Tôi người được học âm nhạc chuyên nghiệp từ nhỏ và có thâm niên kinh doanh đàn piano đén nay khoảng gần 20 năm, một trong một số người kinh doanh piano sớm ở Hà nội. Ngày đó, phố Hào Nam, Hà nội (phố kinh doanh nhạc cụ) , nếu không kể vài ba cửa hàng kinh doanh các loại nhạc cụ, không chuyên về piano, tôi là người đặt mục tiêu chuyên về piano đầu tiên ở phố. Ngày đó, bán đàn piano cũng không quá khó như bây giờ vì còn ít người kinh doanh chuyên về nhạc cụ này. Khi cuộc sống xã hội không còn quá khó khăn về vật chất, nhu cầu văn hóa tình thần cũng được nâng cao, người dân đi tìm các nguồn vui khác. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, đối với một ngành nghề hay thú vui mới, khi tiếp cận, thị trường và người cung cấp dịch vụ không tránh khỏi những bước đi chệch choạc. Như đã đề cập trong một bài viết mới đây, nhiều người muốn sở hữu một cây đàn piano để tiếp cận với âm nhạc, một thứ văn hóa tinh thần đáng trân trọng. Giống như ăn phở, cũng có ph...
Tôi học nhạc từ năm 9 tuổi. Bố tôi là giáo viên dạy nhạc tại Nhạc viện Hà Nội, nay là Học viện Quốc gia Âm nhạc gì gì đó. Cả 3 anh em tôi đều theo nghề này từ bé. Em tôi - Đào Nhật Quang - học lớp năng khiếu từ nhỏ tại Liên bang Xô viết cũ. Chắc các bạn cũng biết là trình độ âm nhạc cổ điển của Nga có đẳng cấp rất cao trên thế giới, kể cả các nước tư bản phát triển cũng gửi người tới học. Nghệ sĩ Piano cổ điển xuất sắc nhất thế kỷ 20 - Valadimir Horowit , đã được đào tạo tại Nga. Năm 89, tôi được Nhạc việc Hà Nội và Bộ Văn hóa cử đi thi âm nhạc Quốc tế tổ chức tại Đức. Đại khái, tôi là một loại gà chọi, dùng vào việc thi thố để hi vọng đạt thành tích vì Việt Nam ngày ấy cũng như bây giờ, vẫn chuộng thành tích để đạt mục tiêu cá nhân hay tập thể nào đó. Tất nhiên, ngày đó, tôi làm việc rất nhiều với ý chí quyết tâm rất cao. Kết quả tương đối bất ngờ khi tôi lọt vào vòng 2 của một cuộc thi quốc tế về nhạc cụ của tôi mà trước đó, các bậc cha anh trong Khoa Accordion của tôi đã luôn thất...
Tại sao tôi tin Chúa? Vì không còn trẻ nữa, tôi cũng không tìm thấy tín ngưỡng nào tốt hơn. Sự ngờ vực có lẽ là bản chất của con người. Nếu tôi có thể nhìn thấy những dấu lạ của Chúa như một số môn đồ Chúa ngày xưa, có lẽ tôi đã không ngờ vực, song Chúa nói : "Phước cho những kẻ chẳng thấy mà tin" (Giăng 20:29). Hàng ngày, sau khi làm việc, tôi ra biển ngồi nhìn mọi người nô đùa với sóng biển mà thương xót cho thân phận mình và họ. Họ được sống, được thấy, được cảm nhận, được hạnh phúc, được yêu thương, có thể bị ghét bỏ và phải chết. Tôi cầu xin Chúa một dấu lạ để tôi thực sự tin rằng Chúa tồn tại. Song thời nay, chắc chẳng còn ai được thấy điều đó nữa. Họ phải tự cảm nhận, tự thấy, tự trải nghiệm để tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm qua là một ngày mệt mỏi, chẳng phải lý do gì mà chỉ do tôi mệt vì không phải ở tuổi thanh xuân nữa. Tôi nhìn chặng được mình đã qua và chặng đường sẽ phải đi hoặc có thể không đi được (vì một lý do nào đó) mà tự nhiên thấy buồn. Tấ...
Comments
Post a Comment