một chút,  bạn có thể nhập cả công hàng piano cũ của Nhật về Việt nam và trở thành người buôn piano cũ.

Trước ngày mở cửa, kinh tế khó khăn, người ta ăn không đủ no, ai dám nghĩ đến học đàn. Nay, cuộc sống khá hơn, nhiều người nghĩ đến nhu cầu văn hóa tinh thần. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tôi nghe đâu một số chung cư khi thiết kế nội thất, người ta còn thiết kế luôn một chỗ để cho đàn piano.

Vậy là người ta ùn ùn đua nhau đi buôn piano, các trung tâm mọc ra nhan nhản, đâu cũng thấy dạy đàn piano. Ở phố Hào Nam - Hà nội, cửa hàng piano nhiều đến nỗi có đôi vợ chồng người Pháp vào cửa hàng của tôi và hỏi tôi ở phố này chỉ thấy bán piano, không bán nhạc cụ khác hay sao. 

Tôi tự nhủ:

- Chắc là Việt Nam đang lên cơn sốt piano ?

Người ta nhập về ùn ùn, có cơ sở bán buôn hàng tháng tiêu thụ hơn 100 chiếc piano cơ, đấy chỉ là một cơ sở.
Tôi thầm nghĩ, cứ như chỉ mỗi piano là nhạc cụ, các loại nhạc cụ khác không phải; giống như chỉ mỗi tiếng Anh là ngoại ngữ, các ngôn ngữ khác đều không phải (?).

Tôi là người buôn piano, nhiều khi, tôi cảm thấy ngộp thở vì piano, nhìn đâu cũng thấy piano, khắp nơi, đặc biệt là PIANO YAMAHA.

Bản thân tôi không thích đàn piano Yamaha vì tôi cảm thấy nó không có gì nổi trội. Nếu bạn vào google tìm "Top 10 piano brands" (10 hãng piano hay nhất), bạn sẽ thấy nhiều đánh giá không có Yamaha mà chỉ thấy Kawai trong đó. Trong 2 hãng nổi piano nổi tiếng nhất của Nhật là Yamaha và Kawai, tôi thích Kawai hơn và nghe nói, dân chơi đàn piano chuyên nghiệp, nhiều người thích Kawai hơn, ngay cả ở Nhật. Cũng xin lưu ý là mới đây, nghe phong thanh, Yamaha đã mua đứt Bosendorfer, một trong 10 hãng piano lâu đời và hay nhất thế giới.
Nắm bắt công nghệ trong tay, tuy nhiên, âm thanh của Yamaha vẫn làm theo cách cũ - khả mảnh, tiếng nông, không đầm và sâu như các dòng nổi tiếng khác. Tôi cho đây không phải là vấn đề trình độ, có thể Yamaha muốn duy trì truyền thống và thương mại nên vẫn làm theo lối cũ hoặc có một trở ngại nào đó mà Yamaha chưa, không hoặc không thể làm piano Yamaha hay hơn.


Piano dát vàng


Steinway & Sons là hãng piano được đánh giá rất cao trên thế giới, hãng này chỉ làm đàn tại New York và Hamburg (Đức), không làm ở nước khác ngoài 2 thành phố đó. Steinway & Sons có chấp nhận "Design" (thiết kế) cho hai dòng tạm gọi là con của Steiway là Boston và Essex. Bạn có thể tìm thấy hai dòng này trên website chính thức của Steinway.
Boston được làm tại nhà máy của Kawai chứ không phải Yamaha, Essex được làm tại nhà máy piano Pearl River - Trung Quốc.

Cả 2 dòng này có âm thanh tốt - đặc biệt là Boston.

Quay lại chuyện piano Nhật giá rẻ. Bạn thử tìm  hiểu những nhà cung cấp piano cũ của Nhật, bạn sẽ thấy kho hàng của họ có hàng vài ngàn chiếc, rồi những chiếc đàn cũ đó cứ ùn ùn về Việt Nam như một nơi chứa rác thải. Người ta lau chùi, làm đẹp, lên dây, chỉnh sửa sơ bộ, có lãi một chút là bán . Có người hứa hẹn rất nhiều nhưng thử hỏi, lãi một chút thì chi phí đâu để bảo hành vài năm, có cơ sở nói bảo hành cả chục năm, có người nói bảo hành cả đời ....

Nói là một chuyện, giữ và làm tất cả những gì mình nói là chuyện khác.

Piano là sản phẩm của văn hóa cao, nó tinh tế, đẹp, có đẳng cấp riêng đối với trình độ hiểu biết của người chơi cũng như người làm ra nó. Rất khó có thể có một sản phẩm hay, chất lượng cao mà giá lại rẻ, không phải chỉ riêng ở Hà nội, Đà Nẵng, Sài Gòn hay bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Vì lý do kinh doanh, ngoài những dòng piano được cân chỉnh, sửa chữa cẩn thận, đánh giá chất lượng đặt trên giá cả của đàn như từ trước tới nay chúng tôi vẫn duy trì, chúng tôi cho ra thêm một dòng ĐÀN PIANO GIÁ RẺ, bán theo Model, năm sản xuất, số sê ri (serial). Chúng tôi duy trì dòng này như một người bán đồng nát chuyên nghiệp, nhập bao nhiêu, thêm chút lãi, cộng chi phí kho bãi, làm đẹp bên ngoài, lên dây, cân chỉnh sơ bộ và BÁN nếu khách hàng có nhu cầu theo kiểu "cơm bình dân"

Chúng tôi bảo hành 10 năm cho sự cố lớn về máy như đàn tự nhiên gãy khung, đứt dây hàng loạt (chuyện hầu như không bao giờ xảy ra đối với piano Nhật cũ)

Chúng tôi không miễn phí lên dây vì mỗi lần lên dây nghiêm túc, khá là vất vả, chi phí khoảng 500 ngàn/lần, nếu chúng tôi miễn phí lên dây vài lần, chúng tôi sẽ bị lỗ.

