Posts

Steve Jobs Stanford Commencement Speech 2005

"I am honoured to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I've ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That's it. No big deal. Just three stories. The first story is about connecting the dots. I dropped out of Reed College [Portland, Oregon] after the first six months, but then stayed around as a drop-in for another 18 months or so before I really quit. So why did I drop out? It started before I was born. My biological mother was a young, unwed college graduate student, and she decided to put me up for adoption. She felt very strongly that I should be adopted by college graduates, so everything was all set for me to be adopted at birth by a lawyer and his wife. Except that when I popped out they decided at the last minute that they really wanted a girl. So my parents, who were on a waiting list, got a c...

Nhạc Jazz là gì và làm thế nào để "thưởng thức" nó?

Image
Tôi học nhạc từ năm 9 tuổi. Bố tôi là giáo viên dạy nhạc tại Nhạc viện Hà Nội, nay là Học viện Quốc gia Âm nhạc gì gì đó. Cả 3 anh em tôi đều theo nghề này từ bé. Em tôi - Đào Nhật Quang - học lớp năng khiếu từ nhỏ tại Liên bang Xô viết cũ. Chắc các bạn cũng biết là trình độ âm nhạc cổ điển của Nga có đẳng cấp rất cao trên thế giới, kể cả các nước tư bản phát triển cũng gửi người tới học. Nghệ sĩ Piano cổ điển xuất sắc nhất thế kỷ 20 - Valadimir Horowit , đã được đào tạo tại Nga. Năm 89, tôi được Nhạc việc Hà Nội và Bộ Văn hóa cử đi thi âm nhạc Quốc tế tổ chức tại Đức. Đại khái, tôi là một loại gà chọi, dùng vào việc thi thố để hi vọng đạt thành tích vì Việt Nam ngày ấy cũng như bây giờ, vẫn chuộng thành tích để đạt mục tiêu cá nhân hay tập thể nào đó. Tất nhiên, ngày đó, tôi làm việc rất nhiều với ý chí quyết tâm rất cao. Kết quả tương đối bất ngờ khi tôi lọt vào vòng 2 của một cuộc thi quốc tế về nhạc cụ của tôi mà trước đó, các bậc cha anh trong Khoa Accordion của tôi đã luôn thất...

Toto Cutugno - L'italiano (Sanremo 1983)

Image
Hãy trở về những gì bình thường nhất, đẹp nhất, hỡi nền "nhạc trẻ" nước nhà! Các bạn không cần phải ưỡn ẹo, không cần phải "show" hàng ( Định nghĩa: "hàng"  là bộ phận kín đáo, để dùng vào việc riêng, không nên dùng để "show" :)) . Các bạn cũng không phải bò ra sân khấu, các bạn chỉ cần đứng yên và hát nếu bạn hát thực sự hay. Xin mời nghe: Các bạn hiểu gì không? Tôi cũng không hiểu gì, nhưng tôi thấy hay và có thể nghe anh ta hát nhiều lần. Nếu các bạn hiểu ngôn từ, thì đó là một diễm phúc lớn, các bạn có thể thấy nó hay gấp đôi, tôi tin là vậy. Một giai điệu như thế không thể có một ca từ tồi. Tôi cá với các bạn đấy! Bạn nào biết bài hát nói về cái gì bảo tôi với. Lời Ý: Lasciatemi cantare con la chitarra in mano lasciatemi cantare una canzone piano piano lasciatemi cantare perché ne sono fiero sono l’italiano l’italiano vero Buongiorno Italia gli spaghetti al dente e un partigiano come Presidente con l’auto...

Vẫn câu chuyện: "Cây đàn piano màu gụ đỏ"

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis. Một lần, chúng tôi lại nhận được một "đơn đặt hàng" là một bưu thiếp từ vùng Đông Nam Missouri. Trên bưu thiếp đó có viết "Xin hãy mang một chiếc đàn piano màu gụ đỏ tới cho cháu tôi. Tôi sẽ trả góp 10 đôla mỗi tháng bằng tiền bán trứng gà" . Qua nét chữ có thể đoán đó được người viết là một bà cụ. Bà ấy viết câu đó lặp đi lặp lại kín mít tấm bưu thiếp, viết cả ra những diềm giấy còn thừa ở mặt trước cho đến khi chỉ còn ra một khung nhỏ ghi địa chỉ. Tất nhiên công ty chúng tôi không thể bán piano trả góp 10 đô mỗi tháng. Nên chúng tôi lờ tờ bưu thiếp đi. Tuy nhiên, đến một ngày, ở vùng Đông Nam Missouri đó có thêm vài người đặt mua đàn piano và chúng tôi phải chở đàn đến đó. Vì tò mò, tôi muốn đến địa chỉ của bà cụ xem sao. Gần như giống hệt những gì tôi tưởng tượng: bà cụ sống trong một túp lều lụp xụp cạnh cánh đồng. Sàn căn lều rất bẩn. Gà thì chạy lung tung: không xe, không điện thoạ...

