Tại sao tôi tin Chúa? Vì không còn trẻ nữa, tôi cũng không tìm thấy tín ngưỡng nào tốt hơn. Sự ngờ vực có lẽ là bản chất của con người. Nếu tôi có thể nhìn thấy những dấu lạ của Chúa như một số môn đồ Chúa ngày xưa, có lẽ tôi đã không ngờ vực, song Chúa nói : "Phước cho những kẻ chẳng thấy mà tin" (Giăng 20:29). Hàng ngày, sau khi làm việc, tôi ra biển ngồi nhìn mọi người nô đùa với sóng biển mà thương xót cho thân phận mình và họ. Họ được sống, được thấy, được cảm nhận, được hạnh phúc, được yêu thương, có thể bị ghét bỏ và phải chết. Tôi cầu xin Chúa một dấu lạ để tôi thực sự tin rằng Chúa tồn tại. Song thời nay, chắc chẳng còn ai được thấy điều đó nữa. Họ phải tự cảm nhận, tự thấy, tự trải nghiệm để tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm qua là một ngày mệt mỏi, chẳng phải lý do gì mà chỉ do tôi mệt vì không phải ở tuổi thanh xuân nữa. Tôi nhìn chặng được mình đã qua và chặng đường sẽ phải đi hoặc có thể không đi được (vì một lý do nào đó) mà tự nhiên thấy buồn. Tấ...
Bạn có thể nhận thấy rằng một số cây đàn piano dễ chơi hơn; những cái khác đòi hỏi nhiều nỗ lực hơn. Một số cây đàn piano cảm thấy đồng đều, mượt mà từ nốt này sang nốt khác, trong khi những cây khác dường như mỗi phím cần được chơi đặc biệt để tạo ra âm sắc đồng đều. Các lý do cho điều này là khác nhau, bao gồm búa mềm hơn hoặc cứng hơn, máy đàn nặng hơn hoặc nhẹ hơn, có độ khít, chặt hơn hoặc lỏng lẻo hơn, bộ phận mới hơn so với bộ phận cũ hơn, hoặc máy của đàn có được điều chỉnh đúng (hoặc được điều chỉnh) hay không, thiết kế của nhạc cụ, thiết kế của phòng âm thanh và thậm chí cả thời tiết, nhưng tất cả đều nằm trong một chủ đề: ĐỘ NẶNG CỦA PHÍM (touchweight). Hầu hết các nghệ sĩ dương cầm đều biết rằng các loại đàn piano có cảm ứng (bao gồm độ cứng của phím, độ bật) rất khác nhau. Nhưng ít người thực sự hiểu tại sao. Một số người đã lưu ý rằng những cây đàn piano mới hơn dường như có những thao tác khó hơn, và những cây đàn cũ hơn, đã được chơi nhiều, thường...
Tôi người được học âm nhạc chuyên nghiệp từ nhỏ và có thâm niên kinh doanh đàn piano đén nay khoảng gần 20 năm, một trong một số người kinh doanh piano sớm ở Hà nội. Ngày đó, phố Hào Nam, Hà nội (phố kinh doanh nhạc cụ) , nếu không kể vài ba cửa hàng kinh doanh các loại nhạc cụ, không chuyên về piano, tôi là người đặt mục tiêu chuyên về piano đầu tiên ở phố. Ngày đó, bán đàn piano cũng không quá khó như bây giờ vì còn ít người kinh doanh chuyên về nhạc cụ này. Khi cuộc sống xã hội không còn quá khó khăn về vật chất, nhu cầu văn hóa tình thần cũng được nâng cao, người dân đi tìm các nguồn vui khác. Đó là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, đối với một ngành nghề hay thú vui mới, khi tiếp cận, thị trường và người cung cấp dịch vụ không tránh khỏi những bước đi chệch choạc. Như đã đề cập trong một bài viết mới đây, nhiều người muốn sở hữu một cây đàn piano để tiếp cận với âm nhạc, một thứ văn hóa tinh thần đáng trân trọng. Giống như ăn phở, cũng có ph...
Comments
Post a Comment