Chúng tôi cũng không thể lên hơn 200 cái dây của đàn piano với giá 200 ngàn đồng/lần vì với giá như vậy, không thể làm được (xin lưu ý là ở các nước phát triển, lên dây piano có giá khoảng 100 USD, tương đương hơn 2 triệu đồng VN).

Chúng tôi cũng không thể bảo hành cho việc dây đàn piano có giữ tốt hay không vì chốt đàn (tuning Pin) sẽ không được kiểm tra và khắc phục nhiều trước khi bán nếu đàn giữ dây kém.


Xã hội muôn màu, muôn vẻ, các giá trị thì khác nhau, lựa chọn là của bạn, tùy theo nhu cầu và chúng tôi muốn đưa ra các giải pháp.


Hà nội ngày 20 tháng 8 năm 2016



Huy Quang -  Piano






Thursday, August 4, 2016

Tìm hạnh phúc





Nhiều người chưa kịp sống, chưa kịp hạnh phúc đã ngỏm củ tỏi vì chúng ta luôn có ước mơ, luôn có những ý định đang còn dang dở, để hoàn thành, để được hạnh phúc...

Hàng ngày mình có những việc phải làm, phải cho con ăn, phải kiếm tiền, phải làm việc, phải gây sức ép học tập và công việc cho các con vì không muốn chúng khổ, muốn vậy, chúng phải làm việc và làm việc đúng bằng cách học đúng sách, đúng người.

Tuy nhiên, nhiều khi chúng ta bị sức ép thành công, sức ép công việc làm chúng ta quên sống, quên hạnh phúc vì hạnh phúc là thực tại nếu chúng ta còn thở, còn cái ăn, chưa đau ở đâu và chưa biết khi nào mình chết.

Một việc đơn giản như thế mà không phải ai cũng hiểu và luôn gây sức ép lên kẻ khác.
Tất nhiên, sức ép là cần thiết nếu ta không muốn một ngày mưa rơi, ta không còn cái gì để ăn vì ta không có sự chuẩn bị trước.

Song, nhiều người trong chúng ta thường quên điều đơn giản đó ./.


HQ

Wednesday, July 27, 2016

Lại thấy hơi buồn...

Hà nội mưa báo hiệu bão về. Vừa rồi, bên Trung Quốc có thiên tai, nhiều "facebooker" cảm thấy như được trả thù người Trung Quốc nên có phần hả hê.
Hơn 40 năm sau ngày Cộng sản đánh Miền Nam, nhìn lại đất nước hôm nay, không thể không buồn. Cộng sản hôm nay không thể theo Mỹ được nữa, họ phải theo Trung Quốc để bảo toàn tính mạng vì nếu có sự thay đổi Chính trị, dân sẽ giết họ.

Để có một xã hội tốt hơn, chỉ còn một cách:

- Tất cả mọi người không hợp tác với cái xấu. Khi nào bạn còn nhân nhượng, còn chép miệng, thì nó sẽ tồn tại. 

Lâu hay chóng là do thái độ của chúng ta.


HQ

Sunday, July 17, 2016

Giấc mơ Hà Nội

.

Sau cơn mưa đêm qua, Hà nội sáng hứa hẹn một ngày không nắng lắm. Trên đường đi ăn bánh bao ở góc phố Quán Thánh, hai bố con thấy một người đi xe đạp, mặc áo của Cty môi trường đô thị với 2 thùng rác được phân loại 2 bên. Mình thấy hình ảnh này mới xuất hiện vài lần trên các con phố, họ ăn mặc sạch sẽ, đẹp và cần mẫn, nhặt những túi rác 2 bên đường và phân loại....
Định nói với con gái rằng họ là những người khá vất vả so với nhiều tầng lớp xã hội. Mình thích họ, ý tưởng của ai về công việc này và ghét những ai ném rác ra đường.

Rồi những chiếc xe máy "lịch bịch", ồn ào chạy trên các con đường, rú ga, bóp còi, vượt đèn đỏ, ngáo ngơ trong góc phố, phá tan cảnh tĩnh mịch, nhẹ nhàng mà Hà Nội vốn có từ thời Pháp, thời mà các tri thức và người dân Hà nội vẫn nhẹ nhàng đượm cái thanh lịch của người Tràng An.

Tôi bảo con tôi:
"Con thử nghĩ xem, nếu tất cả các xe máy kia được thay bằng xe đạp điện, đường phố chỉ có xe đạp, ô tô, buýt, taxi, mỗi người hãy lặng lẽ mà đi, không bóp còi, không tranh giành, nói to, chửi bới, khạc nhổ, vứt rác...
Hãy tưởng tượng một Hà Nội như thế thì nó có đẹp không ?"

"Đẹp !" - Con gái tôi nói vậy.