Không cãi nhau!

Image
Nhạc sĩ NC là người có tài, thẳng tính và có bản lĩnh. Ông sinh ra tại một góc phố cổ Hà Nội. Gia đình ông là tư sản cũ nên vốn liếng vẫn còn dư dả. Tóm lại, ông không khó khăn về kinh tế. Ông luôn đau đáu về những con người miền Trung, vùng khó khăn nhất về mùa màng, khắc nghiệt nhất về khí hậu. Bởi vậy nên trái tim ông hướng về đó... Một lần, có anh nhà báo trẻ muốn "moi tin" nhạc sĩ và hỏi: - Anh ơi, anh đang ở gia đình đầy đủ, tại sao anh lại lặn lội thân cò về nơi rừng thiêng, nước độc sáng tác để làm gì cho khổ ra? anh đang yên bề gia thất như thế, lại dở chứng lọ mọ làm khổ vợ con? Vốn là người đôi khi cũng cực đoan, không thích một số kiểu nhà báo hay moi tin, hay tò mò về cuộc sống đời tư của người khác và kém tư cách. Nhạc sĩ bảo: - Cậu hỏi vậy, ý muốn nói tôi là người dở hơi chứ gì? Tôi dở hơi là việc của tôi, không phải việc của cậu? tôi hay đến miền Trung cũng là việc của tôi! À, mà thôi, tôi nói chuyện với cậu làm gì, không khéo, tôi lại ra dở hơi; hơn...

Chúng nó ăn ngu lắm (?)

Ngày ở Đức, do ở nhà ăn theo kiểu Việt Nam quen đi nên khi ăn đồ Âu, tôi hay bị đau bụng và không cảm thấy ngon. Không có ai nấu cho ăn, thỉnh thoảng, tôi ra quán Tàu ăn vì khẩu vị của người Hoa tương đối giống người Việt. Ăn xong, cũng thỉnh thoảng ngồi buôn chuyện với quản lý quán là người Việt, gốc Hoa. Hắn bảo tôi: - "Bọn" Đức này ăn ngu lắm! Tôi chẳng biết họ ngu ở chỗ nào nhưng nhìn họ thì to cao, vạm vỡ, các cô gái thì chân dài ra dài, mặc kiểu gì cũng đẹp, không mặc gì lại đẹp hơn (!)...; còn ăn "khôn" như tôi và hắn thì trông thằng nào cũng quắt queo, về mình thì không sao vì có mấy thằng to đâu, nhưng ở bên họ thì không lẫn vào đâu được, nhìn là biết ngay: vừa đen, vừa xấu, chẳng khác khỉ - thủy tổ của loài người(?) - là mấy. Ấy mà mọi người đừng cho tôi là phỉ báng dân tộc nhá, tôi đang nói về tôi đấy! Tuy nhiên, lòng tự hào thì ai chẳng có, nhất là thằng có máu "Xô Viết Nghệ Tĩnh" như tôi. Vì vậy, nếu "thằng" Tây có coi mình ...

Người Mỹ

Image
Nếu ai nghĩ người Mỹ chỉ đi ăn cướp thì theo tôi biết, đây là một trong những việc "nhỏ" họ đã và đang làm: 34 tỉ phú Mỹ hứa hiến 50% tài sản làm từ thiện Tuổi Trẻ Online - Thứ Năm, 5/8 TT - Ít nhất 34 tỉ phú Mỹ đã cam kết hiến tặng 50% tài sản của họ cho các hoạt động từ thiện. Theo Hãng tin Reuters, trong tháng 6, người sáng lập Hãng Microsoft Bill Gates và nhà đầu tư Warren Buffett đã mở chiến dịch “Lời cam kết hiến tặng” với mục tiêu thuyết phục hàng trăm tỉ phú Mỹ đóng góp phần lớn tài sản của họ vào các hoạt động từ thiện. Trong nhiều tuần qua, ông Gates và ông Buffett lặng lẽ tổ chức nhiều cuộc họp với các tỉ phú để thuyết phục họ. Và tính đến ngày 4-8, 34 tỉ phú Mỹ đã hưởng ứng lời kêu gọi của ông Gates và ông Buffett. Trong số đó có thị trưởng New York Michael Bloomberg, chủ tịch Tập đoàn IAC, người đồng sáng lập Hãng Oracle Larry Ellison, nhà tài phiệt năng lượng T. Boone Pickens, người sáng lập kênh truyền thông CNN Ted Turner, doanh nhân David Rockefeller và nhà đ...