Người ta thường đổ lỗi cho cái gì đó thay bằng việc tự thay đổi mình. Tất nhiên, thể chế không vô can nhưng hãy nhớ rằng chúng là một phần làm nên thể chế đó - người đó có thể là ông bà, bố mẹ, chú bác, anh em chúng ta.

Nhìn người Hà nội hôm nay, tôi thấy họ không khác người Trung Quốc là mấy.
Vậy chúng ta chống ai ? Hãy chống chính cái thối nát mà chúng ta đang có.

Xin nhắc lại là thể chế không vô can.

Hôm nay Hà nội hô hào rủ nhau đi biểu tình chống Formosa và Trung Quốc, tuy nhiên, câu hỏi là ai đã rước Formosa vào ?

An Dương Vương và Mỵ Châu

Thực ra, chúng ta cần chống ai trước ?

Khi thần Kim Qui hiện lên nói với An Dương Vương rằng : "Giặc ở ngay sau lưng nhà vua đó" thì mọi việc dường như quá muộn.

Nước đã mất và nhà đã tan.
Truyền thuyết, bi kịch lịch sử mấy ngàn năm vẫn còn đó.

Ăn bánh bao xong, bảo con gái leo lên xe đạp điện, hai bố con đi tiếp...
Mình không muốn nhắm mắt mở ra, mình biến thành Vua An Dương Vương, con gái mình biến thành công chúa Mỵ Châu.

Mình cũng không thích cưỡi ngựa, mình vẫn thích là thằng nhạc sĩ nghèo, đi xe đạp điện, đèo con gái yêu trong một Hà Nội yên tĩnh dưới mùa hè oi ả.


Nhưng giấc mơ về Hà nội đó có lẽ còn xa.....

Chợt nhớ đến Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và "Mùa thu Hà Nội" :

"Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay, bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời
Hà nội chiều thu, đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai
Sẽ có một ngày, trời thu Hà nội, trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày, từng con đường nhỏ, trả lời cho tôi...."

Và đó có lẽ vẫn là giấc mơ...






HQ


Tuesday, July 12, 2016

Cuộc sống ngập trong ma túy, rượu của danh ca Việt tài hoa

Sau tất cả những biến cố bĩ cực của cuộc đời, ở tuổi 63, ca sỹ Kim Anh tháo bỏ xiềng xích của ma túy, vẫn làm bạn với rượu và yêu ca hát hết mình.

Chuyến phiêu lưu của cô gái nhỏ

Trong ký ức của chị, tuổi thơ có những ai và như thế nào?

Tôi nguyên quán ở Quảng Châu, Trung Quốc nhưng sinh ra ở Sa Đéc. Tuổi thơ tôi được sự yêu thương chiều chuộng của ba. Từ nhỏ, tôi thích nghe hát trên radio và tập tành hát theo. Radio hát sao, tôi hát lại cho giống. Người khán giả đầu tiên luôn bên cạnh và là người hùng của tôi chính là ba.

Ba tôi thích nhậu lắm. Ông nhậu suốt. Mỗi lần đi nhậu, ba thường bế tôi theo. Nhậu về, ông gặp chuyện bực mình là kêu tôi hát cho ông nghe, bất cứ bài gì cũng được, có khi không biết tên bài. Tôi hát từ nhạc Hồ Quảng cho đến cải lương Văn Hường, Út Bạch Lan, Út Trà Ôn… Tôi hát gì ba cũng tán thưởng.

Hồi tôi học cấp một, chiều nào, tôi cũng chạy ra sân banh chơi. Tôi thấy một ông người Mỹ chạy cái xe Jeep đến đậu ở sân banh. Tôi rất tinh nghịch, phá phách mở xe của người ta chạy. Xe chạy, tôi không biết cách dừng lại nên xe rớt luôn xuống mương. Tôi nghĩ ông người Mỹ này sẽ bắt mình ở tù nhưng không, ông ấy cười hắt hắt, rồi tự câu xe lên. Tuần sau, ông lại đi xe khác đến, tôi cũng lái thử. Ổng khen tôi thông minh. Ông thấy vậy mới xin ba cho tôi đi du học, chứ để ở Việt Nam uổng lắm, tiếc lắm. Ông ấy khen đầu óc tôi mạo hiểm, ham thích phiêu lưu phải cho đi nước ngoài.



Chuyến đi đó có giống chuyến phiêu lưu của một cô gái nhỏ?

Năm 16 tuổi, ba đồng ý cho tôi đi du học ở Mỹ với diện trao đổi du học sinh, được tài trợ hoàn toàn. Một mình sang nước Mỹ, tôi sợ lắm. Đó là chuyến phiêu lưu thực sự. Tôi sang Mỹ bằng máy bay quân đội. Lên máy bay, tôi nhìn quanh quất mà không tìm được một người quen. Lúc này, người ở quê đồn đại, ba ham giàu nên cho tôi đi lấy chồng Mỹ. Bởi vậy, tôi ở nhà không yên, đi cũng không biết sống chết thế nào.

Sang Mỹ, tôi chưa có bằng tú tài nên người ta đòi trục xuất tôi về. Người đàn ông bảo lãnh tôi đi Mỹ du học, làm trong quân đội được 20 năm. Thế nhưng, tình thế cấp bách, ông chấp nhận hy sinh cả sự nghiệp để giữ đúng lời hứa với ba tôi. Ông ấy cho tôi biết, ông đã hứa với ba phải đảm bảo cho tôi học xong đại học mới về nước. Bằng mọi giá, ông không để tôi bị trục xuất.

Ông ấy đã dùng cách gì để chị được ở lại và tiếp tục học tập?

Để tôi ở lại, ông phải hy sinh 20 năm sự nghiệp trong quân đội để kết hôn với tôi. Điều kiện khắc nghiệt nhất là tôi phải có con mới được chấp nhận. Ông lớn tuổi hơn tôi nhiều, chưa vợ và xem tôi như một đứa em. Ông cưới tôi xong, mọi thứ vinh quang đều bị tịch thu hết. Tôi nợ ông một chân tình vô cùng vô giá.

Năm 1972, tôi sinh một người con. Ông đề nghị tôi nên tiếp tục học tập và tìm kiếm hạnh phúc khi tuổi thanh xuân của tôi còn chín mọng. Kết thúc cuộc hôn nhân trên giấy tờ, ông nhận nuôi con. Tôi vẫn qua lại thăm con. Sau này, con của tôi với một người khác, ông cũng nhận nuôi. Tôi có hỗ trợ tài chính cho ông. Thật đáng tiếc, một người tốt như ông lại bị ung thư. Tôi xem ông như một người anh, một người chú chứ không phải chồng nên một lời yêu thương tôi cũng chưa từng nói ra vì sợ ông nghĩ tôi giả dối. Đến nay, mỗi lần hát, tôi lại nhớ đến ông rồi rơi nước mắt.

Ma túy, rượu và ca hát

Tại sao cuộc sống thanh xuân tươi đẹp của chị lại vướng vào ma túy?

Thực sự, tôi không tìm đến ma túy mà tôi phải dùng để giảm đau sau một tai nạn khủng khiếp. Ngày 8/1/1978, New York có bão tuyết, tất cả xe cộ ngoài đường hầu như không lưu thông. Đúng lúc đó, tôi gặp người hàng xóm đang đỗ xe trong garage và cho tôi đi nhờ về nhà. Khi qua cầu, đúng lúc gặp bão xoáy, xe quay ngang rồi va vào thành cầu. Gần 3 năm trời, tôi sống trong nhà thương, không một người quen thân bên cạnh, sống chủ yếu nhờ lòng tốt của thiên hạ. Toàn cơ thể tôi lúc đó chi chít vết thương. Đầu phải cạo trọc. Lúc đó, chết với tôi còn nhẹ nhàng hơn việc phải sống.

Tôi cứ nghĩ cuộc đời rồi sẽ mãi gắn với chiếc xe lăn. Thời gian trong bệnh viện, các bác sỹ đã cho tôi dùng thuốc lá và ma túy để quên đi cơn đau. Tôi nghiện là tại tôi, cũng chẳng trách các bác sĩ được. Mình lạm dụng vô ý thức, trở thành một con nghiện. 4 năm trời vật vã với ma túy, bao nhiêu tiền làm ra, tôi đều dùng vào ma túy. Năm 1984, sau một cơn sốc ma túy, tôi tỉnh dậy và tự nhủ, không thể thế này mãi được. Một là chết, hai là sống. Bĩ cực đau đớn mình đã chiến đấu để giành quyền được sống, nay sống như thế này thì thà chết còn hơn.

Tôi đi Pháp cai nghiện. Tôi ôm bọc ma túy đi lang thang và tìm đến một nghĩa trang quân đội ở miền Đông nước Pháp, quyết sống tách biệt để thử sức chịu đựng. Tôi được gia đình người quản trang cho ở lại, họ không hề biết tôi nghiện mà chỉ biết tôi đến xin một việc để làm. Tôi vào toilet, đổ bọc ma túy xuống bồn cầu và giật nước. Rồi tôi ôm lấy bồn cầu ngồi khóc, như thể lần này mình không thể sống nữa. Sau đó, cơn nghiện bắt đầu. Ông bà chủ biết, hỏi tôi có muốn không để đi mua thuốc cho. Tôi lắc đầu quyết cai cho bằng được. Sau 8 tháng, tôi từ bỏ ma túy mà không cần một viên thuốc.

Chị bỏ được ma túy, còn rượu và thuốc là thì sao?

Tôi vẫn làm bạn với rượu và thuốc lá. Ai bảo tôi nghiện rượu, tôi rất buồn nhưng không có rượu thì đời tôi còn buồn hơn. Có thể, khả năng uống rượu mãi không say của tôi được ba tôi truyền lại. Tôi chẳng uống rượu để giải sầu hay vui quá cần phải chia sẻ, mà đơn giản tôi thích uống.

Tôi nhớ năm 1991, tôi được mời về Việt Nam hát giao lưu văn hóa. Mới 8h sáng, nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã sang chở tôi về nhà anh uống rượu. Anh đưa tôi một chai, anh một chai. Hai anh em cứ thế mà uống cạn. Mỗi lần nhậu với tôi, anh thích lôi mấy cái ché nhỏ ra rót rượu hay lấy miếng nem con khô làm mồi. Ngoài rượu, thuốc lá là bạn của tôi từ sau tai nạn xe hơi khủng khiếp.

Cơ duyên nào đưa chị đến với ca hát? Bài hát Mùa thu lá bay gắn liền với tên tuổi chị, được thể hiện trong hoàn cảnh nào?

Năm 1975, nhiều người Việt Nam sang Mỹ sinh sống. Họ gặp rất nhiều khó khăn, không có nhà ở. Tôi mời 22 người về nhà tôi ở. Tôi không lấy tiền trọ mà chỉ cần chung tiền lại mua gạo ăn là được. Mỗi ngày, tôi chở họ đi làm thủ tục giấy tờ, xin tiền trợ cấp, chở họ đi học. Trong số người ở nhà tôi, có một số thuộc một ban nhạc ở Việt Nam, mấy ông nhớ nhà nên thường dùng miệng giả tiếng nhạc cụ. Thấy vậy, tôi đi mướn nhạc cụ về cho mấy ông bạn chơi. Sau đó, khi nhóm được biểu diễn ở các phòng trà, họ mời tôi làm ca sỹ hát chính.

Năm 1982, tôi nhận được thư: “Ba rất nhớ giọng nói của con, con thu âm lại cho ba nghe, thu cả giọng cháu ngoại nữa”. Đọc thư xong, tôi có linh cảm ba tôi đang bệnh nặng. Tim tôi co thắt, muốn về nước ngay nhưng thời đó không được phép về Việt Nam. Tôi liền đi thu một băng cassette với 11 bài hát cả lời Việt lẫn lời Hoa gửi về Việt Nam. Lúc cuốn băng về đến nơi ba đã mất được ba ngày, mắt vẫn mở. Mọi người mở cuốn băng cho ba nghe. Nghe xong, đôi mắt ba từ từ khép lại. Sau đó, tôi có gửi cho bạn bè một số cuốn băng để tặng, như một sự chia sẻ. Nào ngờ, người nọ chuyền người kia, họ gọi cho tôi và mua băng. Sự nghiệp ca hát của tôi bắt đầu từ đó.

Cuộc đời luôn đẩy chị vào những tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng sao chị vẫn giữ được sự lạc quan đến vậy?

Tôi luôn tâm niệm, đem chuyện buồn cưu mang vào người để làm gì. Mình để ý người ta nói mình câu này câu nọ để làm gì, cứ cho đó là câu dạy dỗ đi. Mình sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn lạc quan vì tự tin và tự hào, ba thương mình nhất trên đời này, ông là người anh hùng cho tôi niềm tin. Tôi không sợ ai cả, nên gặp bất cứ chuyện gì cũng thấy phấn chấn hơn. Mỗi cơn bĩ cực ập đến rồi lại ra đi, nhưng giọng hát tôi còn mãi không thay đổi. Những lúc nguy cấp nhất, tôi vẫn tự nhủ, dù thế nào cũng phải sống để mà hát.

Ca sĩ Kim Anh 


Muốn chết trên quê hương

Ca sĩ Kim Anh tên thật là Mạch Kim Anh(sinh năm 1953, quê Đồng Tháp) trong một gia đình người Việt gốc Hoa. Bà nổi tiếng với các ca khúc nhạc Hoa lời Việt như Cánh Hồng Trung Quốc, Sầu lẻ bóng, Mùa thu thay lá... Từ những năm 1975, bà là ca sĩ Việt Nam rất nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Nhiều năm nay, Kim Anh về Việt Nam tham gia các hoạt động từ thiện và biểu diễn ca nhạc tại các phòng trà ở TP HCM. Tâm nguyện của bà là được sống và cống hiến hết mình cho quê hương trong những năm cuối của cuộc đời.








Cánh hồng Trung Hoa





Theo Ngọc Lài (Người đưa tin)

Tuesday, July 5, 2016

Tiết kiệm (Saving)

.

 "Saving" tiếng Anh là tiết kiệm. Khi người ta nói tiết kiệm, thường người ta nghĩ đến tiết kiệm tiền, nhưng cũng có thể dùng trong tiết kiệm sức khỏe, tiết kiệm năng lượng (saving energy) , tiết kiệm sức lực, tiết kiệm...môi trường (saving the environment)....

Trước tiên, ta nói về tiết kiệm tiền.
Có câu tiếng Anh khá nổi tiếng rằng "Có một quan niệm sai lầm hay gặp là muốn tiết kiệm tiền, bạn phải làm ra hàng tấn tiền" ( There's a common misconception that you have to make a ton of money in order to save money).

Ngày xưa, tôi cũng nghĩ vậy. Khi tôi làm ra 3 triệu/tháng, tôi nghĩ mình không thể tiết kiệm vì làm sao có thể tiết kiệm với đồng lương đó. Tuy nhiên, tiết kiệm là một đức tính, một phẩm chất, nó tồn tại, được trải nghiệm, được dạy và ở trong ta nếu ta có nó chứ không phải ta phải đợi một điều kiện nào đó ta mới làm được. Một người có thói quen hoang phí thì thường tiêu quá khả năng làm ra của mình mà tiếng Anh gọi là "overspending" - chi quá với mức mình làm ra. Khi bạn chỉ làm ra 3 triệu/tháng, nếu bạn có đức tính tiết kiệm thì bạn vẫn có thể để ra một chút phòng những lúc khó khăn mà tiếng Anh gọi là "tiết kiệm cho những ngày mưa " (saving for the rainy days). Khi bạn có đức tính này, bạn có thể trở thành người có tiền vì khi bạn chỉ có 3 triệu/tháng, bạn vẫn tiết kiệm được thì có lẽ không đáng nghi ngờ khi bạn làm được 30 triệu/tháng, bạn cũng sẽ tiết kiệm được khoản khá hơn.
Nó là một đức tính đáng trân trọng, thường được rèn luyện trong khó khăn, trong giáo dục gia đình và xã hội.

Ngược lại, nếu bạn có lương 3 triệu/tháng, bạn nói rằng bạn không thể tiết kiệm, bạn có những nhu cầu tối thiểu, và bạn tiêu đến 4 hoặc 5 triệu/tháng. Nếu bạn xuất thân từ gia đình khá, gia đình, anh em có thể bù đắp, giúp đỡ bạn, và bạn vẫn tồn tại. Song với tính cách đó nó sẽ nguy hiểm khi bạn làm ra nhiều tiền hơn. Nếu bạn làm ra 30 hoặc 300 triệu một tháng, mối nguy sẽ lớn hơn vì bạn có nguy cơ tiêu 40 hoặc 400 triệu/ tháng. Lúc đó, bạn có thể lấy chỗ nọ, bù chỗ kia, nhưng nguy cơ luôn tồn tại vì khi bạn làm ra nhiều tiền hơn, với tính cách luôn tiêu nhiều hơn cái bạn làm ra, bạn sẽ nghĩ ra những nhu cầu cao hơn để tiêu hết số tiền bạn làm được và tiêu quá đi theo mức độ bạn kiếm được. Ngày xưa, bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 hoặc 5 triệu thì khi bạn làm ra 300 triệu, bạn có thể tiêu 400 hoặc 500 triệu là điều rất dễ xảy ra.




Thỉnh thoảng, bạn thấy ai đó rất giàu, thu nhập rất cao, một ngày đẹp trời, bạn thấy người đó phá sản và không thể đứng dậy được vì theo tôi hiểu, khi người ta làm ra nhiều mà vẫn không có tính tiết kiệm, luôn có thói quen "overspending" (tiêu quá mức mình làm) thì khi họ làm ra càng nhiều, mức độ tiêu quá của họ càng lớn. Bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 triệu thì có thể bạn bè, bố mẹ, anh em sẽ giúp bạn, nhưng nếu bạn làm ra 300 triệu, bạn là người "giàu" trong con mắt một số người, bạn tiêu thành 400 hoặc 500 triệu thì nếu bố mẹ bạn không phải người giàu có, bạn có thể sẽ vỡ nợ và không phục hồi được.

Đó là mối nguy !
Khi bạn làm ra 3 triệu/tháng, bạn như cây cỏ, động đất nó vẫn sống; khi bạn làm ra 300 triệu/tháng, bạn là cây to, nếu nó đổ, khó lòng mà dựng nó dậy.

"Overspending" thực sự là mỗi nguy cho mỗi người nếu ai có tính đó.

Có chuyện kể rằng Warren Buffett đi ăn quán bình dân McDonald's với Bill Gates, khi vào quán, Warren Buffett rút trong túi ra một phiếu giảm giá mà ông cắt ra từ một tạp chí nào đó để được ăn rẻ hơn. Nghe nói hành động này làm cho Bill Gates bị sốc vì ai cũng biết Warren Buffet là một trong vài người giàu nhất thế giới, nổi tiếng về việc tiết kiệm và cam kết cho đi gần hết tài sản cho hoạt động nhân đạo.

Vậy, không phải bạn phải làm ra hàng đống tiền, bạn mới có thể tiết kiệm; khi bạn làm ra ít tiền, nếu có ý thức, bạn vẫn tiết kiệm được tiền và với ý thức đó, khi bạn làm được nhiều tiền, bạn sẽ tiết kiệm được nhiều tiền hơn.



Theo "logic" đó, khi bạn làm ra ít tiền, bạn không tiết kiệm được thì khi bạn làm ra nhiều tiền, chưa chắc bạn đã là người giữ được tiền và mỗi nguy lại cao hơn nếu bạn tiếp tục giữ thói quen cũ.

Đó là tiết kiệm tiền. Việc tiết kiệm còn liên quan đến nhiều thứ khác. Bạn tiết kiệm sức lực. Chúa ban cho bạn một thân thể, một trái tim, hai con mắt, hai lá phổi, một lá gan...Nếu chúng ta không "sử dụng" nó một cách tiết kiệm thì một ngày đẹp trời, chúng ta sẽ mất nó. Nếu bạn mất những thứ không mang tính sống còn như cái tay, cái chân mà không phải là lá gan, lá phổi, trái tim...., bạn vẫn có thể sống; nhưng nếu bạn phá hủy, không "tiết kiệm" hoặc không giữ gìn những bộ phận quan trọng, nó hư hỏng là bạn mất mạng sống.

Tiết kiệm thời gian. Mỗi chúng ta chỉ có từng đấy thời gian mà Chúa Trời ban tặng, nếu bạn để phí nó, bạn sẽ không bao giờ lấy lại được.





Tiết kiệm môi trường.
Nhà nọ ông cha để lại có mấy cái ao, có dòng suối chảy qua vườn nhà, có vài trăm cái cây to làm "lá phổi" cho gia đình, bạn muốn phát triển kinh tế gia đình nhanh, tăng thu nhập, mua cá về thả, đánh bắt, đặt mục tiêu "tăng trưởng" là chính mà quên đi yếu tố bền vững....Bạn còn chặt cây lấy gỗ, kinh tế, sản xuất gia đình tăng nhanh nhưng nước thải sản xuất đã làm bẩn con suối, nuôi cá không giữ gìn sự bền vững của mấy cái ao, bạn làm cho nước ao ô nhiễm, không thể hồi phục, cây trong vườn bạn chặt nhiều để lấy gỗ bán....Kinh tế gia đình khá giả trông thấy nhưng than ôi, nhà, ao vườn, suối của bạn đã bị ô nhiễm, con bạn sẽ sống ở đâu vì cha ông bạn chỉ để lại cho bạn nhà vườn đó, con suối đó, mấy cái ao đó ???

Tạo Hóa đã ban cho chúng ta một hành tinh xanh, những đại dương đó, những con sông, những cái hồ ao đó, tài nguyên đó và chỉ có thế. Nếu chúng ta nôn nóng "tăng trưởng" mà phá nó đi, chúng ta sẽ mãi mãi không còn nó, con cháu chúng ta sẽ sống ở đâu ?

Các bạn hãy trả lời tôi ?



Ra khỏi nhà, nếu bạn không dùng, hãy tắt quạt và đèn. Nếu bạn cảm thấy không thực sự cần thiết, đừng đi ô tô, hãy đi xe máy, xe đạp điện, xe đạp. Bạn to và nặng đến mức nào mà phải cần một khối sắt to như thế mang bạn đi - ý tôi là chiếc ô tô.

Sử dụng năng lượng hoang phí là bạn đang hủy phá ngôi nhà sống của con cháu chúng ta vì năng lượng chủ yếu là điện hạt nhân, từ tài nguyên của đất như dầu, than....Muốn có thủy điện, con người cũng can thiệp vào hệ sinh thái khá nhiều....

Chúng ta đang mong chờ vào năng lượng mặt trời, năng lượng gió, và được coi là năng lượng sạch.

Năng lượng mặt trời

"Saving environment", tiết kiệm môi trường sống là khái niệm sống còn, không phải chuyện của thế hệ sau vì con cháu chúng ta liệu có còn gì để tiết kiệm hay không khi cha ông chúng đã hủy phá.



Biển miền Trung, Formosa, sự ngu dốt, tham lam của quan chức chính quyền, sự vô ý thức của rất nhiều người dân có lẽ là nỗi đau thế kỷ, thưa các bạn.

Rác trên bãi biển


Thảm họa môi trường miền Trung Việt nam


Vâng, "saving" không phải chỉ là tiền, "saving" là một khái niệm sống còn mà mỗi chúng ta nên học lấy nếu ai chưa có nó ./.








HQ


Saturday, July 2, 2016

Âm thanh của sự kết nối

.


Năm 2010, Công ty Feurich và Wendl & Lung ở Viên (Áo) quyết định tham gia liên kết để đáp ứng những nhu cầu, đòi hỏi của tương lai. Truyền thống và cách tân là tiêu chí liên kết của hai Công ty với mục tiêu đưa ra những chiếc đàn piano đẳng cấp tuyệt vời từ những chiếc dành cho người tập chơi (piano for beginner) cho đến những chiếc dành cho các buổi hòa nhạc (concert grand piano).

1851


Julius Gustav Feurich

Năm 1851, ở Leipzig, Julius Gustav Feurich đã thành lập Công ty sản xuất piano Feurich với vốn điều lệ 1 đồng Mark Vàng.

Đồng Mark vàng
Ngay cả cha và ông nội của người sáng lập đã học cách làm những cây đàn piano và đàn clavico (harpsichord – tiền thân của piano).
Truyền thống của gia đình khơi nguồn từ thế kỷ 18. Julius Gustav Feurich là nhà máy sản xuất piano đầu tiên ở Đức sản xuất đàn piano đứng với hệ thống ngắt âm phía dưới…

Đàn harpsichord

Nhà máy thứ hai ở Leipzig – Leutzsch được thành lập năm 1911. Hàng năm, 360 người thợ đã làm 1000 chiếc đàn đứng (upright Piano) và 600 đàn Đại dương cầm (grand piano) và được bán đi trên khắp thế giới. Trong thời gian đó, ngoài Châu Âu, Feurich đã thiết lập được thị trường mạnh ở Úc, Chi-lê và Brazil.  Feurich lúc đó là thành viên của nhóm có tên gọi “NHÓM 5” –  năm nhà sản xuất tiên phong ở Đức chỉ cung cấp cho những nghệ sĩ piano được lựa chọn trên thế giới với những cây đàn Đại dương cầm dành cho các buổi hòa nhạc .
Feurich lúc đó có 60 Công ty sở hữu những cây đàn Đại dương cầm dành cho các buổi hòa nhạc (concert grand piano) trên các sân khấu trên thế giới.


Nhà máy piano Feurich tại Leipzig, DDR

 Chỉ sau thế chiến thứ II,  kỷ nguyên gây được tầm ảnh hưởng này của Feurich mới kết thúc; không có nhà sản xuất piano của Đức nào có thể chế tạo Đại dương cầm trong thời gian khó khăn đó.

1959
Sau đó, Công ty Feurich bị cưỡng chế, tước đoạt, sung công tài sản bởi nước Đông Đức (cũ) - Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) , và lúc đó chỉ có một lựa chọn – di cư sang Tây Đức.
Một quê hương mới và một tương lai cho Công ty đã được thành lập ở Mittelfranken.
Một giai đoạn thành công đã bắt đầu.
Trong một sản xuất liên kết với nhà sản xuất Euterpe ở Langlau, Mittelfranken, sản phẩm của Feurich đã được mở rộng. Cuối những năm 1970, nhà máy có tới 276 người làm ra khoảng 2,000 piano đứng (upricht piano) và 300 Đại dương cầm (grand piano) hàng năm .
1991,  một phần của Feurich được Công ty Bechstein mua.
1993,  những cổ phiếu này được mua lại.
1994, sản phẩm mới của Feurich đã được sản xuất bởi Công ty Roenisch và Fritz Steinbauer.
1999,  toàn bộ sản xuất của Feurich được chuyển đến địa điểm mới ở Gunzenhausen.

Những nhân viên chất lượng cao luôn luôn đảm bảo cho chất lượng trước sau như một của sản phẩm Feurich.
Đặc tính âm thanh điển hình, riêng biệt được giữ lại nguyên vẹn đến hôm nay cũng như trong quá khứ.
Feurich piano được coi là một trong 10 hãng piano trong bảng A nổi tiếng nhất thế giới.

2003, Wendl & Lung, Klavierbau u. Vertriebs GmbH (Công ty TNHH sản xuất piano Wendl & Lung) bắt đầu sản xuất với đối tác của họ tại nhà máy của Công ty sản xuất Piano Hailun ( Hailun Piano Co., Ltd) ở Ningbo, Trung Quốc với thương hiệu Wendl & Lung.
Công ty Hailun Piano được coi là nhà máy sản xuất piano hiện đại nhất Trung Quốc với cỗ máy CNC, và là nhà sản xuất và cung cấp linh kiện cho nhiều nhà sản xuất piano nổi tiếng trên thế giới.  Với hệ thống sản xuất ổn định, tổ chức tốt, qui trình kiểm tra đầu ra nghiêm ngặt, nguyên liệu thô và thành phần cấu tạo piano được lựa chọn, chất lượng cao, trong quá trình luôn hoàn thiện, Công ty Hailun Piano có thể sản xuất những nhạc cụ cứng cáp, bền lâu, đáp ứng cho mọi điều kiện khí hậu.

Nhà máy Hailun, Trung Quốc

Tháng 8 năm 2003 mô-đen đàn đứng 122 – “Universal” được ra mắt và nhận giải “Diapason d’or” tại Paris. Những sản phẩm đàn Đại dương cầm (Grand piano) cũng dành được sự chú ý đặc biệt và nhận được nhiều giải thưởng.

2010
Tháng 4 năm 2010,  Công ty Wendl & Lung Klavierbau u. Vertriebs đã thành lập bộ phận quản lý kỹ thuật mới. Bộ phận này đã cung cấp nhiều cải tiến cho những mô-đen hiện có để đáp ứng tiêu chuẩn của thương hiệu FEURICH  và làm hiệu quả hơn giá trị đồng tiền đã được đầu tư.
Đàn dương cầm (piano) và đàn Đại dương cầm (Grand piano) có nguồn gốc từ Châu Âu, hơn nữa Công ty ở Viên (Áo) có một mối quan tâm lớn để làm cho cái di sản piano này lớn mạnh hơn. Sự kết nối của nhà sản xuất thủ công truyền thống được hoàn thiện bởi dây chuyền sản xuất tân tiến của Ningbo, sản phẩm được chế tạo ở một trong những nhà máy PIANO tiên phong nhất trên thế giới, dưới sự giám sát của những chuyên gia hiểu biết cao.
Hiệp thương đem lại thành quả , qua sự tiếp tục phát triển nhạc cụ từ Ningbo, mô-đen Feurich đưa ra những giá trị vượt trội cho đồng tiền được sử dụng.

2011
Năm 2011, lần đầu tiên, tất cả các mô-đen FEURICH hiện diện tại hội chợ Âm nhạc Frankfurt (Đức) từ ngày 6 đến ngày 9 tháng 4 năm 2011.
Trụ sở chính và đội ngũ làm việc của Feurich được mở rộng với phòng trưng bày PIANO, là trung tâm âm nhạc được ưa chuộng tại Viên (Áo).

2012
Năm 2012, nhãn hiệu FEURICH được đăng ký trên phạm vi thế giới cũng như Công ty Feurich Klavier u. Fluegelfabrikation được sở hữu bởi một Công ty thuộc Áo .
Dựa trên cấu trúc nguyên thủy, Friedrich Steinbauer và Jan Enzenauer đã phát triển thế hệ những đàn Feurich đứng (upricht piano) và đàn Đại dương cầm (Grand piano) mới trong năm 2012.
Đẳng cấp piano thế hệ mới liên kết tất cả các tính năng của sản phẩm FEURICH truyền thống với bí quyết làm piano hiện đại tạo nên một chuỗi những nhạc cụ uy tín hướng đến tương lai.

2013
Những piano “Made in Germany” đã được sản xuất tại Enzenauer Fluegel-Manufaktur,  Bergishen Land, Đức từ mùa xuân năm 2013.


(từ tháng 6/2016, Huy Quang - Piano là nhà cung cấp chính thức của thương hiệu Feurich Piano tại Việt nam).


Nguồn  feurich.com/en/history